A Đan tới bên cửa sổ, ngửa đầu cười nghốc nghếch với A Y Toa một hồi, dùng tư thế tự cho là tiêu sái nhất nói:” Cuối cùng cũng tìm thấy nàng.”
“ Làm sao ngươi lại tới đây?”
A Y Toa rót cho A Đan một cốc trà ngọt mà nàng thích nhất, A Đan cầm cốc trà lên uống hết luôn, liếm mép nhìn A Y Toa, muốn được uống thêm cốc nữa.
Gắp miếng đường trắng, cho vào nước trà màu đỏ, thế là trà ngọt hoàn thành rồi.
Lần này A Đan uống rất cẩn thận, ngửi hương trà sau đó từ từ uống từng ngụm nhỏ, nhắm mắt hưởng thụ cốc trà chiều hiếm có này.
“ Ngươi có thể uống nhiều vào, trà và đường ở đây có nhiều lắm.” A Y Toa có chút chua xót, A Đan là một vương tử tôn quý, giờ uống cốc trà cũng thành sự hưởng thụ, quần áo hắn còn có cả chỗ rách:
“ Nàng một mình ở ngoài rất nguy hiểm, ta tới bảo vệ nàng.” A Đan nói:
A Y Toa lại rót cho hắn cốc trà nữa:” Sao chỉ có một mình ngươi?”
“ Ta nghe nói nàng tới Thanh Hương thành, nên một mình đuổi tới.”
Những lời này làm sao lừa được A Y Toa, Thiên Sơn lộ đã bị Cáp Mật vương phong tỏa, chỉ có thể vượt Đại hoạn quỷ mị thích mà tới:” Chuyện gì khiến ngươi phải vội vàng như thế?”
A Đan cầm cốc trà lên uống:” Ta nhớ nàng.”
A Y Toa vung tay đấm thẳng vào mặt A Đan:” Lão sư của ngươi muốn giết ta, cho nên ngươi mới bỏ lại quân đội, một mình chạy tới đây, chỉ có thế ngươi mới yên tâm đúng không, cái tên khốn kiếp này.”
A Đan cúi đầu xuống mặc A Y Toa đấm liên tục vào mặt, vào vai, vào ngực, hắn mong A Y Toa đấm mạnh hơn nữa, giảm bớt đau khổ áy náy trong lòng hắn, giọng thê lương:” Ta không hiểu vì sao Mục sư muốn giết nàng. Nếu như không phải A Bố Đạt trung thành nói với ta là người đã phái đám Đạt Oát Nhĩ đi, ta không biết lão sư muốn giết Cáp Mật vương, để mượn tay người ta giết luôn cả nàng.”
A Y Toa đấm mệt rồi, thở hồng hộc:” Cha ta đưa ta tới chỗ lão sư ngươi, là dùng sinh mạng của ta để nguôi lửa giận của Mục sư. A Đan, ngươi không nên tới đây, hãy về Ba Cách Đạt, cha ta và trưởng lão công chính chuẩn bị cướp đoạt vương quốc của ngươi đấy.”
“ Mẹ ta đã nói ròi, Mục sư cũng nói rồi, nhưng ta vẫn tới Thanh Hương thành.” A Đan ngước đầu thâm tình nhìn khuôn mặt xinh đẹp của A Y Toa, dũng cảm nói lời cất giữ trong lòng:” A Y Toa, trong lòng ta, nàng quan trọng hơn cả quốc gia.”
Cho dù thường ngày có không thích A Đan, lúc này A Y Toa thực sự bị những lời này làm cảm động rồi, đưa tay ôm chặt đầu hắn vào lòng, trải qua sự phản bội của những người nàng kính yêu, A Y Toa mới nhận ra A Đan là bảo bối trân quý nhất mà thiên thần ban cho nàng.
Ngáp ~~~
Cuộc sống của Thiết Tâm Nguyên có chút buồn chán.
Sau ba ngày gói sủi cảo, y chẳng có việc gì để làm, mọi công việc đều bị mùa đông làm đóng băng rồi, muốn kiếm việc để làm phải đợi tới khi xuân ấm hoa nở.
