Khi mùa đông tới, cái tòa thành nhỏ Thủy Tuyền quan thậm chí không tìm thấy trên bản đồ nổ ra cuộc chiến sinh tử.
Mạnh Nguyên Trực vì đả thông đường vận chuyển lương thực, phải chiếm lĩnh Thủy Tuyền quan, đồng thời giữ chặt nơi đó, đợi đại quân Lý Xảo rút lui an toàn rồi mới đi được.
Lý Xảo rút lui, Trương Hàn, Ngỗi Minh Vũ tức thì truy kích, khi qua Thủy Tuyền quan, Mạnh Nguyên Trực thống lĩnh sáu nghìn quân Tống dũng mãnh xuất kích, huyết chiến đánh lui Cầm sinh quân của lão tướng Trương Hàn, nhưng bị Ngỗi Minh Vũ cắt mất đường lui.
Hai mãnh tướng đó nhanh chóng nhận ra đội quân Mạnh Nguyên Trực suất lĩnh mới là tinh nhuệ trong ba mươi vạn quân, nên bỏ truy kích Lý Xảo, quay sang vây đánh Mạnh Nguyên Trực.
Sau bảy ngày thủ thành, vào một buổi sáng trời lạnh tới nứt đá, Mạnh Nguyên Trực sau khi kiểm tra trang bị của bốn nghìn sáu trăm quân sĩ còn lại, hạ lệnh xô đổ tường thấp, dốc toàn quân đột vây.
Quân sĩ Đại Tống đều hiểu không phá vây được chỉ có đường chết, vì thế kích phát sức chiến đấu cực lớn, phá tan vòng vây người Tây Hạ mà đi, tuy thế quân Tống xưa nay thiếu nhất là chiến mã, bọn họ có thể biết cưỡi ngựa, nhưng làm sao so được với người Tây Hạ, trong quá trình bỏ chạy, liên tục bị Cầm sinh quân bắt sống.
Khi Trương Hàn và Ngỗi Minh Vũ nổi giận muốn chém đầu toàn bộ quân Tống bắt được thì một sứ giả Cáp Mật giương cờ trắng tới quân doanh của bọn họ.
Tướng mạo của Hồng lão thất thực sự khiến người ta khó mà ưa nổi, Trương Hàn thậm chí còn cho rằng tên giống khỉ này bị chủ tướng ngứa mắt, sai tới đây nạp mạng.
Hồng lão thất mang tới yêu cầu trao đổi tù binh.
Trương Hàn bại trận từ Sa Châu tới Túc Châu, Trương Dịch, suốt cả dọc đường vứt bỏ vô số thành trì, nếu như không phải Trương tộc theo Ngỗi Minh tộc từ khi tạo phản thì ông ta đã chẳng có cơ hội lập công chuộc tội.
Thành trì mất đã đành, nhưng trong đó có quý tộc Tây Hạ, không thể không cân nhắc.
Trương Hàn sau khi nghĩ kỹ, nói:” Nếu muốn lão phu bỏ qua cho đám cường đạo các ngươi thì phải trả lại toàn bộ người Tây Hạ mà các ngươi bắt.”
Hồng lão thất cười:” Chủ soái nhà ta cũng căn dặn như thế, chỉ cần Trương tướng quân trả lại quân tốt Cáp Mật, bọn ta không chỉ trao trả người Tây Hạ, còn trả lại toàn bộ thành trì đã chiếm lĩnh, các vị đao không dính máu cũng có thể thu phục toàn bộ cương thổ.”
Trương Hàn và Ngỗi Minh Vũ nhìn nhau không nói, không phải là bất mãn với điều kiện của Mạnh Nguyên Trực, mà là điều kiện quá tốt.
Ngỗi Minh Vũ nheo mắt hỏi:” Ngươi là người Tống?”
“ Tiểu nhân chỉ là lính đánh thuê, là quân tốt Đại Tống vứt bỏ, nay được Cáp Mật vương trả tiền tác chiến.”
Trương Hàn nói ngay:” Nếu lão phu trả cho các ngươi nhiều tiền hơn thì sao?”
“ Vậy thì ngài ít nhất phải đợi chúng tôi chấp hành xong hợp đồng mới Cáp Mật vương mới được, lúc đó ngài muốn thuê chúng tôi cũng không thành vấn đề.”
“ Kể cả đánh Đại Tống sao?”
Hồng lão thất nghiêm mặt nói:” Tất nhiên, nếu ngài trả đủ tiền, muốn ta giết cha ta cũng được.”
Tây Hạ không thiếu chiến sĩ, bọn họ chỉ thiếu tiền lương, Trương Hàn và Ngỗi Minh Vũ không làm chuyện mua bán lỗi vốn đó.
