Trước khi gặp Bao Chửng, thực sự Thiết Tâm Nguyên còn chút sợ hãi, nhưng khi đối diện với mặt sắt đèn xì ông ta, y nhận ra, chẳng qua chỉ có thế thôi, chút bóng ma thủa nhỏ nhanh chóng tan biến, thậm chí chẳng còn hận ông ta nữa.
Ông ta thành người xa lạ rồi.
Y hời hợt xua tay:” Tiên sinh không cần lấy giọng công đường ra, nên biết ta chẳng hứng thú gì với tòa thành này hay các vị, ta chỉ muốn sớm ngày đón Uyển Nhi đi. Vì nàng, ta không ngại tiêu tốn, nhưng mời các vị đừng đặt thêm chướng ngại nữa, biến nó thành việc mua bán trần trụi không còn chút tình người nào.”
“ Giác Tư La hẳn là đã bệnh chết, đám nhi tử của ông ta tranh đoạt vương vị, Dương Văn Quảng ở Tần Châu hẳn là đã làm được chuyện gì rất đáng kể, âm mưu quỷ kế của Bàng Tịch ở Thanh Đường chắc đã hoàn thành. Phú Bật sở dĩ dửng dưng với ngựa ta mang tới, đoán chừng liên quan tới biến hóa lớn ở Thanh Đường.”
“ Thanh Đường và Thanh Hương cốc ta có tình hữu nghị, người ta gặp khó, ta không giúp đã là vô tình rồi, các vị muốn ta làm gì nữa là không để ta làm người. Các vị lúc nào cũng mang lời thánh hiền ra răn người khác, nhưng đến bản thân là vứt hết lời đó đi.”
Bao Chửng rốt cuộc cũng phải giật mình:” Người Thanh Đường cũng biết chuyện này sao?”
Thiết Tâm Nguyên thầm thở dài, bị đẩy ra khỏi Đại Tống thực sự cho y nhảy khỏi cục hạn có một tầm nhìn mới. Trước kia ở Đại Tống, luôn cho rằng Tây Hạ, Khiết Đan, Thổ Phồn, thậm chí Đại Lý, Giao Chỉ thèm khát giàu có của Đại Tống nên Đại Tống mới bị kẻ địch vây kín bốn bề.
Kỳ thực là do Đại Tống chuốc lấy thôi, Thanh Đường vốn là đồng minh hiếm hoi của họ, vậy mà khi người ta xảy ra chuyện, lại muốn thừa lúc cháy nhà vào hôi của.
Có lẽ tất cả do tâm tư thiên triều thượng quốc tác quái, không bao giờ coi người khác ở địa vị bình đẳng đối thoại với mình, giống như cách họ đối xử với Vu Điền.
“ Không biết, dù biết cũng vô ích thôi, giờ đám nhi tử của Giác Tư La đang sức mở rộng thế lực đấu nhau, ai có tâm tình nghĩ tới Đại Tống luôn hiền hòa lại bất ngờ tấn công mình. Cho nên khả năng thành công của các vị rất cao, bách tính Thanh Đường sống ở cao nguyên, khí hậu ác liệt, sinh hoạt khốn khó, thêm vào hơn hai trăm năm qua các bộ lạc Thổ Phồn chiến tranh liên miên, đã hủy mất tư tưởng quốc gia của họ.”
“ Người Thổ Phồn cường đại năm xưa giờ lưu lạc Tây Vực xa xôi kiếm sống, người nhiều tuổi có lẽ còn nhớ tới bộ lạc, còn quốc gia với họ là từ xa xôi.”
“ Ngươi vẫn thông tuệ như ngày nào, chỉ để lộ ra chút dấu hiệu mà ngươi suy đoán nhiều như thế, tầm nhìn đại cục mở rộng không ít.” Bao Chửng mân mê cốc trà:” Vu Điền các ngươi tuyên bố có thể huy động tới mười vạn chiến sĩ, hẳn toàn quân là lính hả? Ta đoán tinh nhuệ chính quy tối đa năm vạn?”
“ Ba vạn.” Thiết Tâm Nguyên đương nhiên không thể nói mình chỉ có hơn ba nghìn võ sĩ được:” Thanh Hương cốc ta không phải là lưu khấu, càng không phải là mã tặc, tất nhiên không có cách nói toàn quân là lính. Không phải ai biết cưỡi ngựa cũng thành chiến sĩ hợp cách, không biết đánh trận lên chiến trường chỉ làm gánh nặng thôi. Thanh Hương cốc ta cần tinh binh, không cần số đông ô hợp.”
“ Các vị muốn ta tổ chức quân đội, dù không thể tiến công Thanh Đường, cũng có thể thu hút đại bộ phận quân đội của họ, để các vị đột ngột phát động tấn công.”
“ Nhưng mà thôi đi, dù người Thanh Đường không biết, các vị cũng chẳng thể đột ngột tấn công được, các vị không có một đại tướng có đủ quân quyền, đợi triều đình phát lệnh, thực hiện loạt quy định rườm rà xong thì thời cơ nào cũng muộn rồi.”
Bao Chửng vuốt râu:” Phát hiện thì thế nào, đại quân tấn công sáu đường.”
Thiết Tâm Nguyên ngán ngẩm:” Sáu lộ tiến công các vị lúc nào cũng thích cái trò này, sáu lộ tiến công Tây Hạ, kết quả bị người ta đánh tan một quân, cuối cùng khiến toàn quân tan vỡ, bài học đó chưa rút được à? Sáu lộ tiến công Khiết Đan, sau đó Thái tông hoàng đế trúng tên, phải ngồi xe lừa bỏ chạy, cũng quên rồi sao?”
“ Lần này lại sáu lộ tấn công, hẳn là biết kết cục rồi chứ?”
Đối diện với dự đoán không mấy tốt lành của Thiết Tâm Nguyên, Bao Chửng lắc đầu:” Không phải bọn ta thích phân binh, mà là bất đắc dĩ thôi, một đội quân quá lớn sẽ khiến cho hậu cần khó mà theo kịp. Một vạn thiết giáp bộ tốt một di chuyển thì cần ba vạn ngựa thồ, xe lớn ngàn cỗ, dân phu hơn hai vạn, như thế riêng lương thảo cung cấp cho một vạn người thôi đã phải tăng lên gấp mười lần, cho dù là Đại Tống cũng không đáp ứng được.”
“ Nếu ba năm trước ta sẽ tin lời này của ngài.” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Nói thẳng ra hoàng đế sẽ không giao lực lượng có thể lật nhào quốc gia cho bất kỳ ai, phân binh là để tướng lĩnh kiềm chế nhau, giám thị nhau, níu kéo nhau, đùn đẩy cho nhau.”
“ Như vậy đúng là không ai làm phản được, nhưng vấn đề là còn ai đánh trận nữa?”
Bao Chửng chắp tay:” Nguyện nghe cao luận.”
Thiết Tâm Nguyên sao chịu giúp người không công thế, giờ lập trường hai bên khác nhau rồi:” Không nói, nếu tiên sinh tới Thanh Hương cốc ta làm pháp quan ba năm, chúng ta sẽ thảo luận tiếp.”
Bao Chửng vuốt râu:” Được ngươi coi trọng là vinh hạnh của lão phu, lão phu ở Trung Nguyên cả đời, cũng rất muốn chứng kiến đại mạc oai hùng. Đáng tiếc lão phu tuổi cao rồi, nếu đi chỉ có kết cục vùi xương dị quốc.”
“ Có điều Đại Tống không thiếu tuổi trẻ tuấn kiệt, nếu ngươi an bài cho họ chức vị thích đáng, để bọn họ thi triển sở học, không phải không thể.”
Thiết Tâm Nguyên kích động tới hai tay run lên, không ngờ Triệu Trinh và đám lão đại có chủ ý này.
Bao Chửng liếc mắt y một cái, thong thả nói:” Một Vu Điền hoặc là Thanh Hương quốc cường đại phù hợp với lợi ích của Đại Tống.”
“ Cho dù ngươi có tìm cách tô vẽ bản thân huy hoàng ra sao, dù ở Đại Tống không hiểu rõ tình hình Tây Vực, ta dám khẳng định, lực lượng của các ngươi vô cùng yếu nhược, đắc thế nhất thời cũng ích gì, trải qua vài cuộc chiến, quốc gia non trẻ không đủ tích lũy cũng suy bại thôi.”
“ Nếu Đại Tống có thể giúp các ngươi cường đại, dù tạm thời thua thiệt cũng được.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi thẳng lên:” Đã có phương lược sao?”