Cảm giác của Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ không sai, một người làm việc lớn không bận tâm tới một kẻ như mình, càng không quá coi trọng tiền tài, tác dụng của tiền tài ở Tây Vực không lớn, giao dịch ở nơi này đa phần lấy vật đổi vật chứ không phải dùng tiền mua, nơi này quan trọng vật tư nhiều ít chứ không phải hoàng kim.
Vàng bạc châu báu phải tới nơi như Đông Kinh mới phát huy uy lực kinh người của nó.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ rất thông minh, hắn chuyên môn nhấn mạnh mình chỉ mang đi tiền tài mà không nhắc tới vật tư, tức là để lại cho Thiết Tâm Nguyên.
Vật tư cồng kềnh khó mang theo, chẳng bằng để lại để tăng cường thành ý, hắn thấy đây là chuyện rất đáng.
Nhưng bên cạnh hắn lại có một tên tiểu nhân Mại Y Tư, rình rập mấy chục năm trời chỉ đợi một cơ hội.
Ngày hôm sau quả nhiên Mại Y Tư đưa tới một nửa hoàng kim, có phải đúng là một nửa hay không thì Thiết Tâm Nguyên không quá quan tâm.
“ Mại Y Tư, ngươi định dẫn năm nghìn người vào Đại Tống sao, đây là chuyện không thể, biên tướng tham lam dám cho trăm người qua, nhưng tuyệt đối không dám cho nhiều hơn.”
Mại Y Tư cười:” Thủ lĩnh có hài lòng với số hoàng kim bảo thạch này không?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Vượt quá kỳ vọng.”
“ Nếu vậy thì chuyện còn lại không liên quan tới thủ lĩnh nữa rồi.” Mại Y Tư quyến luyến nhìn Thiên Sơn tuyết trắng phau phau:” Ta mãi mãi không thể về đây được nữa.”
Thiết Tâm Nguyên hai tay ôm ngực, chân thành nói:” Đông Kinh là tòa thành ai cũng muốn tới, chúc các ngươi sống an khang.”
Mại Y Tư ôm ngực thi lễ, nói với Hứa Đông Thăng:” Vàng của ngươi ở trong kho, tự đi mà lấy.”
Đội xe dài của mã tặc đi qua chân núi, bọn chúng vô cùng cẩn thận, vòng ngoài là tinh kỵ, ở giữa là phụ nữ trẻ nhỏ.
Thiết Tâm Nguyên không hiểu Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ vì sao vẫn còn mang theo thứ gánh nặng này, nhìn việc hắn làm đâu giống người trọng tình nghĩa, suy nghĩ đó chỉ thoáng qua, Mại Y Tư nói đúng, chẳng liên quan tới mình.
“ Hồ Lỗ Nhĩ có lực lượng cỡ này mà không muốn chiến đấu, xem ra hắn thực sự muốn tới Đông Kinh.” Mạnh Nguyên Trực thuận tay nhặt đĩnh vàng lên ước lượng sức nặng:” Đáng thương Nhất Phiến Vân tới giờ vẫn cắn răng cầm cự.”
Thiết Tâm Nguyên coi như không nghe thấy lời cảm thán đó:” Mỗi người lấy một rương vàng đi, ta biết mọi người không thèm, nhưng mà mang về dỗ lão bà cũng tốt, nhất là Lão Mạnh, an ủi tẩu phu nhân một chút.”
A Nhị cười:” Ta không có lão bà.”
“ Đợi huynh đủ vàng rồi sẽ có thôi, nơi này là Tây Vực không cần lo lễ pháp ràng buộc.” Thiết Tâm Nguyên khuyên nhủ:
A Nhị lắc đầu:” Lễ pháp có thể không quan tâm, nhân luân chẳng thể bỏ, nếu không có nhân luân ước thúc huynh đệ ta đã thành dã thú chứ không phải người.”
Mạnh Nguyên Trực cười gian:” Kỳ thực dễ xử lý lắm, khi ngươi thành thân đánh ngất A Đại, khi A Đại thành thân thì đánh ngất ngươi, để lão Mạnh này ra tay, đảm bảo hôn mê cả đêm.”
Vừa mới dứt lời thì A Đại gầm lên, nhấc bổng Mạnh Nguyên Trực ném xuống, Lão Mạnh đâu dễ chơi, A Đại vừa buông tay thì hắn cũng lộn người đạp vào ngực, thế là tức thì bụi đất mùi mịt.
Thiết Tâm Nguyên tránh xa hai tên hiếu chiến đó, mở một rương vàng lấy ra ném cho tên quân tốt gần mình nhất:” Của các ngươi hết đấy ...”
