Tính cách con người có từ khi sinh ra, cũng do cuộc sống sau này hình thành.
Tô Thức hiền lành như con sóc chuột yên tĩnh ngồi một góc nhìn tiên sinh bán mình cho ma quỷ.
Mộng cảnh thi nhân không có mấy đúng sai, một khi tâm linh thả cho bay đi, chỉ thấy mỹ cảnh.
A! Ta chính là tự do như thế.
Chiến hỏa và máu nhuộm đó bầu trời, giống ráng chiều thiêu đốt, không, nó còn đẹp hơn, là nước mắt của bầu trời khi sinh mệnh biến mất.
Ta là kẻ đồ sát.
Dưới lưỡi đao, máu phun ra, sinh mạng chảy đi, mỹ hảo như sao băng.
Một đao, sao rụng xuống.
Một đao, hoa héo úa.
Một đao, ...
“ Cười cái gì mà ngu vậy?”
“ Ta muốn ăn một con gà.” Tô Thức vừa tỉnh lại nhìn thấy mặt Thiết Tâm Nguyên ở gần thì giật nảy mình, đáp luôn không suy nghĩ, tư duy sái thoát của thi nhân làm người ta khó lý giải:
Thiết Tâm Nguyên gãi cằm:” Ngươi cũng biết, lương thực của chúng ta không đủ, không thể xa xỉ như thế.”
“ Ta mặc kệ, ta phải ăn một con gà.” Tô Thức quật cường nói, một con gà là quá rẻ cho ủy khuất mình phải chịu trong tương lai:
“ Đừng vội, hay dở gì cũng phải đợi chúng ta rời khỏi Thanh Hương thành đã chứ, ai cũng đang gặm bánh khô, chúng ta ăn gà, truyền ra không tốt.”
“ Ta kệ, ta muốn ăn cả con gà ngay bây giờ, hơn nữa còn ăn một mình, không cho thì ta đi ăn trộm. Ta thấy Trương ma ma nuôi mười mấy con gà rồi, dù sao sau này phải theo ngươi làm cường đạo, không ngại mất thanh danh nữa ...”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu tên béo này như bị ma nhập, quay sang thấy Âu Dương Tu giả điếc, không hiểu nguyên do là gì. Loại chuyện này không thể để tên béo lóng ngóng làm được, Cạc Cạc có kinh nghiệm hơn nhiều, chẳng bao lâu nách nó kẹp hai con gà mái vào rừng thông.
Không phải là gà lông trắng mà Trương ma ma, là hai con gà hoa, chẳng biết của nhà ai.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không truy cứu, thuận tay bẻ cổ gà, rút dao nhỏ ra giết mổ, rắc ít muối, dùng giấy dầu bọc lại, sau đó trát bùn bên ngoài, Cạc Cạc cũng đã đào xong bếp, đốt lửa lên nếm cục bùn vào đó.
Lúc này mới hỏi:” Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“ Ta sắp thành mã tặc rồi.” Tô Thức nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đỏ, giọng thương tâm chực khóc:” Tô Tử Chiêm gia thế thanh bạch, chí hướng cao vời sắp chết rồi, ta mời hắn ăn một bữa.”
Dù không hiểu lắm cái gì xảy ra trong đầu óc không bình thường của tên béo này, Thiết Tâm Nguyên cho rằng đây là phương thức cáo biệt dĩ vãng rất tốt, sảng khoái nói:” Được, ngươi một con, ta và Cạc Cạc một con.”
“ Để phần ta nữa.”
Một giọng nữ vang lên, chưa thấy người đâu mà Cạc Cạc tức thì biến đi như cơn gió, khỏi nói cũng biết chủ nhân của hai con gà tới rồi.
Úy Trì Chước Chước không để ý tới tên trộm, ngồi xuống khoanh tay đặt trên gối rồi chống cằm nhìn chằm chằm vào đống lửa:” Ngươi sắp thành thân rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ừm một tiếng:” Kỳ thực là ta đã thành thân rồi.”
“ Ta biết, Triệu Uyển rất xinh đẹp.”
Tô Thức khát vọng ăn gà rất cố chấp, không ngừng cầm cái que cời cho lửa lớn lên, để gà nhanh chín, dù hai người bên cạnh nói chuyện rất ám muội, hắn vẫn không chịu đi.
“ Hôm qua ta tới Đại Lôi Âm tự, Hoạt Phật Tát Già nói ta rất có tuệ căn.”
