Mặt dù những lão nông tới từ mọi chủng tộc này đều không có cách giải quyết cụ thể cho vấn đề hiện tại, song lời bọn họ nói ra khiết Thiết Tâm Nguyên vững tin hơn nhiều.
Thiết Nhị khoác áo choàng lên người Thiết Tâm Nguyên, y cáo biệt những lão nông chân thành kia, men theo bờ ruộng dài đi sâu vào bên trong.
Lá thanh khoa dài quét lên chân, gió thổi làm ruộng đồng phát ra tiếng rì rào êm tai, Thiết Tâm Nguyên nhớ lại ngày đầu tới Thanh Hương cốc, vì y thu nạp lưu dân quá nhiều, Mã Hi Mỗ sợ không đủ lương thực nên bỏ đi.
Khi đó đúng là thiếu lương thực thật, y một ngày ba bữa cũng chỉ cháo loãng thôi, bò dê gầy trơ xương, mọi người khi đó vượt qua được chính là có mảnh ruộng xanh tốt trông đợi. Ai cũng đều biết chỉ cần cắn răng vượt qua là tương lai có cuộc sống tốt đẹp, nên chia nhau từng miếng ăn để vượt qua gian khó.
Cách này có thể dùng lần nữa, nhưng cực kỳ khảo nghiệm dũng khí và lòng tin của Thiết Tâm Nguyên, đồng thời cần toàn bộ người ở Cáp Mật phải chung lòng.
Tức là sẽ có rất nhiều người phải từ bỏ cuộc sống thoải mái, cùng toàn bộ Thanh Hương quốc thở chung một nhịp, cùng chịu đói để đợi thu hoạch lớn.
“ Thiết Nhị, ngươi nói xem cái quốc gia như nắm cát rời của chúng ta liệu có chịu nổi chấn động lớn này không?” Thiết Tâm Nguyên đứng lại hỏi:
Thiết Nhị không đọc được suy nghĩ của người khác, không biết trả lời thế nào, quỳ một gối xuống, vỗ mạnh ngực. Võ lực của hắn không còn như xưa, nhưng sự kiên định chưa từng giảm, bất kể quyết định của Thiết Tâm Nguyên là gì, hắn cũng sẽ dùng toàn bộ sinh mạng thực thi.
“ Ha ha ha ha …” Thiết Tâm Nguyên đột nhiên bật ra tràng cười lớn sảng khoái vô cớ, con đường phía trước rất khó khăn, nhưng y cảm thấy rất kích thích, không rõ nên nói bản thân có tiềm chất tự ngược hay không nữa:
Buổi tối Thiết Tâm Nguyên ở lại nông xá dưới Đại Tuyết Sơn, phụ thân và đám ca ca của Trạch Mã hay tin vội vàng mang rượu ngon, thịt dê tới bái kiến.
Hai năm qua được sống an nhàn chẳng phải lo nghĩ gì, thế nên bây giờ tán phổ Bình Nhượng Đa Cát to béo như con hà mã, được sáu người Thổ Phồn cao lớn khiêng xuống núi, trưởng tử Ung Bổ Gia Thố một thân áo gấm phú quý đi theo.
Người Thổ Phồn rất ít người béo, trừ vài vị Hoạt Phật ra thì Thiết Tâm Nguyên gần như chưa thấy ai béo cả, nhưng Bình Nhượng Đa Cát khiến nhận thức của Thiết Tâm Nguyên sụp đổ ầm ầm.
Ông ta quá béo, thật ra nhìn ông ta khiến Thiết Tâm Nguyên thấy phải nghĩ ra một danh từ riêng dùng thân hình siêu cỡ của ông ta, chứ béo không thể hiện hết ý tứ nữa rồi.
Nhìn Bình Nhượng Đa Cát thở cũng mệt nhọc, Thiết Tâm Nguyên miễn cho ông ta thi lễ, nhưng tiếp nhận Ung Bổn Gia Thố thi lễ.
“ Đại vương, lương thực của ta không còn nhiều, tiền cũng ít lắm ...” Vừa mới gặp nhau Bình Nhượng Đa Cát đã nói trước:
Thiết Tâm Nguyên cười ôn hòa, vỗ về vị tán phổ nhút nhát này:” Tiền trong kho của ngài là của ngài, lương thực trong kho của ngài cũng đều là của tán phổ ngài, ta tới đây là muốn thương lượng với tán phổ một việc.”
“ Đó là hi vọng tán phổ mua một ít nô lệ Hồi Hột về giúp ngài làm việc, giá rẻ lắm, thậm chí không cần tiền, chỉ cần cho họ ăn thôi, hai năm sau nếu không cần họ làm việc nữa có thể trả cho ta.”
Bình Nhượng Đa Cát nghi hoặc hỏi lại:” Đại vương không cần tiền và lương thực à?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Không, đó là của tán phổ, nhưng ta cần ngài giúp đỡ.”
Bình Nhượng Đa Cát ngồi thẳng lên, thực ra hơi nâng người lên một chút, chỉnh lý các loại trang sức nặng tới mười cần trên người, xòe năm ngón tay to như quả chuối ra:” Năm trăm.”
Ung Bổn Gia Thố chọc lưng phụ thân một cái, xòe thêm năm ngón tay nữa:” Một nghìn.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Vậy thì tốt lắm, không lâu nữa ta sẽ đưa một ngàn nô lệ tới Đại Tuyết Sơn cho tán phổ.”
“ Đại vương giao cho ta, ta sẽ cho chúng ăn no.” Bình Nhượng Đa Cát vỗ ngực, vẫy thị nữ mang rượu ngon tới, cúi đầu nhìn xuống Thiết Tâm Nguyên nói:” Không biết nữ nhi của ta có khỏe không, đại vương, ta rất nhớ nó.”
“ Tán phổ yên tâm, công chúa Trạch Mã rất khỏe mạnh, vài ngày nữa sẽ trở về, ta sẽ chuyển lời của ngài cho cô ấy.”
Bữa cơm diễn ra rất vui vẻ, cả chủ lẫn khách đều tận hứng.
Một nghìn người không là gì, với tích trữ bao năm của họ, nuôi vài vạn cũng không thành vấn đề, nhưng con số này làm Thiết Tâm Nguyên hài lòng.
Quan hệ với những người này rất thoải mái, bọn họ thật thà không có dã tâm, song lại rất quan tâm tới người thân, vì thế Trạch Mã mới nguyện hi sinh lớn như thế để gìn giữ Đại Tuyết Sơn bình an.
Những người này cho dù không giúp đỡ được gì Trạch Mã, nhưng có thể cho nàng một chỗ nghỉ chân ấm áp khi nàng mệt mỏi.
Sáng sớm hôm sau Thiết Nhị mang đôi mắt đầy tơ máu đặt chồng văn thư dày lên cái bàn trước mặt Thiết Tâm Nguyên, viết lên giấy:” Chủ nhân, thống kê rồi, thành Đại Tuyết Sơn và khu vực xung quanh bồ loại hải , chừng ba mươi vạng.”
“ Dùng lương thực và cá trong bồ loại hải là đủ, nếu có thể bắt đủ cá trong bồ loại hải, nơi đó sẽ nuôi sống được nhiều người hơn.”
Thiết Tâm Nguyên dụi dụi mắt, đêm qua y cũng xem sổ sách suốt đêm, chưa ngủ được nhiều:” Tuyển thợ đóng thuyền của người Hồi Hột, đóng thật nhiều thuyền, không chỉ thế để đống người rảnh rỗi không có gì làm ở Cáp Mật rất nguy hiểm, đưa bớt người tới đây xây một tòa thành.”
Thiết Nhị gật đầu rời đi, một lúc sau lại bê một chậu cát lớn vào, điều này chứng tỏ hắn có chuyện quan trọng cần thảo luận, Thiết Tâm Nguyên vỗ mặt cho tỉnh táo chờ đợi.
“ Chưa bao giờ có ai vượt qua Đại hoạn quỷ mị thích toàn là cát chảy, mười người đi, chưa chắc được một người sống, lần này người Hồi Hột kéo nhau qua đó đông như vậy, thuộc hạ cho rằng có người cố tình làm như thế, mục đích hẳn là dùng sinh mệnh của họ tìm đường an toàn vượt qua.”
Thiết Tâm Nguyên gõ gõ bàn, suy luận này của Thiết Nhị giống lo ngại của y, còn người kia rất có khả năng là Mục Tân.
“ Đã xác nhận chưa?”
“ Thuộc hạ đã cho người đi làm rồi, lưu dân từ Đại hoạn quỷ mị thích đi ra gần năm mươi vạn, đại đa số là nam nhân cường tráng, không ai biết bao nhiêu người sức yếu hơn phải bỏ mạng. Thuộc hạ hỏi lưu dân, họ chỉ nói là nhiều, nhiều lắm.”
Chuyện này cứ biết thế đã, Thiết Tâm Nguyên không có sức lo tới nữa rồi, quay lại chuyện lưu dân:” Thiết Nhị, còn điều này nữa thành Đại Tuyết Sơn và bồ loại hải là trọng điểm an bài lưu dân, không quan trọng an bài được bao nhiêu, năm chục vạn hay ba chục vạn, mà phải nhìn vào nhu cầu xác định.”
“ Không thể vì cố gắng an bài lưu dân mã để nơi khác cũng vướng phải thảm họa như Cáp Mật.”
Thiết Nhị gật đầu, đứng dậy dê chậu cát đi làm việc ngay, hắn là người trường phái hành động, không thích trì hoãn.
*** Bồ loại hải, nghĩa cổ hồ nước lớn, vì có nhiều chủng tộc, nên trong truyện Lão Kiết chết tiệt thích khoe kiến thức bằng cách dùng rất nhiều danh từ khác nhau, làm mình toét mắt tra từ điển. Đôi khi dịch mình lấy nghĩa chung cho đơn giản, ví dụ mình chỉ dịch là cái cuốc, thực chất người Hồi Hột nói một kiểu, Khiết Đan gọi một kiểu khác.
Ngôn ngữ dùng trong bộ này cực kỳ phong phú, người TQ đọc cũng phải tra từ.
*** Đại hoạn quỷ mị thích : Sa mạc ma quỷ tồi tệ.