Thiết Ngũ lấy một tấm bản đồ, chỉ một địa phương tên Đồ Linh gần đây.
Úy Trì Văn giải thích thêm:” Thành Đồ Linh thuộc về gia tộc Ai Chí Kim, một bá tước của nước Hồi Hột, ở đây đã nhiều đời. Theo như người Hồi Hột nói, gia chủ đời này của gia tộc Ai Chí Kim là người không tệ, muội muội gả cho Hồi Hột vương, bọn họ có ít nhất hai nghìn chiến binh tinh nhuệ.”
Thiết Tâm Nguyên quay sang Thiết Tam Bách:” Gia tộc lâu đời như vậy nên cẩn thận một chút, tin tức chúng ta tới đây chưa bị lộ chứ?”
“ Chắc là chưa.”
“ Chỉ chắc là không được, ngươi phải khẳng định.”
Lời Thiết Tâm Nguyên chưa dứt, quân sĩ ở trên trạm giác đã hô:” Địch tập!”
Thiết Ngũ và A Đại gần như phản ứng cùng lúc, A Đại quát Bao Tử bảo vệ Thiết Tam Nguyên, cùng Thiết Ngũ nhảy lên chiến mã, dẫn thân binh phóng ngay về phía đông, ngăn cản địch thêm thời gian cho mọi người.
Tiếng vó ngựa rầm rập từ nhỏ thành lớn, trong ánh lửa bập bùng từng khuôn mặt hung dữ của kỵ sĩ Hồi Hột chạy ra.
Người Hồi Hột lập tức loạn ngay, bọn họ la hét ầm ĩ chạy từ phía đông sang phía tây như đàn ngựa hoang bị kinh hoàng.
Thiết Tâm Nguyên khi lập trại đã tính tới tình huống này, nên trại ở phía bắc, địa thế cao còn có một con suối chảy ra, phân tách rạch ròi với doanh trại người Hồi Hột.
Chiến mã của A Đại đã vượt qua suối nhỏ xông tới, nhưng vẫn muộn hơn, kỵ sĩ Hồi Hột như hổ vào đàn dê vung đao giết chóc người không kịp bỏ chạy, khiến hỗn loạn càng không cách nào kiểm soát được.
Thiết Ngũ dẫn theo một trăm thân binh thấy A Đại đã chạm trán với kỵ sĩ Hồi Hột. Do vướng víu người Hồi Hột, nên chưa hắn toàn diện đối chiến, dừng lại sai Thiết Tam Bách dẫn người thu gom người Hồi Hột bỏ chạy, sai Lạp Hách Mạn dẫn một trăm kỵ binh đi đường vòng tìm chỉ huy của kỵ binh Hồi Hột.
Thiết Tâm Nguyên lúc này đã tổ thức số võ sĩ còn lại lập thành đội ngũ chỉnh tề, từ từ tới gần chiến trường, khắp nơi là người Hồi Hột la hét chạy trốn như ruồi không đầu. Kế hoạch định ra trước đó không có tác dụng gì, những chỉ huy lựa chọn ra thì biến mất tung tích.
Đại quân còn chưa tới chiến trường thì hậu đội đã bị tập kích.
Trong bóng đêm một cột sáng bốc lên, sau đó là từng hồi tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Phía sau là hỏa khí doanh của Hỏa Nhi, người trấn giữ đều là quân tinh nhuệ nhất của Thanh Hương cốc, dù bị tập kích cũng không sợ.
Chuyện Thiết Tâm Nguyên sợ nhất đã xảy ra, bốn xung quanh bị người Cáp Mật bỏ chạy vây kín, bọn họ miễn cưỡng duy trì được đội ngũ, hai đầu đều không thể chi viện được.
Bên ngoài tiếng chém giết không ngớt bên tai, Thiết Tâm Nguyên phát cuồng hạ lệnh kẻ nào cản đường đại quân giết không tha, khi hàng giáo dài sau thuẫn hạ xuống tàn nhẫn lấy mạng người tình hình cải thiện ngay, đám ruồi không đầu hoảng hốt chạy theo hướng khác.
Dù là thế khi Thiết Tâm Nguyên tới được chiến trường thì cuộc chiến đã kết thúc, A Đại toàn thân máu me cùng mấy chục võ sĩ còn lại tức giận không thôi.
“ Đại vương, Thiết Ngũ dẫn người truy sát địch rồi, mong đại vương chi viện.” A Nhị khẩn cấp nói:
Thiết Tâm Nguyên phái một nghìn người đi tiếp ứng, phía sau cũng không còn động tĩnh gì nữa, hẳn địch cũng chạy rồi.
