Vương Đại Dụng chắp tay sau lưng cô độc đi giữa phố xá nhộn nhịp, đứng dưới thác nước nhìn rất lâu.
Dưới ánh đèn đỏ sậm, nước bắn lên như từng viên mã não nhỏ, một số chui vào cổ áo, lạnh thấu xương.
Ông ta cảm thấy ở Cáp Mật mình hoàn toàn là người ngoài, ngay cả tên hoạn quan Vương Tiệm cũng dễ dàng hòa nhập vào thế giới này.
Nghĩ tới mình còn phải ở lại đây một năm, nghe điều khiển của Cáp Mật vương, ông ta thấy sống không bằng chết.
Một hồ cơ bê mâm rượu hoa quả tới sau lưng Vương Đại Dụng, lấy thân thể đầy đặn cọ vào lưng ông ta, dùng tiếng Hán ngọng ngịu nói:” Lang quân uống một chén.”
Kiểu chơi phong lưu này sao làm khó được Vương Đại Dụng, ngửa đầu ra sau dựa hẳn vào bầu ngực hồ cơ, miệng mở ra.
Hồ cơ cười khúc khích, uống một ngụm rượu rồi vén tóc cúi xuống, hôn Vương Đại Dụng.
Uống rượu kiểu này kỳ thực rất cần kỹ thuật, nếu không chẳng những không hưởng thụ được ôn nhu của mỹ nhân mà còn bị sặc. Tất nhiên Vương Đại Dụng là chuyên gia rồi, uống rượu xong còn sảng khoái bế ngang hông hồ cơ, ngồi xuống bậc đá.
Hồ cơ không nói được nhiều tiếng Hán, quanh đi quẩn lại chỉ biết vài câu mời rượu.
Một chén rượu một ngân tệ là quá đắt, nhưng Vương Đại Dụng tâm tình không tốt nên cũng kệ, hồ cơ không xinh đẹp, song ôm vào lòng rất ấm áp, da thịt cảm giác mười phần.
Cũng không biết ngồi dưới thác nước bao lâu, tóm lại là túi tiền lão phó mang theo đã trống không.
Vương Đại Dụng hiện giờ uống rượu trực tiếp từ túi da của hồ cơ, hồ cơ cũng rất có tính sáng tạo đặt túi da vào lòng, thế là Vương Đại Dụng vùi đầu vào đó như bú sữa.
Rượu uống hết, khuôn mặt đỏ bừng bừng, Vương Đại Dụng buông hồ cơ ra, lảo đảo đi về dịch quán.
Lão phó nghi hoặc đi theo, không hiểu lão gia nhà mình hôm nay làm sao, ở Đông Kinh dù cũng đi ngõ liễu chơi bời, song không tùy ý phóng túng như hôm nay.
Vừa mới vào phòng, Vương Đại Dụng chẳng còn chút dáng vẻ say rượu nào nữa, rửa mặt xong cầm chén trà ngồi ngây ra bên bàn.
Trên bàn là một chồng văn thư cao tới cả thước, thứ này nếu xuất hiện trên bàn làm việc của ông ta tại Đông Kinh thì không có gì lạ, nhưng sao lại ở đây.
( Võ quan quan cấp nghị định thành pháp)
( Điều lệ thưởng phạt trong quân)
( Cách bố trí quân tốt thương tật)
Những thứ này với Vương Đại Dụng mà nói là không hề xa lạ, ông ta vốn làm trong binh bộ.
Lão phó vội đi tới nói:” Lão gia thứ này do Cáp Mật vương thái hậu sai người đưa tới.”
Vì sao lại đưa mình, Vương Đại Dụng lật ( Võ quan quan cấp nghị định thành pháp) ở trên cùng xem thử, xem được hai trang vứt đi:” Tích lũy chiến công là được làm quan, vớ vẩn, võ tướng thăng chức quá nhanh thì có hại, ba bốn chục tuổi nếu thành đại tướng quân, thế thì đại tướng quân cả đống, còn giá trị gì nữa? Ngu xuẩn thế mà cũng nghĩ ra được!”
Một lúc sau nghĩ gì lại cầm lên xem, lật trang cuối thấy phê đỏ của Thiết Tâm Nguyên, giao Âu Dương tiên sinh suy nghĩ lại.
Cái pháp lệnh không thể nát hơn này Thiết Tâm Nguyên không đồng ý là tất nhiên, vấn đề là còn có lời phê của Âu Dương Tu, giao Vương Đoan Chi thẩm định.
Vương Đoan Chi?
