Chân Thiết Thảnh tỉnh lại chỉ thấy đầu đau như muốn nứt toác, từ từ bò dậy, thấy có ấm trà trên bàn, cầm lấy tu cạn luôn, mắt mới dần dần rõ hơn, mặt trời đỏ ối như quả trứng gà đang dần chui vào núi.
Thân thể bải hoải vô lực, hắn vừa lảo đảo rời phòng bị ánh mặt trời chiếu cho da đau buốt.
Ở dưới mái hiên Thiết Tâm Nguyên và Dương Hoài Ngọc vẫn đang uống rượu, dưới chân cả đống vò rượu vứt chỏng chơ.
Không ngờ bọn họ uống rượu từ tận trưa tới bây giờ.
Chân Thiết Thành hổ thẹn vô cùng, không biết mình nên đến uống rượu cùng hay là vào phòng nằm, hắn thấy mình mà uống nữa e mãi mãi không tỉnh được.
Thiết Tâm Nguyên cuối cùng không uống được nữa rồi, rượu trào ra từ mép, chỉ mặt Dương Hoài Ngọc cười hềnh hệch như ngốc, rồi gục mặt xuống đĩa thức ăn.
Dương Hoài Ngọc tiếp tục uống hết nửa vò rượu, sau đó múa đũa như bay quơ hết thức ăn vào bụng, một lúc sau ợ tiếng lớn, vỗ bụng đứng dậy gọi Chân Thiết Thành trở về.
Chân Thiết Thành cố nhịn cơn đau đầu chạy tới hỏi:” Dương tướng quân, còn chưa bàn việc cơ mà.”
“ Bàn xong rồi, với một số người không cần nói nhiều, uống với nhau một bữa là đủ.”
Người mà Đại Tống coi là gánh nặng vứt đi, ở Cáp Mật là bảo vối, không cần biết là người tốt hay người xấu, trước tiên để Cáp Mật có bóng người đã. Hiện giờ ở đó còn quá hoang vu, đi từ ba trát ở Cáp Mật tới Thanh Hương cốc mà không gặp một ai là chuyện quá bình thường, chẳng ai muốn tới nơi hoang vu ở.
Chỉ có đông người mới thu hút đông người hơn nữa tới.
Vả lại Thiết Tâm Nguyên chưa bao giờ hi vọng xa vời có thể kiến lập quốc gia bình thường, ở thế giới bốn bề là địch đó, bình thường chỉ khiến thành món ngon trong miệng người khác.
Bữa rượu vừa rồi Thiết Tâm Nguyên có hơi điên, bao năm qua y luôn giữ mình, hôm nay gặp Dương Hoài Ngọc liền hoàn toàn buông thả, bốn năm vò rượu vào bụng, thế là say ngất luôn.
Mơ mơ màng màng ngửi thấy mùi thơm của cây thanh hương, làm Thiết Tâm Nguyên thấy hết sức dễ chịu, nhưng mà người mềm nhũn không có chút sức lực nào, bên cạnh lại có thứ mềm hơn.
Chả kịp nghĩ gì đã đưa tay ra rồi, thứ đó biến hóa đủ mọi hình dạng trong tay, vừa êm vừa căng, sự đàn hồi đó làm người ta hồn sêu phách lạc, cảm giác cực thích, cùng lúc đó đầu óc cũng lấy lại chút tỉnh táo, thức thì hiểu ngay ra, tay rụt ngay lại như chạm phải điện.
Ai leo lên giường mình?
Úy Trì Chước Chước không thích mùi cây thanh hương, mà thích mùi hương hoa hơn, quan trọng hơn ngực nàng không thể đầy đặn như thế.
Vậy chỉ có một người thồi.
Sao Trạch Mã lại leo lên giường mình? Lại còn không mặc y phục.
Hôm qua mình say, chẳng lẽ đã làm cái gì không nên làm sao? Cố gắng lấy lại bình tĩnh, cảm thụ thân thể, thấy quần áo vẫn còn trên người mới yên tâm phần nào.
Mắt he hé ra một khe nhỏ, chỉ thấy một tấm thân nõn nà nóng bỏng với những đường cong nhấp nhô lên xuống chết người, tràn ngập nét phong tình, đôi mắt to tròn đen lay láy đang nhìn mình, rất gần, gần sát luôn, khóe miệng hơi nhếch thành quyến rũ, còn chút lẳng lơ…
Thiết Tâm Nguyên vội nhắm mắt lại, tiếp tục vờ ngủ, tim đập với tốc độ nhanh đáng sợ, quả nhiên là con yêu tinh ấy.
