Cáp Mật thành trống đi rất nhiều, hàng vạn người khai thác đá ở Thiên Sơn, ngày đêm vận chuyển đá tới Cáp Mật.
Gian khổ lao động kỳ thực còn mục đích quan trọng là vắt kiệt sức lưu dân, khiến họ không còn năng lực làm loạn.
Vào một buổi sáng bình thường, khi người Hồi Hột vẫn như thường lệ phái hơn trăm người tới quấy nhiễu gây rối, đột nhiên cổng thành mở rộng, hơn sáu nghìn võ sĩ Thanh Hương cốc như hung thú ồ ạt xông ra ..
Hai ngày sau bọn họ mang về mang theo vô số hàng hóa, đóng chặt cửa thành, lúc này Thiên Sơn lộ trở nên im phăng phắc, chỉ có tiếng chim hót, khiến nơi này cảm giác càng thêm u tĩnh.
Thiết Tâm Nguyên trở về Thanh Hương cốc thì mọi thứ thay đổi rất nhiều, mọi người trở nên trầm mặc hơn, phố xá không còn tưng bừng nữa, nhiều cửa hiệu bị đóng cửa, nhất là các quán ăn.
Nhà ăn lớn mở lại, người Tống tới sau cực kỳ không quen, còn người tới Thanh Hương cốc trước đó không quá quan tâm, bọn họ đã từng sống như thế rồi, về nhà lục lọi cái bát gỗ lớn ra, mang tới bên lán cỏ ôn lại năm tháng cũ, chảo hòi nhau ầm ĩ.
Trước mặt Triệu Uyển chỉ có hai quả nhỏ luộc chín, thở dài, quết thêm một ít mật ong, chuẩn bị ra tay ăn cơm, nàng có thói quen ăn xế chiều, nếu không ăn chút gì đó thì không thoải mái. Nay lương thực đều do Hoàng Nguyên Thọ phụ trách điều phối, ngay cả phủ thành chủ cũng không ngoại lệ.
Tiểu Châu Nhi lén lút đi vào phòng Triệu Uyển, cười hì hì lấy từ sau lưng ra một quả trứng gà:” Công chúa mau ăn đi.”
Triệu Uyển thong thả ăn quả luộc của mình, không nhìn quá trứng gà.
“ Cái này là nô tỳ trộm đấy, Trương ma ma nuôi vài con gà ở hậu viện.” Tiểu Châu Nhi giải thích:
Triệu Uyển lắc đầu:” Quy củ đã đưa ra thì phải tuân thủ, chiếu lệnh của Nguyên ca nhi đã nói vô cùng rõ ràng, tất cả thức ăn đều thống nhất phân phối, tất nhiên bao gồm mấy con gà Trương ma ma nuôi.”
Tiểu Châu Nhi bĩu môi:” Nguyên ca nhi thật là, làm sao để thiếu thức ăn của công chúa.”
“ Nếu ngay cả chúng ta cũng ngầm chống đối Nguyên ca nhi thì còn ai tuân theo nữa? Tiểu Châu Nhi, sau này không được làm như thế, nếu chẳng may bị phát hiện ra, chẳng phải khiến Nguyên ca nhi khó xử sao?” Triệu Uyển nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết:
Tiểu Châu Nhi giận dỗi ném quả trừng lên bàn quay người đi.
Đối với tiểu nha đầu này, Triệu Uyển không chiều tật xấu của nàng nữa, không nhìn nàng, đứng dậy ra viện tử, xuyên qua hai tầng cửa tới chỗ ở của Vương Nhu Hoa, thấy bà bà đang cuốc đất, liền tới giúp.
Vương Nhu Hoa đang đào toàn bộ hoa trong hoa viên đi, toàn là hoa do thương nhân Ba Ta mang từ Tây Hải tới, cực kỳ quý giá, nhìn thấy bộ dạng lóng ngóng của Triệu Uyển thì cười:” Được rồi, đừng làm nữa, cẩn thận cuốc vào chân đấy, đây không phải là việc con nên làm.”
Triệu Uyển ngượng nghịu, nàng cuốc vài cái đã thở hồng hộc rồi, hơn nữa váy áo rườm rà vướng víu của nàng cũng không thích hợp để làm việc:” A nương định trồng cái gì, nếu là lương thực thì không đúng mùa.”
“ Trồng ít rau, trước khi tuyết xuống có thể thu hoạch được cà rốt.”
“ A nương, Cáp Mật chúng ta thực sự không đủ lương thực để ăn sao?”
Vương Nhu Hoa ngẩng đầu lên thở dài:” Vốn không thiếu, thậm chí còn dư dả nữa, người Hồi Hột chạy tới tị nạn quá nhiều, Nguyên ca nhi không đành lòng đuổi họ đi, nếu không họ sẽ chết đói hết. Hơn nữa một quốc gia cần có nhiều người mới càng cường thịnh được, bởi thế tạm thời chúng ta khổ cực, khi vượt qua rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn xưa.”
“ Phải rồi, con chuẩn bị một chút, nhìn nguyệt sự của con, ta muốn tổ chức hôn lễ cho hai đứa trong mấy ngày tới.”
“ Á!” Triệu Uyển mặt đỏ rực như vải nhuộm:
Vương Nhu Hoa cười:” Có gì mà phải xấu hổ, vốn muốn tổ chức thật náo nhiệt, giờ con chúng thấy đấy, một là không đủ lương thực, hai là Nguyên ca nhi cũng không có thời gian, phải ủy khuất con rồi.”
Thiết Tâm Nguyên dẫn Âu Dương Tu đi một vòng trở về Thanh Hương thành, chưa về nhà đã tới Hang Sói, Thiết Nhị đã về từ trước, đứng bên một chồng sổ sách lớn, nay giao cho Âu Dương Tu tiếp quản.
Tô Thức dẫn tư lại sở trường sổ sách đối chiếu, Úy Trì Văn ở bên hỗ trợ.
Giọng Thiết Tâm Nguyên vang lên ở Hang Sói:” Ta luôn cho rằng vật tư mình tích trữ đã vô cùng dư dả rồi, vậy mà giờ vẫn còn chưa đủ.”
Âu Dương Tu nhìn hang động rộng lớn, được phân chia thành từng khu riêng, bên trong khô ráo sạch sẽ, hàng hóa chất đầy tận nóc, thở nhẹ một hơi:” Thế này đã là vượt ngoài dự liệu của lão phu nhiều rồi, không hề kém kho tàng của Tây Kinh, đại vương có thể kiêu ngạo. Nhìn từ quy mô nơi này, xem ra ba năm trước đại vương đã có ý lập quốc.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vách đá Hang Sói:” Đúng vậy, nhưng ta chưa tìm được thời cơ thích hợp, nên cho tới nay vẫn chỉ ở trạng thái nửa công khai.”
Âu Dương Tu lắc đầu:” Chuyện lập quốc bất kể lúc nào cũng là thích hợp, lúc nào cũng là không thích hợp, lập quốc vốn là chuyện nghịch thiên, ông trời sẽ không để ai thành công dễ dàng, nếu không sẽ là bất công với chúng sinh thiên hạ.”
“ Bây giờ chiều lệnh của đại vương ban ra, nhìn những người tới nhà ăn lớn nhận cơm không có mấy ai oán trách, cho thấy đại vương đã có căn bản lập quốc rồi.”
“ Thực ra không thần kỳ như vậy.” Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Tiên sinh không biết cuộc sống trước kia ở Thanh Hương cốc, vốn là mọi người đều chia sẻ với nhau như vậy để vượt qua gian khổ, tuy từ tiết kiệm thành xa hoa dễ, từ xa hoa từ tiết kiệm khó, nhưng bọn họ phú quý chưa lâu, nếu không chẳng dễ dàng như vậy.”
Cả hai đang nói chuyện thì nghe thấy tiếng gào thét thê lương từ dưới hang truyền lên.
Âu Dương Tu muốn hỏi lại thôi, còn Tô Thức đang tra sổ sách thì kinh hãi.
“ Một người bạn cũ mà thôi, chắc là cô đơn quá, chúng ta cùng đi thăm nhé?” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười đưa tay mời Âu Dương Tu đi cùng:
Tô Thức ném ngay sổ sách đi chạy theo, hắn cũng muốn biết tên táng tận lương tâm Thiết Tâm Nguyên này giam vị trung thần nào ở dưới.
Ba người đi theo cầu thang xoắn ốc xuống một cái hang đá nhỏ hơn phía dưới, tới thẳng chỗ giam giữ Nhất Phiến Vân, cho tới tận bây giờ người có vinh hạnh được giam giữ ở nơi này vẫn chỉ có lão mã tặc này thôi.
Hơn nửa năm không gặp Nhất Phiến Vân rồi, không ngờ lão ta lại thêm cường tráng, đang nhào lộn trong phòng giam như con khỉ, con sơn tiêu giam ở phòng đối diện cũng nhào lộn theo, kêu chít chít vô cùng vui vẻ.
Có lẽ đó là cách giải khuây của Nhất Phiến Vân.
Nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên, lão mã tặc xồ ngay ra bên chấn xong, giật ầm ầm, mặt vô cùng hung dữ:” Sao ngươi còn chưa chết?”