Tự của mình chính là Đoan Chi, chẳng lẽ đưa mình thẩm định?
Vì sao? Ta đường đường là quan viên Đại Tống, vì sao phải giúp các ngươi?
Vương Đại Dụng lại hỏi lão phó:” Còn đưa tới gì nữa không?”
“ Một cái rương lớn đặt trong phòng lão gia.”
Vương Đại Dụng về phòng ngủ, mở ra xem thấy hai đĩnh hoàng kim, một bộ y bào màu thiên thanh, bên trên không có hoa văn, song giống kiểu áo của Bành Lễ, Hoàng Diên Thọ.
Ngoài ra có đôi giày da dê, thử qua rất vừa vặn, không ngờ lại còn chia ra chân trái với chân phải, đi vô cùng thoải mái, không giống giày Đại Tống, thẳng tuột, phải đi thời gian dài mới thành hình.
Lão phu thế là thành quan viên Cáp Mật rồi?
Ngây người ra một lúc, Vương Đại Dụng đột nhiên cười phá lên, nếu Cáp Mật vương muốn dùng mình thì được, chỉ là không biết y có đủ lòng dạ không.
Cười xong Vương Đại Dụng tới bàn, sau lão phó đổ đầy dầu vào đèn, chuẩn bị bác bỏ toàn bộ thứ người Cáp Mật dựa vào tưởng tượng vô căn cứ làm ra.
Mặt trời lên tới ba cây sào, Vương Đại Dụng bỏ bút lông xuống, gian nan di động thân thể tê cứng, vất vả hoạt động hông, hài lòng ăn bát cháo gạo do lão phó mang lên.
“ Đem những thứ này tới chỗ thái hậu Cáp Mật, thuận tiện hỏi, nếu đã ủy nhiệm lão phu làm quan, vì sao không có tòng lại và ngu hầu?”
Lão phó ôm văn thư đi rồi, Vương Đại Dụng không kháng cự được cơn buồn ngủ, kỳ thực ông ta rất muốn xem phản ứng của thái hậu khi văn thư chỉnh đốn quân đội bị mình bác bỏ sạch sẽ sẽ thế nào.
"Chức tể tướng của Âu Dương Tu phải để lão phu làm mới đúng!"
Trước khi chìm vào giấc ngủ, trong đầu ông ta nảy ra suy nghĩ như thế.
“ Thái hậu, binh chế của Đại Tống cực kỳ phức tạp, nếu không phải là người có kinh nghiệm trong đó thì không sao hiểu hết được. Vương Đại Dụng từng làm quan châu huyện rồi tới nha môn lục bộ, xu mật viện tới ba chục năm trời, nói tới chính sự lục bộ, điều phối nhân viên, chỉnh sửa điều lệ thì lão phu cũng không bằng.” Âu Dương Tu ngồi thẳng người nói:
Vương Nhu Hoa mỉm cười:” Ta là nữ giới thì hiểu gì chuyện nhà binh, nếu con ta đã phó thác quốc sự cho các vị, vậy cứ thế mà làm, ta không hỏi tới. Chọn cái hay mà làm, chọn cái ác mà sửa, mọi việc rồi sẽ tiến tới, đợi con ta về, quân thần các ngươi thương lượng là được.”
Âu Dương Tu gật đầu:” Nay Cáp Mật ta cực kỳ thiếu văn thần, có nhân tài như Vương Đoan Chi, không tận dụng cũng phí.”
Vương Nhu Hoa nhìn Triệu Uyển ở bên cạnh gật đầu ý bảo nàng muốn nói cứ nói.
Triệu Uyển đã đọc qua văn thư do Vương Đại Dụng phê duyệt, không hài lòng:” Người này tính tình cao ngạo, trong văn thư từng câu chữ đều cố sức xỉ nhục người khác, sao có thể dùng?”
“ Nếu con không thích thì cứ đến nhà hỏi tội, a nương không thể làm vậy, còn phải ban thưởng, cảm tạ ông ta.”
“ Vậy con đi.” Triệu Uyển chỉ đợi có thế, lệnh Châu Nhi cầm lấy văn thư, định đi dạy cho Vương Đại Dụng một bài học:
Âu Dương Tu hốt hoảng ngăn lại:” Vương hậu, giờ đi tìm Vương Đoan Chi càng khiến ông ta tệ hơn thôi, hay đợi vài ngày xem thế nào đã.”
Lời Âu Dương Tu thế nào cũng phải nể nang vài phần, Triệu Uyển hậm hực nói:” Được, vậy thì cho ông ta ngông nghênh vài ngày.”