Thiên tỉnh của nhà Âu Dương Tu rất nhỏ, Thiết Tâm Nguyên đi vào, rõ ràng hắn nhìn thấy, vẫn vờ đang cúi đầu đọc sách.
Đó là biểu hiện của chột dạ.
“ Ta không phải tới đòi chiến mã, càng không phải tới nhờ tiên sinh làm mai.” Thiết Tâm Nguyên vào thẳng đề luôn:” Ta chỉ muốn biết rốt cuộc bệ hạ muốn Vu Điền ta làm gì, bọn ta đứng vững ở Cáp Mật hay không còn chưa quá chắc chắn, dù có muốn giúp Đại Tống cũng không thể.”
Âu Dương Tu xấu hổ đặt sách xuống:” Bao long đồ nói ngươi sẽ tới tìm ta, không ngờ nhanh như thế.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Hiện Khách Lạt Hãn và Hồi Hột đã đánh tới kịch liệt, còn Tây Hạ, Khiết Đan không lúc nào không như hổ rình mồi ở bên. Ta không ở Cáp Mật đã là thẹn với thần dân lắm rồi, không muốn lãng phí thời gian dây dưa vô nghĩa nữa.”
“ Nhất định phải cưới công chúa sao?” Âu Dương Tu do dự rất lâu mới hỏi:
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, mình đã làm tới nước này, không cần nói nhiều nữa.
“ Mười dặm sính lễ của ngươi trong khuê các có lẽ còn bàn tán xôn xao, với đế vương mà nói không là gì. Ngươi nên đi tìm Bao long đồ, bệ hạ đã lập ra quy củ, đem quyền quyết định giao ông ấy, ngươi thuyết phục được ông ấy là chuyện thành công.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Mong tiên sinh mời giúp.”
Âu Dương Tu thở dài:” Luận tới giao tình, thì ngươi và Bao long đồ cũng không tệ, sao cần ta làm trung gian?”
Thiết Tâm Nguyên giơ ba ngón tay lên:” Trên đời có ba việc ngu không gì bằng, một là lý luận với người Tây Vực, hai là luận hưng vong với người Tống, ba là nói giao tình với Bao Chửng.”
Âu Dương Tu nghe hai điều đầu còn cười, điều thứ ba nghiêm túc nói:” Thiết hán không có nghĩa là vô tình, lời này ngươi hơi quá khích rồi, xét điều ngươi trải qua thì có thể hiểu, nhưng đánh giá Bao long đồ như vậy là bất công.”
Thiết Tâm Nguyên cũng không muốn nhiều lời, tranh luận với sĩ đại phu chỉ tốn nước bọt, có mười năm cũng chẳng nói rõ được vấn đề:” Xin tiên sinh nể tình nghĩa trước kia mời Bao đại nhân, tại hạ xin đợi ở quán trà ngoài tây môn.”
Âu Dương Tu gọi một lão phó mang cái rương nặng tới, đặt trước mặt Thiết Tâm Nguyên.
“ Đây là tiền chiến mã, ta không được dư dả, chỉ có chừng này, còn lại đợi sau bù.”
Thiết Tâm Nguyên không mở ra xem, chắp tay một cái:” Tiên sinh giữ lại đi, sau này còn dùng, đường đi về phía tây xa xôi muôn trùng, không phải một ngày mà tới được.”
Nói xong đi luôn.
Lão phó nhiệt tình tiễn Thiết Tâm Nguyên ra tới tận cửa, quay lại hớn hở nói:” Lão gia, tốt rồi, phu nhân không phải khóc nữa.”
Âu Dương Tu không vui nổi, trong đầu suy nghĩ lời cuối cùng của Thiết Tâm Nguyên, chẳng lẽ tiểu tử này chuẩn bị ép mình đi Vu Điền một chuyến?
Tô Thức đứng bên cửa, đợi Thiết Tâm Nguyên đi ra trả lại ống thổi và hộp châm cho y.
“ Sao, không hữu dụng à?”
“ Quá hữu dụng mới đúng.”
“ Sao không giữ lại mà phòng thân?”
Tô Thức kiên quyết lắc đầu:” Không dùng, thứ này quá ác độc, Trương thị chỉ trúng một mũi vào mông, không ngờ đau đớn tới mức quên cả liêm sỉ, trước mặt mọi người cởi cả váy xuống ...”
“ Trương thị có lỗi với tiên sinh, còn ta dùng thứ này là ta sai, có khác gì ta đặt mình ngang hàng với ả. Ta đã sai một lần, không thể sai lần nữa. Thứ này không phải đức của người quân tử.”
Thiết Tâm Nguyên nhận lấy:” Tây Vực đất đai bao la, có sa mạc không bờ, có rặng núi màu như sắt, có nơi quanh năm tuyết phủ, sơn thủy hùng tráng vô cùng. Thế gian này không phải chỉ có Đại Tống, nực cười cho đám ếch ngồi đáy giếng bình luận anh hùng thiên hạ.”
“ Không biết Tử Chiêm có muốn đi một chuyến thấy thế giới này đặc sắc cỡ nào không?”
Biết Thiết Tâm Nguyên nói khích mình, nhưng tâm tư khoáng đạt, thích bay nhảy của hắn, vẫn không kìm được ích động, tưởng tượng cảnh cầm kiếm tây du đã sảng khoái:” Nếu có người dẫn đường thì đi Tây Vực một chuyến luôn là tâm nguyện của ta.”
“ Ta làm dẫn đường, đường đi có gian nan nguy hiểm, nhưng ta đảm bảo, sau này nghĩ lại, ngươi không bao giờ thấy hối hận. Mau mau bẩm với cha mẹ, chuẩn bị hành trang thôi ngày lên đường không xa.” Thiết Tâm Nguyên hớn hở giục:
“ Hả?” Tô Thức hơi giật mình, kéo tay áo Thiết Tâm Nguyên:” Này, ngươi coi là thật à, ta chỉ thuận miệng thôi mà, ta nói chuyện kiểu đó là thường, ai coi là thật chứ.”
“ Quân tử nhất ngôn, sao nói rồi lại nuốt lời, huống hồ Âu Dương tiên sinh cũng đi, ngươi là học sinh sao có thể bỏ mặc tiên sinh được?”
Mặc kệ Tô Thức khổ não, Thiết Tâm Nguyên khoan khoái rời phủ Âu Dương Tu.
Không hi vọng gì Âu Dương Tu giúp mình, một là hắn không thể thuyết phục được Triệu Trinh, hai là hắn không làm việc có hại cho Đại Tống.
Nhưng không giúp không đại biểu trong lòng hắn không áy náy.
Nếu như không tổn hại tới lợi ích của Đại Tống, hắn sẵn lòng dùng sự thống khổ của mình để bù đắp, đó là hành vi của quân tử.
Một lão ngốc Âu Dương Tu, một trẻ ngốc Tô Thức, tới Cáp Mật rồi sẽ có ích lợi cực lớn. Thiết Tâm Nguyên có A Nhị, Hứa Đông Thăng làm mưu sĩ, có đám Thiết Nhất, Lý Xảo, Mạnh Nguyên Trực làm chiến tướng, nhưng quá thiếu nhân tài chỉ cho y cách quản lý nội chính, định ra thể chế điều luật, những vấn đề này chưa bộc lộ ra, nhưng một khi người đông hơn, nhất định A Nhị không ứng phó nổi.
Cho dù họ không ở lại Cáp Mật, chỉ cần dẫn dắt một hai năm, để nó đi vào quỹ đạo cũng đủ rồi.
Trên đường tới tây thành, Thiết Tâm Nguyên chợt hỏi:” Lão Mạnh, huynh nói xem nếu ta bỏ tiền mua nho sinh Đại Tống, hoàng đế có đồng ý không?”
“ Hoàng đế nhất định sẽ đồng ý, nhưng đám nho sinh bị bán như hàng hóa sẽ tự sát.” Mạnh Nguyên Trực trả lời dứt khoát:
Đúng thế, mình vừa rồi hơi mơ mộng quá, Thiết Tâm Nguyên lại hỏi:” Bỏ tiền cao mời được không?”
“ Kẻ không có bản lĩnh thì tốn tiền, người có bản lĩnh thì quật cường lắm, không mời nổi.”
Thiết Tâm Nguyên thèm thuồng nhìn đám nho sinh phe phẩy quạt đi khắp Đông Kinh, cảm thấy đám người này ở đây thật lãng phí, nhất là nhìn Thái học sinh mặc trường sam xanh cổ tròn, lòng càng ghen tỵ dữ dội.
“ Đừng nhìn nữa, Triệu gia người ta dùng cả trăm năm bồi dưỡng sĩ nhân, bây giờ tới lúc thu hoạch, nếu như ngươi cũng muốn có những người như vậy để dùng thì bay giờ bắt đầu nuôi sĩ nhân đi.”
Dù bây giờ bắt đầu, sớm cũng phải năm sáu chục năm nữa mới có thu hoạch, hơn nữa sĩ nhân cũng không phải chính xác thứ Thiết Tâm Nguyên cần.
Chỉ cần trong thời gian quá độ thôi, sau đó y cho một đá bay về Đại Tống, tiếp tục họa hại …