Ngày mai là Giao Thừa, khi mặt trời lặn vào cuối ngày hôm nay, Thanh Hương thành đóng cửa lại ăn Tết với nhau, khi cổng thành mở ra thì hẳn là Nguyên Tiêu.
Mùa đông vùng đất này không có chiến sự, những cơn gió lạnh là người bảo vệ tốt nhất.
Khách Lạt Hãn đột nhiên tập kích Hồi Hột thuộc hề hành vi cực kỳ điên cuồng, hậu quả là trong mùa đông đó, dù lực lượng không chiến đấu cũng giảm sút ba thành,
Loại hành vi chưa hại người đã hại mình đó dùng một lần đã là quá nhiều.
Triệu Uyển mang thai sinh đủ loại thói xấu, chuyện nàng thích gặp nhất là "tình cờ" gặp Úy Trì Chước Chước, cái bụng hơi nhô lên thành vũ khí tối thượng của nàng.
Úy Trì Chước Chước đã khen đứa con tương lai của Thiết Tâm Nguyên tới mỏi miệng rồi mà Triệu Uyển không chịu bỏ qua.
“ Chước Chước muội tử, thấy mẫu thêu ta vẽ thế nào?”
“ Mẫu vương hậu vẽ tất nhiên là đẹp, người xem cái đầu hổ này như sống lại vậy.”
“ Ừ, đó là mũ đầu hổ của đứa bé, úi da, mấy ngày qua nó nghịch lắm, cứ lấy chân đá ta, làm chút việc cũng không yên, hay là nhờ muội giúp ta đan cái mũ này nhé?”
“ Vương hậu có lệnh, Chước Chước sao dám không tuân, chỉ là tay nghề không tốt.”
“ Không sao, nó đội khi ngủ thôi, chẳng gặp ai sợ xấu.”
Úy Trì Chước Chước đi rồi, Triệu Uyển nằm xuống giường, ngọt nhạt:” Sao thế, đau lòng à?”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Trừ đồ mẹ cho, thứ người khác làm, nàng không dùng, bắt Chước Chước đan mũ thật vô lý.”
Triệu Uyển đắc ý lắm:” Coi chàng nói kìa, cứ như thiếp là nữ nhân họa nước hại dân vậy.”
“ Có họa nước hại dân hay không thì ta không biết, nhưng thời gian qua nàng hành ta đến khổ, nàng mang thai, chúng ta không thể hành phòng, sao chứ bắt ta chịu tội? Đêm qua gác chân lên cổ ta, hại ta gặp ác mộng cả đêm, tới giờ cổ họng vẫn không thoải mái.”
“ A nương nói nữ nhân có thai khi ngủ phải gác chân lên cao, nếu không sẽ bị rút gân.”
Thiết Tâm Nguyên không còn gì để nói nữa, chĩa ngón trỏ vào mũi Triệu Uyển:” Chọc không nổi thì ta tránh, đi nơi khác ngủ thì nàng không ngủ được, đêm nay ta ngủ ở cái giường nhỏ với Vương Tiệm, nhường hết gối cho nàng luôn, chỉ xin nàng tha cho ta.”
“ Hi hi chịu khó vài ngày, thiếp sắp sinh rồi.”
Hai phu thê trêu chọc nhọc, Châu Nhi đột nhiên chạy vào hét to:” Đại vương, Hồ lão tam nói đại thanh mã sắp sinh rồi.”
Thiết Tâm Nguyên đứng bật dậy, khoác áo choàng vội vàng đi ra ngoài, vừa chạy vừa dặn Triệu Uyển không được đi theo.
Đại thanh mã mắt long lanh, theo lời Hồ lão tam thì quá trình sinh nở sắp bắt đầu, mã vương tựa hồ linh cảm được, đứng ngoài phòng ấm cảnh giác nhìn quanh.
Ở hoang nguyên, khi ngựa cái sinh, sẽ được cả đàn ngựa đực quây quanh bảo vệ, dù sói tới, đám ngựa đực này cũng tử chiến tới cùng.
Trong phòng đại thanh mã kêu liên hồi, Hồ lão tam cũng lớn tiếng động viên.
Thiết Tâm Nguyên vỗ về mã vương bất an thi thoảng hất đầu hí một tiếng, cái thứ vô tâm này giờ mới giống nam nhân đang đợi thê tử đẻ.