“ Khoan khoan, ông ta thành Hoạt Phật từ bao giờ?” Thiết Tâm Nguyên cắt ngang:
“ Ngài ấy tiếp nhận nước Cam Lộ, chuông mõ, bổn tôn pháp tướng của sư phụ, dùng những thứ pháp khí này, được sự giúp đỡ của Nhân Bảo thượng sư, xua đi toàn bộ nghiệp chướng phiền não, thanh tịnh thân khẩu ý, giác ngộ bản tâm, khí mạch tịnh hóa, thành ba môn kim cương, kế thừa đại nghiệp của Hoạt Phật thế gian.”
Thiết Tâm Nguyên nghe mà ù đầu, tức giận:” Sau này không được tới Đại Lôi Âm tự nữa, một nữ tử nhà lành, bây giờ mồm đầy lời ma quỷ rồi.”
Úy Trì Chước Chước ủy khuất nói:” Ngươi không cưới ta lại còn không cho ta đi theo Phật à?”
Tô Thức ngồi bịch xuống đất, kinh hãi hết há mồm nhìn Úy Trì Chước Chước đã ngân ngấn nước mắt, lại nhìn Thiết Tâm Nguyên.
Nếu vì ăn con gà mà bị giết người bịt miệng thì quá oan.
Thiết Tâm Nguyên thấy đau đầu vô cùng, day huyệt thái dương:” Gả cho ta có gì hay, mẹ ta lợi hại như thế, Uyển Nhi cũng chẳng hề vừa, cô vào nhà ta, sống được hai năm coi như cô lợi hại. Ta lại chẳng thể giúp cô, chẳng may lần nào đi về nhà, họ bảo ta là cô ngã xuống giếng rồi, sau đó Cửu thúc cô xách đao tới tìm ta, thế thì ta phải làm sao?”
Úy Trì Chước Chước đứng lên:” Ta biết ngươi không muốn cưới ta, thái hậu không ác độc như ngươi nói, Triệu Uyển cũng không nhỏ nhen như vậy, là ta mệnh khổ.”
Nói xong che mặt chạy mất.
Lúc này trời chiều ngả bóng, gió thổi thông reo xào xạc như ma quỷ, xung quanh không có lấy một bóng người.
“ Vậy là chúng ta mỗi người được một con gà rồi, ha ha ha .. “ Tô Thức cẩn thận nói, thấy Thiết Tâm Nguyên mặt âm trầm , tiếng cười càng lúc càng nhỏ:
Gà ăn mày đã chín, đập vỏ bùn, toàn bộ lông gà bị bùn lột ra, hương thơm ngập tràn, Tô Thức bất chấp còn nóng, lấy con to hơn, vừa xuýt xoa vừa ăn.
Thiết Tâm Nguyên cũng ăn nhưng chẳng thấy ngon miệng, bẻ mỗi cái đùi, ăn xong là thôi, thấy Tô Thức thèm chảy dãi nhìn mình, đưa cho hắn, nhìn Tô Thức lấy giấy dầu bọc lại hỏi:” Tô Thức quân tử chết chưa?”
Tô Thức vỗ ngực:” Bị thịt gà chôn rồi, giờ có thể theo ngươi làm chuyện táng tận lương tâm. Có điều cách ngươi đối xử với nữ tử vừa rồi thì ta phải học chục năm nữa chưa chắc đã được.”
….. ….
Úy Trì Chước Chước về phòng, mặt chẳng có mấy bi thương, tháo châm gài đầu ra, để tóc tự nhiên xõa xuống, dựa vào thành giường xem sách.
Một lúc sau Úy Trì Văn thò đầu qua cửa sổ:” Tỷ tỷ, có thu hoạch gì không?”
Úy Trì Chước Chước ừm một tiếng.
“ Ừm là sao?”
“ Y không cho ta tới Đại Lôi Âm tự.”
Úy Trì Văn nghĩ một lúc nói:” Cửu gia không cần trói tỷ vào đại vương, Úy Trì tộc tương lai chỉ cần đệ là có thể đứng vững rồi.”
“ Y sẽ không qua cầu rút ván đâu, Cửu gia quá lo rồi, chuyện này ta dám khẳng định, đệ thích làm gì thì cứ làm, ta muốn gả cho y là chuyện của ta, không liên quan tới gia tộc, dù mất cả đời chờ đợi cũng cam tâm tình nguyện.”
Úy Trì Văn nhe răng:” Đời này tỷ coi như xong rồi, nếu tỷ thích, đệ không lắm chuyện nữa, tỷ vui là được.”
(*) Cây hài mới, Tô Thức.