Mức độ phồn vinh của Thanh Hương thành không khiến Vương Đại Dụng chấn kinh, có nhân khẩu đông như vậy không xuất hiện một vài tòa thành phồn vinh mới là lạ.
Ông ta ấn tượng bởi hài hòa giữ các chủng tộc ở nơi này, Đông Kinh cũng có một nơi quy tụ người ngoại quốc, nhưng đó là nơi long xà hỗn tạp, xung đột liên miên, là nơi người quân tử không đặt chân tới, làm sao so với tòa thành thanh bình này.
Sau vài ngày nghỉ ngơi, rốt cuộc có tin thái hậu Cáp Mật mở tiệc tiếp đãi. Vương Đại Dụng tập trung vào cung yến sắp tới này, nghiêm khắc dựa theo lễ nghi cận kiến sửa sang nghi biểu, nghiên cứu từng lời phải nói ở yến tiệc, làm sao vừa hoàn thành nhiệm vụ của các vị tướng công trên triều, vừa giữ quan hệ cá nhân tốt đẹp với Cáp Mật vương.
Hoạn quan là quần thể không được hoan nghênh ở Đại Tống, ông ta tất nhiên muốn loại bỏ Vương Tiệm khỏi hoạt động cận kiến này, tránh phía Cáp Mật phát hiện hoạn quan trong sứ đoàn, cho rằng bị Đại Tống xỉ nhục.
Vương Tiệm vui vẻ đồng ý, hắn muốn tới tẩm cung công chúa xem nàng có sống hạnh phúc không?
Hai chữ hạnh phúc là Vương Tiệm học từ Thiết Tâm Nguyên, trước kia tới Thiết gia ăn Tết, cứ mỗi lúc sang năm mới Thiết Tâm Nguyên đều chúc mẫu thân và người thiên hạ sống hạnh phúc an khang.
Dịch quán nằm cách phủ thành chủ không xa lắm, là một đại viện mới xây, cửa sau có sạn đạo dài, dẫn tới Tinh Xá ở bên suối nước nóng.
Vương Tiệm rất hài lòng với quốc gia mới mẻ này, khác với Vương Đại Dụng, hắn nhìn nhận quốc gia này có nhiều phần cảm tính.
Vì quốc gia do Thiết Tâm Nguyên lập nên, thái hậu là Vương Nhu Hoa, vương hậu là Triệu Uyển, nên trong tiềm thức Vương Tiệm, nơi này chẳng khác gì hoàng cung Đông Kinh.
Điều duy nhất khiến Vương Tiệm bất mãn là người nội thị giám ở nơi này toàn là nam nhân, hắn quyết định sau khi gặp Triệu Uyển nhắc nhở chuyện này, đây là chuyện liên quan tới tính thuần chính của huyết mạch hoàng tộc, không thể lơ là.
Sau khi tới Tinh Xá thông báo, một lúc sau có tiểu cô nương nhấc váy chạy ra, nhìn thấy Vương Tiệm hét lên, lao vào lòng hắn, ra sức dùng đầu dụi.
Vương Tiệm cười vui vẻ vuốt ve mái tóc mượt mà của nàng:” Đừng dụi nữa, nếu không ngực ta có một cái lỗ mất.”
Châu Nhi lúc này mới ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói:” Sao ngài, ngài mọc râu rồi?”
Vương Tiệm quen với phản ứng chậm chạp của nha đầu này rồi, vuốt râu nói:” Không tốt à?”
“ Tốt, tốt, trông đẹp hơn nhiều, những hoạn quan già làm tiểu nữ không biết ai là gia gia, ai là bá bá nữa.”
Vương Tiệm bực mình gõ trán Châu Nhi:” Cha gia chạy mấy nghìn dặm tới đây lại bị ngươi trêu chọc.”
Châu Nhi trước kia ở cung luôn miệng nói Vương Tiệm là tên thái giám chết tiệt, lúc này ra ngoài, cảm giác khác ngay, thấy Vương Tiệm vô cùng thân thiết:” Công chúa nghe nói đại bạn tới vui lắm, không cả thay y phục, đang đợi ngài đó.”
Vương Tiệm nhíu mày mắng:” Sao còn gọi là công chúa, phải gọi là vương hậu. Nha đầu, nghe cho kỹ, một là cách xưng hô của người Tống, một là cách xưng hô của người Cáp Mật, đừng vì một lời xưng hô nho nhỏ ảnh hưởng tình cảm của đại vương và vương hậu, như thế không tốt.”
Châu Nhị liên tục gật đầu, Vương Tiệm đi vào tòa Tinh Xá, nơi này tất nhiên không cách nào so với hoàng cung rộng lớn xa hoa ở Đông Kinh, nhưng hành lang làm bằng gỗ đỏ, mỗi đoạn xà ngang treo tới sáu cái đèn bát giác, u nhã vừa cao quý.
