Khi Thiết Tâm Nguyên đang nóng ruột đi giải quyết mớ bòng bong ở Cáp Mật thì Vương Nhu Hoa lại cười híp mắt nhìn Triệu Uyển, lần này thực sự là hài lòng lắm rồi.
Mặc dù nhi tử từ bảy tuổi đã tuyên bố cưới Triệu Uyển, nhưng nàng chỉ cho là lời trẻ con thôi, giờ Trưởng công chúa Đại Tống xinh đẹp như hoa như ngọc ngồi trước mắt, Vương Nhu Hoa có cảm giác không chân thật.
Thật xinh đẹp, ba năm không gặp, tiểu nha đầu thành thiếu nữ sắc nước hương trời rồi.
Hiếm có nhất là vẫn ngoan ngoãn như ngày nào, Vương Nhu Hoa chẳng cần dùng tới bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ nhìn chằm chằm một lúc thôi đã làm Triệu Uyển đỏ mặt tía tai, không dám ngẩng đầu lên rồi, nhi tức phụ tốt thế này đi khắp thiên hạ chẳng kiếm ra được.
Đúng là càng nhìn càng yêu.
Triệu Uyển cảm giác có dòng điện li ti chạy khắp xương sống, nàng hơi sờ sờ, thấy mình giống như con thỏ bép múp bị sói nhìn thấy vậy. Tiểu Châu Nhi thì thấy không khí không đúng đã tót ra khỏi xe rồi.
“ Có gì mà xấu hổ, lại không phải là gặp lần đầu.” Trương ma ma dở khóc dở cười, phá vỡ im lặng giữa bà bà và nhi tức:” Dọc đường đi đại vương và công chúa hiểu tình giữ lễ, không vượt giới hạn nửa phần, chỉ là nóng lòng thì không thể tránh khỏi rồi, giờ phải tổ chức hôn lễ cho thật tưng bừng.”
Nghe Trương ma ma nói vậy, Vương Nhu Hoa mới nhớ tình hình lúc này, thở dài, khẽ vuốt má Triệu Uyển áy náy nói:” Nay Cáp Mật đang bộn bề, không phải là lúc thích hợp tổ chức hôn lễ, làm qua loa thì không phải với cả hai đứa, đành hoãn lại một thời gian.”
Triệu Uyển nhẹ người, lấy dũng khí ngẩng đầu lên nói:” Chuyện này mẫu thân cứ quyết, tức phụ không quá quan trọng chuyện hôn lễ.”
Vương Nhu Hoa lắc đầu:” Chỉ nói ngốc nghếch, con là viên minh châu của Đại Tống, sao thiếu một hôn lễ tương xứng với thân phận được? Giờ con đã tới đây, khó khăn lớn như vậy còn vượt qua được, chuyện khác lẽ nào không xử lý được, ta tin Nguyên ca nhi không để con thất vọng đâu.”
…
Khi Thanh Hương thành hùng vĩ xuất hiện trước mắt Triệu Uyển, tảng đá lớn trong lòng nàng cuối cùng cũng được bỏ xuống.
Dọc đường cảnh tượng hoang vu nghèo khó nàng đã thấy hết rồi, tuy một lòng theo Thiết Tâm Nguyên, nhưng từ nhỏ là công chúa sống trong nhung lụa, nàng rất sợ phải sống cực khổ ở mảnh đất cằn cỗi không hi vọng gì.
“ Công chúa, có người đang nặn người bột kìa.”
“ Thơm quá, đây là mùi gì vậy, là thịt nướng, nhưng mà không biết là ướp cái gì? “
“ A, cái diều kia đẹp quá, là diều nhạn.”
Bên ngoài xe ngựa là phố chợ náo nhiệt, mồm Tiểu Châu Nhi không ngơi lúc nào.
Đang hứng thú với diều lại thấy một con lạc đà lớn được hai đại hán đang ra sức quay tròn trên giá, chỉ muốn nhảy xuống xem họ làm thế nào, mùi lạc đà nướng đã bao chùm khắp phố rồi. Chỉ là có rất nhiều người Hồ đeo cung đao đi lại trên đường, đã thế còn phanh áo ra để lộ ngực toàn lông lá, bộ dạng hung dữ làm nàng vô cùng sợ hãi.