Trạch Mã cười khúc khích thổi một hơi vào tai y:” Nhắm mắt mà thủ lĩnh ngài có thể luồn qua được yếm lót của ta, sờ chuẩn xác vào chỗ cần. Thủ lĩnh, bản lĩnh này là trời sinh hay là luyện thành thế?”
Thiết Tâm Nguyên thấy mình mà tiếp tục vờ ngủ nữa thì bàn tay đang hoạt động trên ngực mình sẽ đi thẳng xuống dưới mất.
Vội vàng bò dậy, nỗ lực di chuyển tầm nhìn khỏi mảng trắng nõn nà phía trước, hắng giọng một cái, làm ra vẻ tự nhiên hỏi:” Sao cô lại tới đây? Chẳng lẽ bên triều đình đã có văn thư chính thức rồi?”
Làm tới nước này mà không hiệu quả, Trạch Mã thầm thở dài, chỉnh lại y phục, ngồi thẳng lên đáp:” Năm ngày sau công chúa rời hoàng cung vào ở phủ công chúa, không có nghi thức gả công chúa, không có hồi môn, cũng không có sứ giả đưa dâu. Ba tháng sau sẽ tổ chức một hôn lễ ở phủ công chúa, Vu Điền vương Úy Trì Văn vào ở phủ công chúa.”
Trên người Trạch Mã chỉ có mỗi yếm lót lụa màu trắng, chẳng che được nhiều nhặn cho cam, bờ vai mịn màng kia, cái eo không đầy vòng ôm kia, hai chấm nhỏ gồ lên cực kỳ kích thích trí tưởng tượng.
Nhìn một cái mà Thiết Tâm Nguyên suýt mất lý trí, tìm chủ đề phân tán chú ý: » Vậy Đại Tống định làm gì để giúp chúng ta qua được ánh mắt tham lam của người Thanh Đường?”
“ Tần Châu sẽ giao ra tám vạn đảm lương, còn chúng ta sẽ xuất phát từ Lan Châu, sẽ có mười sáu ngày chênh lệnh thời gian, ngoài ra mật điệp Đại Tống sẽ giúp giết tín sứ Thanh Đường.”
Thiết Tâm Nguyên hừ lạnh:” Làm thế không xong, chúng ta sẽ trở mặt hoàn toàn với Thanh Đường mất. Đại Tống muốn chúng ta xung đột với Thanh Đường, không thể làm theo an bài của bọn họ được.”
“ Chuẩn bị lễ vật cho Hạt Chiên, coi như là tiền mãi lộ đi qua Thanh Đường, phải để hắn biết chúng ta từ đầu tới cuối ủng hộ hắn.”
Trạch Mã không phải chưa từng nghĩ tới điều Thiết Tâm Nguyên nói, song nàng thấy không dễ thực hiện:” Dù Thanh Đường xưa nay chào đón thương đội khắp nơi cầm cướp bóc, nhưng bây giờ nơi đó đang hỗn loạn, mà vật tư chúng ta mang theo quá nhiều, Hạt Chiên không muốn, những người khác cũng không cho số vật tư này lọt qua Thanh Đường.”
Thiết Tâm Nguyên quyết định ngay:” Vậy thì thẳng thắn giao dịch luôn, coi chúng ta như thương đội lớn, ngựa Thanh Đường không tệ, khải giáp của bọn họ rất tốt, ngoài ra chúng ta cần muối, lều bạt, thảo dược, lông cừu.”
“ Nhưng chúng ta sẽ tổn thất rất lớn.”
“ Tình thế như vậy, chúng ta phải chấp nhận thôi, cô không biết hiện Đại Tống đang chuẩn bị chinh phạt Thanh Đường, lần này bọn họ chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, chưa biết thắng thua ra sao nhưng đây sẽ là cuộc chiến vô cùng khốc liệt, khi ấy người Thanh Đường sẽ chạy khắp nơi tránh chiến hỏa.” Thiết Tâm Nguyên quay sang, đối diện với Trạch Mã, nhưng đôi mắt hoàn toàn trong sáng trở lại:” Bây giờ ai để lại ấn tượng tốt với bọn họ hơn, tới khi đó sẽ thu hoạch được càng nhiều võ sĩ Thanh Đường.”
“ Con người mới là cái vốn chúng ta tranh bá thiên hạ, còn về vật tư, không có đường này thì còn đường khác, chút lợi trước mắt có thể bỏ.”
“ Ta sẽ đem tin tức này truyền khắp thảo nguyên Thanh Đường, để mục nhân tới giao dịch với chúng ta, dù những kẻ đối đầu với Hạt Chiên cũng không thể ngăn cản chúng ta tây tiến.”