“ Làm sao đảm bảo các ngươi nói thật?”
Hồng lão thất chắp tay:” Ngài cứ tiếp nhận một tòa thành thì thả một nhóm người của chúng tôi, tiểu nhân sẽ theo ngài tới tận Sa Châu.”
Trương Hàn gật đầu:” Cách này cũng công bằng, lão phu cho ngươi hiện đi thu gom thương binh, sống được hay không phải xem vận khí của chúng.”
Hồng lão thất mừng rỡ:” Đa tạ Trương tướng quân, tiểu nhân tới đây mang theo năm mươi người giúp chiếu cố thương binh, mong tướng quân cho phép.”
Năm mươi người trong mắt Trương Hàn không là cái gì, hiện giờ ông ta chỉ muốn mau chóng bình định Hà Tây. Quốc tướng nay đang cấp thiết theo dõi chiến sự vùng Hà Hoàng, ở đó người Thanh Đường liên tục bại lui dưới sự công kích mãnh liệt của Quân Tống, một khi Hạt Chiên vứt bỏ Lâm Thao, quốc tướng rất có khả năng sẽ tham chiến.
Giống như Một Tàng Ngoa Bàng, ông ta coi Cáp Mật chẳng qua là thứ ghẻ ngứa ngoài da, đợi chiến sự Thanh Đường kết thúc rồi báo thù cũng không muộn.
Bởi thế chẳng những đàm phán diễn ra thuận lợi, thực thi cũng rất nhanh chóng.
Hồng lão thất mang tới rất nhiều xe lớn, trên xe chở các loại vật tư, trong đó lông thú giữ ấm là nhiều nhất, còn lại là thuốc trị thương và thức ăn, người Tây Hạ kiểm tra kỹ xong, cho họ vào chiến trường còn chưa tắt lửa.
Lưu Mãn đã chấp nhận số mệnh, khi vừa đột vây thì chiến mã của hắn bị trúng tên, làm hắn ngã xuống hôn mê, tỉnh dậy đã là tù binh.
Kết quả lọt vào tay người Tây Hạ là gì, hắn biết rất rõ, nên khi bị trói vào cọc gỗ, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để người ta rạch bụng moi tim rồi.
Đồng bạn bị bắt rất nhiều, cộc gỗ chôn từ doanh trại người Tây Hạ tới tận Thủy Tuyền quan.
Người cúi đầu, người thì chửi bới quát tháo, mong được giải thoát sớm, chết không đáng sợ, quá trình đợi cái chết giáng xuống mới đáng sợ.
Cừu Bát khóc thương tâm nhất, bản thân hắn vốn theo sát bên chỉ huy sứ Lãnh Bình, nhưng tên vương bát Lãnh Bình cứ chỗ nào nguy hiểm là đâm đầu vào, thế là dọc đường Cừu Bát trúng mười mấy vết thương, nếu không nhờ giáp tốt thì bị phân thây rồi.
Cuối cùng ngã ngựa còn bị con ngựa chết tiệt dẫm cho một cái, nghĩ tới mình sắp chết, Cừu Bát khóc hết nước mắt.
Kệ ngươi khóc lóc hay chửi bới hoặc cầu xin, người Tây Hạ vẫn trói từng người một vào cọc.
Lưu Mãn không chịu nổi tiếng khóc, mắng:” Kiếm ăn bằng lưới kiếm là treo đầu bên hông, chết thì chết, khóc cái gì.”
Cừu Bát nghẹn ngào:” Lão tử oan uổng.”
“ Oan cái gì, trước khi khai chiến ngươi lĩnh năm lượng bạc, người ta nợ ngươi à?”
“ Lão tử nghĩ tới tám lượng bạc gửi chỗ Lãnh lão đại, nếu biết có ngày hôm nay, lão tử đã tiêu rồi, giờ Lãnh lão đại hưởng lợi.”
Lưu Mãn ngớ ra:” Ta cũng gửi ở chỗ Hồng lão thất mười mấy lượng, không biết tên khốn kiếp ấy có đưa về nhà được không?”
“ Bạc của ngươi bị lão tử tiêu rồi, mông của vũ nương Quy Tư đó, chậc chậc, nhét bao nhiêu bạc vào cũng không đủ.”
Giọng nói thô bỉ quen thuộc chui vào tai Lưu Mãn, ngẩng đầu lên thấy Hồng lão thất đang cười hì hì trước mặt mình, quan trọng nhất tên này không bị trói, tức thì rít lên:” Con bà nó, thằng vương bát ngươi đi liếm đít cho người Tây Hạ rồi à?”