Trương ma ma cười:” Đừng sợ, thành này trị an rất tốt, không có chuyện gì đâu, mấy người đó bộ dạng hung dữ thô lỗ một chút, nhưng không tùy ý gây sự.”
Triệu Uyển vỗ má Tiểu Châu Nhi:” Ma ma đã nói vậy thì xuống mà mua, dù sao chúng ta phải khao thưởng nhiều người.”
Tiểu Châu Nhi sợ cái túi tiền căng phồng bên hông toàn là ngân tệ được Vương Nhu Hoa thưởng cho:” Còn giá cả nữa, dễ bị lỗ lắm.”
“ Vậy bảo Úy Trì Văn đi theo.”
“ Hứ, nô tỳ không cần tên tiểu tặc đó đi theo, nhìn mắt nó là biết không tốt lành.” Tiểu Châu Nhi nói xong nhảy ngay xuống đường:
“ Đừng chạy xa quá.” Triệu Uyển thở phào dựa đầu vào gối lông cừu mềm mại, nhìn khung cảnh náo nhiệt bên ngoài.
Có một bức tường thành cao lớn là đủ rồi, đó là tư duy chung của người Tống, cũng là yêu cầu tối thiểu của nàng với Thanh Hương cốc, còn thêm cảnh tượng phồn hoa kia lãi thêm.
Giờ nàng mới thấm cái mệt của cuộc hành trình, chỉ muốn nằm một chỗ thôi.
Xe ngựa đi qua phố chợ náo nhiệt, dừng lại quảng trường rộng.
Có hai nữ tử người Hồ đẹp tới cực điểm mỉm cười vén rèm xe lên, khom lưng cung kính mời Triệu Uyển xuống xe, giọng thánh thót như chim sơn ca.
“ Nô tỳ là Thiết Chùy, đây Thiết Bổng là nữ quan trong nghênh tân quán của tộc trưởng.”
Triệu Uyển ngạc nhiên, hai nữ tử xinh đẹp như thiên tiên sao lại có tên xấu xí như thế?
Trương ma ma giải thích:” Công chúa, bọn họ là người Y Tái Đặc, chủng tộc này cả nam lẫn nữ đều xinh đẹp vô song, càng giỏi hầu hạ người khác, trước kia chuyên bị người ta bắt làm nô lệ trong nhà quyền quý, không có tên họ, được tộc trưởng cứu về mới ban cho họ Thiết.”
Còn về phần bị chủng tộc này bị người ta coi là thức ăn trong những năm đói kém thì không nhất thiết phải kể ra dọa công chúa làm gì, dù sao chuyện đó không bao giờ xảy ra ở Thanh Hương cốc.
“ Công chúa đi cả vạn dặm đường, nhìn xem da dẻ khô hết cả, phải nâm suối nước nóng, cho nha đầu này xoa bóp một phen, rồi ăn thật ngon, ngủ thật say, mai lại khỏe khoắn lộng lẫy.”
Vì Triệu Uyển tới Vương Nhu Hoa chuyên môn xây dựng một dịch quán đẹp đẽ bên ao nước nóng, phái hai mỹ nhân Y Tái Đặc tới làm nữ quan.
Khi được Thiết Chùy đỡ nằm xuống một thùng gỗ cực lớn, được nước nóng vừa phải bao phủ lấy người, Triệu Uyển rên lên thư thái:” Nơi này còn hơn cả Đông Kinh, cả thị nữ cũng thế.”
Trương ma ma phì cười:” Công chúa à, có ghen với ai cũng đừng ghen với Thiết Chùy, Thiết Bổng, ài, chuyện này dần dần công chúa sẽ hiểu, bọn chúng đều là người đáng thương, mới làm người được vài năm thôi.”
Triệu Uyển trở mình, khẳng định chắc nịch:” Ta không ghen, Nguyên ca nhi không thích họ, dù có thích cũng chẳng được, y là của ta.”