Đến lúc này mới thấy đám chỉ huy người Hồi Hột được lựa chọn trước lăng xăng chạy khắp nơi, dùng đủ lời ô uế triệu tập thủ hạ của mình.
Đêm tối thò tay không thấy ngón, muốn thống kê thương vong cũng không làm được, Thiết Tâm Nguyên sau khi an bài quân đội mai phục xung quanh liền trở về doanh trại.
Doanh trại huyên náo dần yên tĩnh lại, những người bỏ chạy thấy không có chiến đấu nữa liền dần quay về, nhưng chưa được một canh giờ lại có kỵ binh từ phía nam xông tới, không rõ địch ít nhiều thế nào. Quân mai phục chỉ có thể ra sức phóng tên về phía đó, sau một hồi tiếng ngựa hí người kêu, tiếng vó ngựa xa dần, doanh trại lại hỗn loạn thêm một lần nữa.
Chuyện quấy nhiễu đó diễn ra suốt cả đêm, khi trời sáng mới dừng lại, đám Thiết Tâm Nguyên đều mệt mỏi.
Khi Thiết Tâm Nguyên ăn sáng thì đã có thống kê thương vong, chỉ trong một đêm ngắn ngủi bọn họ chết mất năm trăm sáu mươi tư người, võ sĩ Thanh Hương cốc thương vong hai trăm ba mươi người.
Đây là thương vong lớn nhất của Thanh Hương Cốc từ ngày kiến lập đến giờ, Thiết Tam Bách trở về máu dính từ mặt tới đầu, vừa thấy Lạp Hách Mạn đã rống lên:” Kẻ tập kích là ai?”
“ Người Ai Chí Kim, ti chức bám theo đuôi chúng, tận mắt nhìn thấy chúng vào thành Đồ Linh, hiện Nhị tiên sinh và Thiết Ngũ tướng quân đã bao vây.”
Nghe thấy đã tìm ra lai lịch địch, không sợ chúng chạy mất nữa, Thiết Tam Bách cắm đao xuống đất, lấy nước rửa máu trên mặt:” Lương thực xung quanh có nhiều không?”
Lạp Hách Mạn cố nhớ lại:” Nhiều, bình nguyên dưới núi toàn mạch, đã chín rồi, một bộ phận đã được thu hoạch, đa phần vẫn còn.”
“ Lập tức phái người đi canh giữ, không để bọn chúng hủy lương thực.” Thiết Tam Bách vội giục:
Lạp Hách Mạn dẫn hơn một nghìn thủ hạ tức tốc lên đường.
Không lâu sau đại quân nhổ trại, đến trưa rầm rộ kéo tới dưới thành Đồ Linh, tòa thành không lớn xây dựng trên ngọn đồi thấp trong tình trạng căng thẳng cao độ, cổng đóng chặt, võ sĩ lên hết tường thành.
Đại quân vô bờ vô bến kéo tới, có thể nhìn ra được sự hoảng loạn của người Hồi Hột trong thành.
|Lúc này nếu như phái một sứ giá tới có thể khuyên hàng bọn họ, nhưng Thiết Tâm Nguyên không hề có ý định này.
Chuyện đầu tiên bọn họ làm không phải hạ trại hay tấn công, mà tổ chức người nô nức gặt lúa mạch, ruộng đất bao la tới mấy nghìn mẫu, phải trước tối mới thu hoạch xong được.
Từng hồi tù và trầm tầm lúc này mới vang lên khắp bốn phương tám hướng.
Không có bách tính tham chiến, toàn bộ là quân đội, không dùng bách tính làm tốt thí.
Gỗ đá ở trên thành lăn xuống ầm ầm, vô sĩ Thanh Hương cốc không quá quen thuộc với kiểu tác chiến này, phái số ít tiến lên, cẩn thận né tránh vẫn liên tục có người bị đá đè nát bét.
Chỉ là đám người trên thành đã hoảng sợ quá độ nên ném gỗ đá một cách thừa thãi, dần dần không đủ dùng nữa võ sĩ Thanh Hương cốc dần dần tụ lại ở mảnh đất trống kiến lập doanh trại.
Lúc này võ sĩ Thanh Hương cốc phát huy bản lĩnh thợ săn của mình, từng mũi tên như có mắt xuyên qua khe hở những chiếc thuẫn tròn, làm địch không ngẩng đầu lên được.
Gỗ đá ném gần hết, người Hồi Hột không còn cách nào khác, mở cổng thành hùng hổ xông ra định phá cái trại tạm trước khi võ sĩ Thanh Hương cốc đứng vững chân. Kết quả dưới mưa nỏ tiễn, để lại mười mấy thi thể, chạy thẳng vào đóng kín cửa.