Hứa Đông Thăng đứng nhìn đám quân tốt reo hò tạ ơn tộc trưởng, lại nhìn Mạnh Nguyên Trực và A Đại vật nhau trên mặt đất, lại nhìn Lý Xảo đã dẫn quân tới Tây Hải lấy vật tư, lòng đắng chát.
Lần đó bão đen tới, mình đi về phía bắc, Thiết Tâm Nguyên đi về phía tây.
Chỉ phương hướng khác nhau tạo nên kết quả hoàn toàn khác biệt.
Đại quân của Thiết Tâm Nguyên dừng ở Tây Hải một ngày, khi thám báo báo tin Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ đi thẳng một mạch không quay đầu mới thu binh, để lại Lý Xảo lùng sục Trớ Mạt thành, dù là một cái đinh cũng phải mang về.
Còn về Trớ Mạt thành, chẳng ai còn nhớ tới nó nữa, có lẽ nó sẽ thành truyền thuyết giống Lâu Lan, rồi rất nhiều năm sau sẽ có người phát hiện ra, tưởng tượng ra đủ truyền thuyết thần kỳ ...
Khi Thiết Tâm Nguyên về Thanh Hương thành, không khí năm mới vẫn còn chưa tan.
Đèn lồng vẫn treo khắp thành, khi tối đến, dưới ánh đèn đỏ sậm, thị tập vẫn đông đúc náo nhiệt, đoàn ca vũ Quy Tư biểu diễn suốt cả đêm.
Treo đèn lồng đỏ không phải là thói quen của người Tống, bọn họ càng thích đèn kéo quân nhiều màu, màu đỏ là màu của máu, không phải màu sắc được người Tống yêu thích, nó chỉ là màu sắc khắc sâu trong ký ức của Thiết Tâm Nguyên.
Những người tưng bừng nhảy múa không biết quân sĩ về vừa thiếu chút nữa phải đối diện với cuộc chiến gian khổ, càng không biết trong cuộc chiến ở Lang Sơn có hơn sáu mươi người mất mạng, một trăm hai mươi người mang thương tích mãi mãi.
Tất cả là để giữ gìn cảnh tượng trước mắt này.
Thiết Tâm Nguyên cầm một viên lam bảo thạch đi vào hang sói, gặp lại Nhất Phiến Vân mặc áo gai, giờ không cần bảy tám cái xích khóa lão ta nữa, càng không có hai tên tiểu ác ma lởn vởn bên cạnh.
Sơn tiêu cũng đã trả lại cho lão ta, người thú ôm nhau như sắp sinh ly tử biệt.
Nhìn thấy viên lam bảo thạch lớn trong tay Thiết Tâm Nguyên, Nhất Phiến Vân thống khổ nhắm mắt:” Trớ Mạt thành thất thủ rồi sao?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Cho ông biết một tin tốt, nhi tử của ông còn sống.”
Tấm lưng vốn lom khom tức thì ưỡn thẳng lên, Nhất Phiến Vân cười khằng khặc, con sơn tiêu cảm nhận được niềm vui của chủ cũng nhảy nhót hò hét.
“ Nhi tử của ta không dễ chết đâu, ta biết mà, nó là nhi tử của ta.” Nhất Phiến Vân tóm lấy chấn song gỗ gầm lên với thiết Tâm Nguyên đang uống trà:
Thiết Tâm Nguyên nói thêm:” Bọn ta bàn giao Trớ Mạt thành trong hòa bình.”
Nhất Phiến Vân thoáng kinh ngạc rồi cười nhạt:” Đừng tưởng dùng một viên bảo thạch mà có thể lừa ta, nơi đó có lẽ tường thành không cao bằng của ngươi, nhưng địa hình cực kỳ hiểm trở, ngươi đừng hòng hạ được một cách dễ dàng.”
Thiết Tâm Nguyên ngậm vòi ấm trà tu một ngụm cho thấm giọng rồi mới nói:
- Ta hủy khảm nhi tỉnh rồi.
Hai mắt Nhất Phiến Vân lồi ra, môi run lẩy bẩy, lắp ba lắp bắp mãi mới nói lên lời:” Ngươi .. Ngươi nói cái gì?”
“ Nơi đó dễ thủ khó công, lại chẳng có cây cối làm dụng cụ công thành, nên trừ hủy nguồn nước thì ta không có cách nào khác, ở chuyện này ta thấy mình có lỗi với ông.” Thiết Tâm Nguyên thở dài: