Cái quán trà mà Thiết Đản mở nay đã thành một địa điểm không thể thiếu bên đô thành Đại Tống.
Người rời thành đi xa sẽ cáo biệt thân hữu ở quán trà này, đem hoan lạc để cho bằng hữu, giữ cô độc cho người đi xa, đấy là thói quen của người Đông Kinh.
Thiết Đản đợi bên lều, hắn thuộc tạng người dễ béo, trước kia ở Hoành Sơn vất vả luyện được một vóc dáng gọn gàng, giờ về Đông Kinh chưa bao lâu lại béo tròn như xưa rồi.
Thằng nhãi này giỏi lắm, khi mới mười bốn mười lăm đã kết hôn rồi, giờ bản lĩnh ngửi mùi phân biệt tốt xấu cũng biến mất, còn bị Thiết Tâm Nguyên đánh cho một trận.
Lão bà của Thiết Đản chẳng phải ai khác mà là Nhị Nhi trong Xảo trang, nha đầu này từ xa nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên là cố hóp bụng, còn khom người xuống, nàng lo bị Nguyên ca nhi nhìn thấy mình mang thai, như thế Thiết Đàn sẽ xui xẻo.
“ Hừm, không đứa nào chịu nghe lời cả.” Thiết Tâm Nguyên liếc nhìn Nhị Nhi một cái, đưa cho gói thuốc dưỡng thai:” Có thai rồi đừng chạy linh tinh, mới mười bốn tuổi đầu, có thai cái gì, không muốn sống nữa sao? Đã bảo mấy đứa còn nhỏ, có con rất nguy hiểm, các ngươi lại coi như gió thoảng bên tai, nhịn thêm vài năm thôi khó thế à?”
Nhị Nhi mặt đỏ bừng, chẳng biết nói gì, mấy nốt rỗ trên mặt càng đỏ như muốn chảy máu.
Thiết Tâm Nguyên quay sang Thiết Đản, càng khó coi hơn:” Chút dục vọng cũng không khống chế nổi, tương lai ta còn hi vọng gì vào đệ được nữa?”
Thiết Đàn chả sợ, từ bé xíu đã leo đẽo theo đuôi Thiết Tâm Nguyên, hiểu tính y, giở giọng vô lại:” Đệ chẳng có mục tiêu cao xa gì, chỉ muốn sống an nhàn phú quý cả đời thôi. Hì hì có mấy ca ca tài giỏi là đủ rồi, chẳng lẽ đệ vô dụng thì không nhận đệ nữa sao?”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng, chỉ quán trà ngày càng trở nên trang nhã:” Sao không cải tạo thành tửu lâu luôn, lãng phí cả mảnh đất tốt.”
Thiết Đản lắc đầu:” Quán trà không ai tranh, tửu lâu e vài năm làm ăn tốt là thành của người khác, nơi này núi cao còn núi cao hơn, làm tốt chẳng giữ được, vả lại thế này là đệ cũng hài lòng lắm rồi.”
“ Trong toàn bộ số huynh đệ, ta không tính, chỉ có đệ là được học hành tử tế một chút, vậy mà ...” Thiết Tâm Nguyên chỉ Thiết Đản chán nản, đi vào quán, bắt đầu chuẩn bị đón Bao Chửng:
Lần này gặp Bao Chửng hoàn toàn khác những lần trước kia, lần này Thiết Tâm Nguyên gặp ông ta với vai trò quốc vương rồi.
Huynh đệ Thập Tam và Thập Thất một thân võ phục gọn gàng đứng khoanh tay đứng trước quán như môn thần, mười võ sĩ võ trang hoàn bị đứng hai bên quán theo hình cánh nhạn. Mạnh Nguyên Trực trang phục người Hồ ngồi trong góc quán trà im lìm, người không có vũ khí, song nhìn một cái cũng biết là cao thủ không thể chọc vào.
Mặt trời đã dần ngả về phía tây, Thiết Tâm Nguyên vẫn tự rót trà tự uống, chẳng hề có chút nóng ruột nào, đàm phán với Bao Chửng, ai không kiên nhẫn là thua một nửa.
Mãi lúc mặt trời xuống tới chỉ còn nửa khuôn mặt thò ra khỏi đỉnh núi thì Bao Chửng mới thong thả vào quán trà.
Võ sĩ Thiết Tâm Nguyên bố trí ở ngoài quán trà tất nhiên không phải để thị uy với ông ta, cái chiêu này ở nha môn Lão Bao dùng chán rồi, gậy dằn mặt của ông ta khiến vô số người như bước vào địa ngục, đó chỉ là khí thế cần có với thân phận y bây giờ.
Không chào hỏi, không khách khí, Thiết Tâm Nguyên uống cả bụng trà chẳng tỏ ra chút mất ra có chút mất kiên nhẫn nào, đưa tay mời.
Pha lần hai là lúc ngon nhất, Bao Chửng tất nhiên không bỏ qua, tự rót cho mình:” Từ khi ngươi đi, lão phu không được uống trà ngon thế này nữa rồi, để lại phương pháp đi, lão phu cũng muốn học thứ giả thần giả quỷ của ngươi.”
“ Trà là địch phiền não, rượu là thứ quên sầu, tiên sinh quanh năm lo cho dân cho nước thì không thể thiếu hai thứ này, nếu không đầu óc chứa toàn hồng trần, đời này sống quá vô vị.”
Bao Chửng lắc đầu:” Kiếp này đã giành cho quốc gia, không dám có chút lơi lỏng nào, trà rượu chỉ để giải trí, không dám để nó xâm nhiễu quốc sự.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Xuân trồng, hạ mọc, thu thu, đông nghỉ, Đại Tống đã không có xuân trồng, vậy vì sao lại muốn thu hoạch Vu Điền, đó là lý gì?”
“ Đại Tống rốt cuộc không giữ được ngươi.” Bao Chửng không trả lời lại nói:
“ Tiên sinh thực sự muốn bàn đúng sai trong chuyện này sao? Vậy mời các vị tới Tây Vực đi hết một vòng sa mạc, chúng ta sẽ nói tiếp.” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:
“ Hừm, nếu người khác đâu có đãi ngộ ấy, ngươi từ nhỏ là hàng xóm của hoàng đế, tuổi nhỏ đã vang danh thần đồng, kỳ thực Đại Tống không thiếu thần đồng. Nhìn ngươi dần trưởng thành, bệ hạ vô cùng coi trọng, cho dù ngươi giở thủ đoạn ở kỳ võ cử, bệ hạ và lão phu đều biết, nhưng không giận mà vui, cho rằng trò nghịch ngợm ấy là tố chất thành danh thần. Sau đó ngươi càng lớn càng tỏ ra xuất sắc.”
Bao Chửng ngồi thẳng lên, nghiêm mặt nói:” Tuổi trẻ cần rèn luyện, nếu không sao đảm trách nhiệm vụ lớn, Tô Vũ chăn dê Bắc Hải, Ban Siêu ....”
“ Các vị một cước đá ta cho Mục Tân, đuổi ta khỏi Đại Tống, đó không phải rèn luyện ...”
Thiết Tâm Nguyên cắt ngang lời ông ta, kéo vạt áo, để lộ ra cái lỗ không cách nào khiến nó lành lại, phải dùng hình xăm che tạm:” Tiên sinh có biết Mục Tân đối xử với ta ra sao không? Ngay lần đầu tiên gặp mặt, đã dùng xích khóa ta lại, sau đó có người Đại Thực cầm đầu bên kia ... giống như dắt một con chó. Tiên sinh thử ra phố chọn bất kỳ một sĩ tử nào làm thế xem sẽ có hậu quả gì, e mộ tổ nhà các vị không yên ổn đâu.”
“ Vậy ngươi muốn sao?” Bao Chửng mặt co giật một cái, ông ta cũng không ngờ, với người đọc sách mà nói đây là xỉ nhục lớn nhất trong đời, có sự xỉ nhục ấy, Thiết Tâm Nguyên chịu ngồi đây cùng mình thương lượng đã là may mắn, ông ta rất hiểu bản tính thích hủy diệt của y:
“ Ta vốn mang đầy một bụng thù hận bí mật trở về, chuẩn bị báo thù những kẻ khiến ta bị xỉ nhục vô tận, ví như ngài, Hạ Tủng, thậm chí hoàng đế, cùng cả tòa thành này. Nhưng khi lén trở về ngôi nhà cũ, nơi đó nhìn thấy thứ khiến ta tha thứ cho tất cả ...”
“ Là Trưởng công chúa?”
“ Đúng thế, nếu như không có Uyển Nhi ngày ngày quét dọn ngôi nhà của ta, khiến ta thấy còn chút nhu tình ở Đại Tống này, nói thật ta không biết mình sẽ làm gì. Tòa thành này với ta mà nói không có bất kỳ bí mật gì, trong mắt ta nó là cái sàng thủng lỗ chỗ.”
“ Ngươi đang uy hiếp lão phu sao?” Bao Chửng giọng trở nên vô cùng uy nghiêm: