Ổ ôn nhu là mồ chôn anh hùng, Hứa Đông Thăng biết điều ấy, nhưng hắn không thấy mình có nghĩa vụ nói cho tên vương tử mã tặc biết.
Dù là kiêu hùng hay anh hùng, bọn họ có chung phẩm chất trọng yếu là ý chí kiên cường sắt đá, thứ này lão mã tặc vương có, tên vương tử mã tặc không.
Thấy nhiều loại hoàn khố rồi, ba nhi tử của mình cũng là thứ đó, nhưng chúng muốn gì, suy nghĩ gì, Hứa Đông Thăng biết rõ.
Bọn chúng đều không ngốc, ngược lại còn thông minh tài cán, nhưng bọn chúng cho rằng nỗ lực phấn đấu và sống tích cực chỉ với mục đích hưởng thụ, không hề có hùng tâm tráng chí gì, vì thế quá dễ lay chuyển.
Ba đứa nhi tử đó lúc này đang ở Kinh Triệu phủ ăn chơi hưởng thụ, không biết cha mình phải dựa vào bản lĩnh ẩu đả, bắt nạt cả người già mới lưng lửng bụng.
Hai tên mã tặc đột nhiên xông vào, thô bạo xách Hứa Đông Thăng ra ngoài, Hứa Đông Thăng không biết xảy ra chuyện gì, miễn cưỡng nịnh nọt:” Hai vị anh hùng mang ta đi đâu thế, cẩn thận ta làm bẩn quần áo trên người.”
Tên mã tặc căm ghét đẩy ra:” Đi được thì tự đi, vương muốn gặp ngươi.”
Hứa Đông Thăng không khác gì trúng một cú đấm mạnh, lão già đó sớm muốn giết mình rồi, thở dài nhìn còng dưới chân, hắn dùng đục đục đứt rồi, nhưng vì cẩn thận để lại một ít, đợi có cơ hội đập thêm một búa là thoát.
Chỉ còn thiếu một búa, đây là số mệnh.
Thế nhưng Hứa Đông Thăng không phải loại dễ buông tay, nụ cười của hắn không giảm, hai tay đưa lên đầu dùng sức vò lại tóc mai, buộc lại kiểu tóc người Tống, lát nữa dù chết, cũng không để tổ tiên chịu nhục.
Thế nhưng phúc họa là thứ luôn khó lường.
Khi Hứa Đông Thăng miệng uống sữa trâu ấm áp, người đắp lông thú dầy, chân ngâm trong nước nóng, thì đầu óc hắn lại trở nên mơ hồ.
Mã tặc làm gì có thói quen cho cơm chặt đầu.
“ Tòa thành đó thực sự không bao giờ ngủ như ngươi nói?”
Giọng nói từ trong đống lông thú truyền ra làm Hứa Đông Thăng muốn bay lên.
Khổ tận cam lai rồi.
Tên vương tử thành mã tặc vương, lão già chết rồi.
Hứa Đông Thăng cực lực kiềm chế niềm vui trong lòng:” Vương, chỉ người thực sự tới Biện Kinh rồi mới hiểu được, ngôn từ hoa lệ không bao giờ miêu tả hết. Ca vũ mỹ thực là thứ hưởng thụ thấp kém nhất thôi, có câu ngủ với mỹ nhân không bằng nhìn mỹ nhân, nhìn mỹ nhân không bằng nhớ mỹ nhân, đợi vương tới đó tự mình cảm thụ rồi mới đánh giá được.”
Dù sao những gì cần kể đã kể hết rồi, còn lại để đầu óc hắn tự tưởng tượng ra còn tốt hơn nhiều.
Đồng thời Hứa Đông Thăng cực lực kiềm chế mình không đưa tay ra lấy thức ăn, đang ăn uống khắc khổ chuyển sang cá thịt ê hề thì chỉ có sinh bệnh, nên hắn uống ực một ngụm sữa trâu.
“ Vương, nếu sáng mai chúng ta lên đường, ba ngày sẽ tới núi sa thạch, mười ngày tới được Sa châu Tây Hạ, hai mươi ngày tới Cam Châu, một tháng sau tới Lan Châu nằm ở giao giới Tống và Tây Hạ, tiếp theo chỉ cần nửa tháng là đến được Kinh Triệu phủ của Đại Tống.”
“ Tại hạ kiến nghị chúng ta ở lại Kinh Triệu phủ nghỉ ngơi, cảm thụ phong hoa Đại Tống, như thế khi đến Đông Kinh Biện Lương đã thuần thục cách hưởng thụ hồn hoa Đại Tống ...”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ từ từ ngồi dậy, cắt ngang lời Hứa Đông Thăng:” Được, mai chúng ta xuất phát.”
“ Hả?” Hứa Đông Thăng há hốc mồm:
Mai đi luôn?
Quyết, quyết định đơn giản thế sao?
Tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ trường bào người Tây Vực, Hứa Đông Thăng vẫn không dám tin mọi chuyện thuận lợi như vậy, thân là thương nhân kiêm cương đạo hắn biết không bao giờ tin tưởng vào những thứ có được quá dễ dàng, kể cả khi vận may từ trên trời rơi xuống.
Tìm thấy vàng là minh chứng rõ ràng.
Thế nên khi xương bả vai đau nhói, đó là vì một lão mã tặc dùng xiên thức ăn đâm vào, Hứa Đông Thăng không bất ngờ, cắn răng nhịn đau.
Hai tên mã tặc cường tráng ấn hắn xuống ghế, lão mã tặc lấy ra dây xích bạc, thô bạo bập vào cái lỗ vừa mới đục, cạch một tiếng khóa lại.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ cười vui vẻ:” Ngươi là thương nhân, ta biết mục đích của ngươi là phát tài, nay ta cho ngươi cơ hội phát tài, tiền đề là ta có thể yên ổn ở lại Đông Kinh, tới khi đó ta sẽ cho ngươi thứ ngươi muốn, hai bên không nợ ai nữa.”
Hứa Đông Thăng buông lỏng cơ thịt để giảm bớt cơn đau:” Nên như thế, nếu ta là vương sẽ còn làm quá đáng hơn, vương, nếu còn biện pháp cấm chế nào thì hãy dùng hết đi, chuyện này trọng đại, cẩn thận thế nào cũng không hề quá.”
“ Nói chuyện với người thông minh thật thoải mái.” Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ hài lòng:” Ngươi hiểu là được rồi, sợi xích này sẽ khóa ngươi và Mại Y Tư với nhau, cả hai đồng sinh cộng tử, hôm nay ngươi phải chịu bao nhiêu cực khổ, ngày sau sẽ có thu hoạch lớn bấy nhiêu.”
“ Trả vàng của ta lại đây.” Xác định đúng vị trí của bản thân Hứa Đông Thăng đưa ra yêu cầu đầu tiên:
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ lắc đầu cười nhạo, phất tay, một tên mã tặc đẩy Hứa Đông thăng đi vào sâu trong sơn động, tới trước một cánh cửa lớn, đốt đuốc đẩy hắn vào.
Hứa Đông Thăng tức thì lóa mắt, cả đời hắn chưa bao giờ nhìn thấy nhiều bảo thạch, nhiều hoàng kim, nhiều món đồ ngọc tinh xảo như thế, quá nhiều đủ dùng ngôn từ hình dung.
Hắn dám khẳng định, quốc khố Đại Tống cũng không thể nhiều tiền tài thế này, nếu đem toàn bộ những thứ này về Đông Kinh, tức thì làm náo loạn giá cả thị trường, hắn cũng nhìn thấy ba cái rương của mình chìm nghỉm trong đóng vàng lấp lánh, hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Gian nan nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm:” Có số tài phú này mà không mang tới Đông Kinh tiêu thì quá lỗ.”
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ xuất hiện sau lưng Hứa Đông Thăng, nhìn kho báu của mình chẳng có cảm xúc gì:” Ta cũng nghĩ như thế, ở Tây Vực, cho dù ta có nhiều tiền tài hơn nữa cũng chỉ có thể chất đống lên để nhìn như thế này thôi, chẳng ích lợi gì.”
Hứa Đông Thăng quay lại, tay để trước ngực cúi mình trước Hồ Lỗ Nô Nhĩ, dùng nghi lễ tối cao chân thành nói:” Vương, xin cho kẻ thấp kèm này được hiệu trung với người.”
Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ ngửa mặt cười cực kỳ sướng khoái.
... ....