Không thể ở lại Kinh Triệu phủ nữa rồi, quan văn vừa mới tiếp nhận vật tư xong, Phú Bật liền tới tìm Thiết Tâm Nguyên, yêu cầu y nhanh chóng rời đi.
Trước khi chuẩn bị sẵn sàng, Thiết Tâm Nguyên không định đi đâu hết, Triệu Uyển là chỗ dựa lớn nhất của y, Phú Bật làm gì nổi chứ?
Một đội ngũ rời rạc hỗn tạp, nếu gặp phải bất trắc sẽ vô cùng nguy hiểm, đám tội quan, lính bỏ trốn, làm sao tin tưởng được.
Thiết Tâm Nguyên phải tận mắt xem tình hình ở quân doanh mới quyết định khi nào lên đường.
Một thiếu niên thanh sam đủng đỉnh đi vào quân doanh, lập tức khiến quân tốt chú ý, với sĩ tử có tư cách mặc thanh sam này, với quân tốt mà nói là sự tồn tại cao vời không với tới, nên cho dù quanh năm suốt tháng bị quan văn chèn ép, nhìn thấy sĩ tử chỉ có thể quay đầu đi.
Giận cũng không dám làm gì.
Cái quân doanh này cứ như mô phỏng điều kiện ở hoang mạc vậy, trêu đầu là mặt trời chói chang, dưới đất là đá với sỏi, họa hoằn lắm mới thấy được một bóng cây, hiện giờ nghỉ, quân doanh vắng bóng người, ai nấy đều tìm chỗ tránh nắng rồi.
Đi loanh quanh giữa trời nắng lâu, Thiết Tâm Nguyên tựa như vô tình tới dưới một bóng cây hiếm hoi, vỗ vai quân tốt đang ngủ phía dưới:” Nhích vào trong một chút, nhường chỗ cho ta.”
Quân tốt lạnh lùng nhìn Thiết Tâm Nguyên, nhích sang bên nhường y nửa cái chiếu.
Thiết Tâm Nguyên hài lòng ngồi xuống, lấy bầu rượu ra uống, sau đó đưa cho quân tốt, quân tốt nghi hoặc nhận lấy, mùi rượu làm hắn biết đây là rượu ngon.
Nhưng mà là rượu của đám đầu chít khăn đâu dễ uống.
“ Muốn uống thì uống đi, là hán tử từ chiến trường về mà uống ngụm rượu cũng không dám à?”
Lưu Mãn bị rượu cám dỗ lại bị khích tướng, nghiến răng uống một ngụm, rượu rất mạnh, làm hắn hoa mắt, nếu không phải đang ngồi có khi ngã rồi.
Uống thêm ngụm nữa, không phải sợ rượu mạnh mà là biết rượu quý không dám uống nhiều, trả lại.
Bầu rượu người khác uống qua, Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không đụng vào, huýt sáo một cái, mã vương bộ dạng sống dở chết dở đi tới, ngửi thấy mùi rượu phấn chấn ngay, hí một cái, thuần thục ngậm bầu rượu, ngửa cổ uống cạn luôn.
Lưu Mãn đứng bật dậy, hai mắt tóe lửa, hắn thấy Thiết Tâm Nguyên đang xỉ nhục mình.
“ Có biết đây là ngựa gì không?” Thiết Tâm Nguyên vuốt sống mũi mã vương giúp nó thông khí, gần đây nó cứ hay chảy nước mũi, uống rượu xong càng chảy tợn.
Lưu Mãn nhìn con ngựa mắt chột tai sứt, gầy khô còn trụi lông, tuy giận lắm song không dám ra tay với một sĩ tử, cắn răng đáp:” Là thứ súc sinh vô dụng vứt đi giống mỗ, trả lời thế công tử hài lòng chưa?”
Thiết Tâm Nguyên tựa hồ chẳng nghe thấy, tự trả lời:” Đây là mã vương đấy.”
“ Chiến mã mất một mắt chỉ có thể làm ngựa thồ, công tử không ở trong quân, hẳn là không biết.”
Thiết Tâm Nguyên quay đầu lại:” Nghe nói trước kia ngươi là vua khiêu đãng binh. (*)
Lưu Mãn ngẩn ra, không ngờ người này biết mình:” Coi như là tay hảo thủ, không dám xưng vua gì, chẳng qua là kẻ đi đầu công thành nhổ trại, còn chém tướng đoạt cờ không liên quan.”
“ Sợ không?”
“ Công tử nói cái gì?”
“ Ta hỏi ngươi khi leo thang lên thành có sợ không?”
Lưu Mãn cười khổ:” Sao không sợ cho được, mỗi khi leo được lên tường thành, giết lui thủ quân, giống như bị rút gân vậy, phải nghỉ dăm ba ngày, nếu không toàn thân chẳng có sức lực.”
Thiết Tâm Nguyên lại hỏi:” Ngươi liều sống liều chết lập công, nhưng quân công lại thuộc hết về con cháu quyền quý, có hận không?”
Lưu Mãn đại khái chẳng bao giờ có ai quan tâm hỏi tới vấn đề này, ngồi xuống dựa vào gốc cây chẳng được mấy cái lá:” Có gì mà hận, đầu thai nhầm thì chịu mạng khổ thôi, trên đời này không có công bằng mà.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Kỳ thực, hiện giờ ngươi đang ở trong hoàn cảnh tương đối công bằng, chẳng qua ngươi không biết thôi.”
Lưu Mãn cười lớn, quay đầu về phía một đang ngồi xổm gặm bánh bánh:” Ê Hồng lão thất, ngươi lại đây mà nghe này, vị công tử này nói các tướng quân ở đây tương đối công bằng.”
Cái tên mặt dơi tai chuột ấy đã chú ý tới bên này lâu rồi, cười hăng hắc:” Hay lắm, nghe thử xem, bản lĩnh trợn mắt nói dối của các tướng công đọc sách, ta cũng muốn học lắm, này, này, mấy tên kia, có chuyện vui, lại đây mà nghe.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi đó gãi cổ cho mã vương, đợi Hồng lão thất gọi đám quân tốt xủi xẻo tới cả thể rồi mới nói tiếp.
Đông đủ rồi, Hồng lão thất cũng bắt chước nho sinh chắp tay:” Nguyện nghe cao luận.”
Thế là đám binh tốt cười rộ lên, bắt chước sĩ tử kẻ phê phẩy tay, kẻ lắc lư người, rất đáng ăn đòn.
Thiết Tâm Nguyên ngồi khoanh chân giữa chiếu, đưa hai tay áp xuống bảo mọi người yên lặng, nói:” Mỗi khi khai quốc sẽ xuất hiện một nhóm công khanh vương hầu, dù thời nào cũng thế, điều này đúng chứ?”
Hồng lão thất bĩu môi:” Lão tử sinh ra quá muộn, tạo phản không có gan, thế nên công tử nói lời này cũng bằng không.”
“ Ha ha ha, Cáp Mật mà chúng ta sắp tới chính là quốc gia đang hình thành, nơi đó vẫn còn chiến hỏa liên miên, là nơi để hảo nam nhi dùng mạng đổi lấy sự nghiệp, phong hầu phong tướng đều có thể.”
Một đại hán mặt đỏ chép miệng:” Vương hầu của người Hồ thì tác dụng gì?”
“ Ai bảo không tác dụng, Hoắc Khứ Bệnh, Vệ Thanh, Ban Định Viễn, Hầu Quân Tập chẳng lẽ cũng không có tác dụng?”
Những người này tuy không được học hành, song về sự tích của những mãnh nhân trong quân thì đều thuộc lòng cả, Lưu Mãn hỏi:” Công tử nói bọn ta tới Cáp Mật cũng có thể được như họ?”
“ Ngươi mơ à, trong số các ngươi có được một người có sự nghiệp kha khá đã là không tệ rồi, số còn lại chắc chết hết ở sa trường thôi.” Thiết Tâm Nguyên thấy cả đám mặt mày chán nản:” Nhưng có được vàng bạc thì chắc chắn với bản lĩnh của mọi người thì không khó.”
Đám quân tốt xung quanh nhao nhao hưởng ứng:” Đúng đầy, chuyện phong hầu trên lưng ngựa chỉ lừa bọn ngốc thôi, nếu có một đống vàng bạc bày ra đây, lão tử dù mất đầu cũng xông lên đầu tiên.”
“ Phải rồi, lão tử không mắc lừa nữa đâu, lên chiến trường đánh sống đánh chết, về tới nhà bọn chúng cầm dao chờ sẵn đến một xu cho bà nương hài tử cũng không có, giờ muốn lão tử lên chiến trường cứ mang vàng bạc ra.”
“ Lão tử chẳng mong gì nữa rồi, cứ cầm tiền chơi bời cho sướng rồi chết cũng thỏa.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn xung quanh cười ha hả:” Vậy mọi người muốn bao nhiêu?”