Thích nhất ngước mắt lên có thể thấy cảnh sắc núi non, không có cảm giác gò bó giam cầm, ánh trăng êm dịu mùa thu xuyên qua kẽ lá chiếu xuống ao nước bốc hơi mở ảo, mang lại cảm giác giao hòa với thiên nhiên, Vương Tiệm hài lòng hỏi:” Nơi này ngoài vương hậu thì lời ai hữu hiệu nhất.”
“ Là Thiết Nhất tướng quân.”
“ Hồ đồ, trong nội cung sao cho nhân vào?”
Châu Nhi vội vàng giải thích:” Không không, Thiết Nhất tướng quân giống ngài, nhưng võ công rất cao, nghe nói trước kia là kỵ sĩ gì đó nổi tiếng lắm. Họ có sáu người, tên từ Thiết Nhất tới Thiết Lục, là những người đầu tiên đi theo đại vương, được đại vương cực kỳ tin tưởng.”
“ Hiện Thiết Nhất tướng quân đang quản Thanh Hương thành, Thiết Nhị tổng quản ở Đại Tuyết Sơn, nhóm Thiết Tam đều thống quân bên ngoài, tác chiến thay đại vương.”
Vương Tiệm tất nhiên chẳng biết kỵ sĩ gì, võ công cao thấp không quan tâm, trong lòng hắn chỉ cần là hoạn quan thì không sao rồi. Còn về phần cho đám hoạn quan đó nắm giữ quyền bình trọng yếu của quốc gia là do Thiết Tâm Nguyên không tin tưởng người khác.
“ Thế thì tốt, thế thì tốt, nha đầu, vương hậu có bị hạn chế xuất cung không?”
Châu Nhi lắc đầu ngay:” Không, hôm kìa công chúa còn mang thứ mình săn được đi thăm đám cô nhi ở Từ ấu cục, đuổi một lão nữ nhân vô liêm sỉ ăn vụng thức ăn của cô nhi.”
“ Vì sao vương hậu không chặt đầu, nên biết đây là cơ cấu trọng yếu để hoàng gia mua lòng dân.” Vương Tiệm nghiêm mặt, ở Đại Tống cũng có cơ cấu tương tự, hắn hiểu rất rõ:
Châu Nhi lắc đầu:” Không được, muốn giết người phải được đại vương gật đầu, hơn nữa lão bà tử đó chưa tới tội chết, bị đánh đòn thôi, phủ tể tướng đã chấp hành rồi.”
Hai người đi qua một cái hành lang dài, thấy Triệu Uyển đứng chờ ở trước bình phong chờ họ.
Vương Tiệm vội vàng chạy tới quỳ xuống:” Lão nô bái kiến vương hậu.”
Triệu Uyển bĩu môi:” Trước kia ngươi chưa bao giờ hành lễ với ta, hôm nay làm sao vậy, mau đứng lên, đừng làm lỡ thời gian ta đi dự tiệc của a nương.”
Vương Tiệm cười đứng dậy, nhìn khí sắc Triệu Uyển tươi tắn hơn cả ở Đông Kinh thì yên tâm hẳn rồi, công chúa hẳn là sống vô cùng thoải mái:” Trước kia ở trong cung không hành lễ quỳ bái là lão nô sai, có điều ở nhà thất lễ không ai cười, ở đây mà thất lễ làm người ta coi thường vương hậu.”
“ Còn về tiệc của thái hậu, lão nô cho rằng vương hậu không nên đi là hơn, nơi đó bàn tới quốc sự giữa Tống và Cáp Mật. Bàn quốc sự thì thế nào cũng có điều làm người ta không vui, vương hậu giúp bên nào cũng không được, tốt nhất là đừng đi.”
Triệu Uyển nhíu mày:” Ta tới đó không nói là được.”
“ Không thể, khi bàn việc luôn có một bên ép bên còn lại, vương hậu không lên tiếng thì nào cũng bị một bên oán trách, chẳng bằng ở đây nói chuyện nhà với lão nô.”
Triệu Uyển thừ người một hồi, nàng nhận ra mình chẳng thể tuyệt tình với Đại Tống, cũng không thể hoàn toàn đứng về phía Cáp Mật, làm nàng có chút phiền muộn.
Đáp án Vương Tiệm đưa ra hiển nhiên là tốt nhất, bảo Châu Nhi:” Ngươi đi bẩm với a nương một tiếng, ta tiếp đãi đại bạn ở nhà, không tới Vân Đường nữa.”
“ Không được, không được, chuyện này vương hậu nên đi nói, nếu không là đại bất kính, bây giờ không có vấn đề, nhưng một khi hậu cung đông lên, đừng để xuất hiện sai lầm nhỏ này.”
Triệu Uyển nhướng mày:” Hậu cung Cáp Mật chỉ có ta và a nương.”
“ Lão nô nói sau này.” Vương Tiệm bổ xung:
“ Sau này cũng không có.” Triệu Uyển nghênh mặt tự tin nói: