Triệu Uyển trước giờ ngủ rất hỗn, chăn lúc nãy đắp tử tế lại rơi xuống đất, bản thân nàng ôm cái gối run bần bật trên giường.
Thiết Tâm Nguyên đắp lại chăn cho nàng, không cẩn thận làm Triệu Uyển thức dậy, mắt lim dim vươn tay ra, đó là đang khát, liền rót cho nàng cốc nước ấm, nhìn nàng uống một hơi hết luôn, cái tật xấu này không sửa được, khi ngủ uống nhiều nước, sáng mắt sưng lên.
Văn thư trên bàn đã xử lý xong, chó cũng đã thả ra, an toàn rồi, có thể đi ngủ rồi.
Thiết Tâm Nguyên thổi tắt nến, nằm xuống giường nhìn trần nhà tối om, lẩm bẩm:” Hết thảy bình an ...”
Đây là năm thứ ba sau cơn bão đen, năm vừa rồi không có bão đen, chỉ có một trận bão cát không lớn lắm hoành hành Cáp Mật hai ngày rồi đi. Xem ra năm nay không có bão đen nữa, hoặc là nó đang tích trữ uy lực để năm sau bung ra.
Nói ra cũng lạ, đôi khi đại tự nhiên ra uy không phải là để trừng phạt nhân loại, không chỉ bão đen mang tới đất đen màu mỡ, sông Nile mỗi lần dâng lũ cũng mang tới vụ mùa bội thu.
Nước lũ Tháp Lý Mộc hà cũng thế, nó không thích cứ mãi chạy theo một hướng nên thường dâng lũ, làm sa mạc thêm nhiều ốc đảo xinh đẹp.
Nhắm mắt lại ngủ, chớp mắt mở ra trời đã sáng rồi, chớp mắt Tết cũng sắp tới.
Năm mới tới, ăn sủi cảo giờ thành thói quen của toàn bộ Cáp Mật.
Ngày hai tám Vương Nhu Hoa cùng Triệu Uyển bụng đã nhô lên đi gói sủi cảo, công việc này đã làm suốt ba ngày.
Vương Nhu Hoa có tiền, nhưng không định tặng triều thần vàng bạc gấm vóc mà chuẩn bị mỗi người năm mươi cái sủi cảo. Thiết Tâm Nguyên còn muốn cho vài đồng vàng vào lấy may, bị mẹ mắng một trận, đành thôi.
Gói sủi cảo là sở trưởng của mẹ con Vương Nhu Hoa, Triệu Uyển thì kém lắm, chả hiểu nàng gói thế nào mà mặt dính đầy bột, sủi cảo thì trông khó coi kinh người, trông đã không muốn ăn.
Trong khi đó Úy Trì Chước Chước cực kỳ khéo tay, cái rèm trước mặt nàng đặt những viên sủi cảo đều tăm tắp, vỏ mỏng tang, toàn là nhân, nhìn như thấy rõ cả nhân bên trong.
Triệu Uyển rất vô lý đem sủi cảo mình gói như quái vật cho Úy Trì Chước Chước, nói đó là ban thưởng, sau đó bê sủi của của người ta về giả mạo làm của mình, còn cười gian với trượng phu.
Gói bánh nửa ngày kiên nhẫn của Thiết Tâm Nguyên tiêu hao hết, muốn kiếm cớ chuồn, bị Vương Nhu Hoa dùng ánh mắt nghiêm khắc ép quay về chỗ.
“ Các thần tử vất vả cả năm, giờ là lúc đền đáp ân tình, còn quan trọng hơn chính sự.” Vương Nhu Hoa răn dạy nhi tử xong, quay sang hiền hòa nói với Triệu Uyển:” Có thai không nên ngồi lâu, con đi tới nhà ấm xem xem hoa quả chín có nhiều không, đủ làm lễ vật không.”
Triệu Uyển đắc ý dẫn Châu Nhi xách giỏi đi tới vườn rau bên suối nước nóng.
Không có Triệu Uyển quấy rối, tốc độ tăng lên gấp bội, nhất là dưới đôi bàn tay trắng nõn khéo léo của Úy Trì Chước Chước, chẳng mấy chốc lượng sủi cảo tăng lên rất nhiều.
Rõ ràng bị Triệu Uyển bắt nạt, thế nhưng Úy Trì Chước Chước lại chẳng hề tức giận, năm nay gói sủi cảo là quốc lễ, ngoài kia nhiều phụ nhân biết gói sủi cảo, nhưng ai được thái hậu gọi tới làm việc không? Thế nên nàng tự coi mình là phần tử của hoàng già, tức giận với Triệu Uyển chỉ làm thái hậu không hài lòng, nàng không phạm vào sai lầm ngu ngốc đó.
Còn sủi cảo quái vật mà Triệu Uyển thưởng thì nàng nhất định tự ăn hết, nếu ăn trước mặt Triệu Uyển là tốt nhất, nàng sẽ ăn thật ngon.
Hoàng gia gói sủi cảo, người trong thành Thanh Hương ở khắp nơi cũng về nhà ăn cơm. Năm mới tới, đại vương thưởng cho mỗi người năm cân bột mỳ, hai cân thịt dê, một hũ dầu mè, cho các hộ được phép tự làm cơm ăn, còn nhà ăn vẫn mở, ba ngày đầu năm mới, thức ăn sẽ thịnh soạn hơn thường ngày.
Cáp Mật chỉ thiếu mỗi lương thực mà thôi còn những thứ khác chất cao như núi, người trong Thanh Hương thành tranh thủ cuối năm, điên cuồng bán hàng hóa cho người qua đường.
Nhất là những hồ cơ được thương cổ thuê về, ai nấy ăn mặc mong manh đứng trong gió lạnh, dùng đủ thứ giọng điệu chào hàng.
A Y Toa nhìn ngồi bên cửa sổ, hâm mộ nhìn người qua lại rạng rỡ nụ cười, nàng tới đây hai tháng đã thấy mình thích nơi này rồi.
Nàng đã thấy nhiều thành thị to lớn phồn hoa hơn Thanh Hương thành rồi, như Ba Cách Đạt, nhưng so sành hai đằng, nàng vẫn thích Thanh Hương thành hơn.
Nơi này rất sạch sẽ, không chỉ không có gió cát, gọi người không có thói quen vứt đồ linh tinh ra đường, dù thương phiến hay xả rác thì khi buôn bán bận rộn vẫn có hỏa kế thu dọn thứ thừa ra sau khi bán hàng.
Mỗi sáng mọi người quét dọn đất trống trước mặt, chỉ việc làm đơn giản đó cũng khiến A Y Toa yêu thích, vì nàng có thể thoải mái mặc váy dài mà không sợ bẩn.
Thứ thực sự khiến nàng yêu thích Thanh Hương thành là bầu không khí tự do.
Thật khó diễn tả cảm giác đó, đây là tòa thành rất nhiều quy củ, nhưng lại khiến người ta sống rất thoải mái. Khi không biểu diễn, phần lớn thời gian A Y Toa giống bây giờ ôm gối nhìn đủ chủng tộc người với đủ thứ quần áo đi qua đi lại trên đường.
Ở nơi này không ngờ lại tìm được rất nhiều sách mà trước kia nàng muốn xem lại không có.
Hôm qua, nàng được con ngỗng ngốc Tô Thức chỉ dẫn, bắt đầu làm thơ, tuy nàng cũng chẳng biết thơ mình làm có hay không, nhưng có sao đâu, quan trọng là nàng thích.
Không chỉ nàng, Địch Y Tư cũng rất yêu thích tòa thành này, có thể suốt ngày nhàn nhã ngồi đan lát mấy thứ đồ vật nhỏ, miệng cười hạnh phúc.
Khi đó A Y Toa mới nhận ra, cảm giác tự do này từ đâu tới, chỉ cần tuân thủ quy củ tuy chặt chẽ nhưng rất hợp lý, sau đó không ai quản nàng nữa, không ép buộc nàng phải làm gì cả. Tất nhiên vì kiếm sống, mỗi ngày nàng phải múa hát, nhưng đó là công việc nàng yêu thích.
Đáng tiếc lúc nhận ra cũng là lúc hạnh phúc của nàng kết thúc.
A Đan đứng trong đám đông, thân hình cao lớn lêu nghêu của hắn khiến cho dù hắn đứng đâu cũng rất bắt mắt.
Thế là dòng người như con sông êm đềm đang chảy giống có một tảng đá chặn ngang.
A Đan trông có vẻ tang thương, y phục toàn bụi, thanh loan đao yêu thích cũng không còn xa hoa như mọi khi, bảo thạch ở đao đã bị hắn tháo hết rồi.
A Y Toa chợt phát hiện, khi A Đan ngây ngốc không phải quá xấu xí, ít nhất răng hắn rất trắng, nụ cười chất phác thật thà, thế là nàng mở cửa sổ, mỉm cười vẫy tay với A Đan.
A Đan ngay lập tức cảm giác được, quay đầu nhìn thấy A Y Toa đứng bên cửa sổ, mồm hắn mở cực to, lần đầu tiên nhìn thấy A Y Toa mặc sa y chỉ vũ cơ mới mặc, cực kỳ xinh đẹp, nhưng đứng ở cửa sổ rất nguy hiểm.
Hai cánh tay khỏe mạnh của hắn gạt đám đông, như con cá bơi ngược dòng, không để ý tới lời chửi bới xung quanh.
Lúc này trong mắt hắn chỉ có A Y Toa.