Hoàng đế phụ thân đi rồi, Triệu Uyển liền không khóc nữa, rối rít gọi Tiểu Châu Nhi mang nước sạch tới rửa mặt, sau đó soi gương nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình, trách:” Lần sau dùng ít gừng thôi là hiệu quả rồi, xem này, mắt ta thế nào cũng sưng hai ngày ... Phụ hoàng đã tới rồi, mẫu phi lát nữa thế nào cũng tới, ngươi kiếm vài món đồ tốt ứng phó, ta sợ gặp lắm. Thực sự là, quý phi thâm cung lại đi nhận bạc phiên bang gả nữ nhi đi, không sợ phụ hoàng ta nổi giận à?”
Lời vừa mới dứt thì bên ngoài có tiếng thái giám truyền báo, Triệu Uyển chẳng phải có tài tiên tri, đây là hậu quả do bài văn kia gây ra.
Nhanh như cắt chạy vào phòng ngủ, chùm chăn lên, Tiểu châu Nhi giúp công chúa cởi giày, cẩn thận kéo mép chăn, che kín công chúa rồi vội vàng ra nghênh đón Thục phi.
Thục phi đi vào, nhìn nữ nhi đang ban ngày mà đi ngủ, lại còn chùm chăn kín mít, không nghĩ cũng biết là vờ ngủ, bà ta cũng tự hiểu, từ khi mình nói giúp Da Luật Chân, hai mẹ con thành xa lạ rất nhiều.
Chuyện này Thục phi tính toán rất kỹ, thấy Da Luật Chân là lựa chọn cực tốt, đất phong Phúc vương Khiết Đan ở Trung Kinh, rất gần Lâm Hoàng phủ, là vị vương gia có địa vị trong lòng hoàng đế.
Da Luật Chân từ nhỏ sinh sống ở Đông Kinh, không khác gì người Tống, một khi gả đi, nhà mẹ đẻ sẽ có ngoại viện mạnh mẽ, mình ở trong cung thất thế, cả đống người trong nhà còn nơi nương tựa.
Nhưng đứa bé này không hiểu, nếu không có đám cữu phụ của nó bỏ công bỏ sức ngoài kia, mẹ con họ sao đứng vững trong cung.
Nay nữ nhi thành viên minh châu của hoàng gia, phải làm sao lợi dụng tốt thân phận này, cần tính toán kỹ lưỡng, không ngờ đi vào chỉ thấy nữ nhi chùm kín chăn tránh gặp mình.
Nhìn Tiểu Châu Nhi cố ý bày ra hai bức tượng phật bằng ngọc ở chỗ bắt mắt, Thục phi chua xót vô kể, nữ nhi ghét mình tới mức dùng tiền bạc xua đuổi rồi.
Thục phi lảo đảo đi tới bên giường, giọng đáng thương:” Con là tài nữ, coi thường người mẹ thế tục này cũng được, nhưng thân là nữ nhân, mẫu phi nói cho con biết, đừng tin ái tình, đừng tin thanh mai trúc mã gì hết, nắm lấy những thứ thực chất mới sống tốt cả đời. Mẫu phi có tính toán cũng là vì muốn tốt cho con mà thôi.”
Đợi mãi không thấy nữ nhi có phản ứng gì, Thục phi vỗ vỗ chăn mấy cái rồi đi, bà ta mơ hồ cảm giác mình đã mất đi đứa con này rồi.
Trước kia mình làm việc không hợp ý nó, nó khóc lóc, sẽ oán trách, thậm chí chống đối mình, nhưng nay chỉ còn lạnh lùng, gặp nhau cũng không thèm nói gì nữa.
Thục phi đi rồi, Tiểu Châu Nhi lo công chúa bị ngạt, vội vàng kéo chăn ra, chỉ thấy hai mắt công chúa đẫm lệ, cuống lên hỏi:” Công chưa, gừng chưa rửa sạch sao?”
Triệu Uyển nghẹn ngào:” Nó chảy vào tim rồi.”
Tâm tình của Thiết Tâm Nguyên lúc này cũng rất tệ, không phải vì tâm linh tương thông với Triệu Uyển, lúc này y đang đối diện với Hoành Sơn cao lớn.
Sau khi Cạc Cạc mang tin tức về Thiết Tâm Nguyên ngay lập tức rời khỏi phạm vi thế lực của Khả Lam quân Chiết gia, người ta đã không nhận quan hệ với mình, vậy phải đề phòng người ta cắn trả.
Cũng hiểu một khi mình lập quốc, Chiết gia sẽ coi mình là bằng hữu, chuyện lạnh nhạt hôm nay sẽ có một câu trả lời hết sức hài lòng, ví như lo ảnh hưởng tới tương lai của y, hoặc là giết một tên gia nô làm lỡ việc lớn.
Chẳng hề có tình nghĩa, chỉ có lợi ích trần trụi thôi.
Hoa hạnh ở Đông Kinh đã sắp nở, gió xuân còn chưa thổi tới Hoành Sơn, khắp đất trời vẫn là băng tuyết.
Trận chiến năm ngoài Tây Hạ và Tống chẳng ai được ưu thế, giờ tiết trời lạnh ra ai nấy về thành tránh rét, để lại Hoành Sơn trống không, thành thiên đường của dã thú.
Nơi này rất nhiều sói, thực ra chó còn nhiều hơn, chinh chiến bao năm để lại xác chết, sói thì săn thú còn chó hoang ăn xác thối.
Gặp phải chó hoang là giết ngay, thứ này là nguồn bệnh kinh khủng nhất trên đời. Bất kể quân Tống hay Tây Hạ, gặp phải sói có thể bỏ mặc, gặp chó hoang là giết rồi chôn sâu.
Sói nhiều có nghĩa là đàn ngựa vẫn ở trong Hoành Sơn, dựa theo bản đồ A Nhị vẽ, Thiết Tâm Nguyên né tránh trạm canh của quân Tống, tiến vào Hoành Sơn.
Sơn cốc mẹ để lại năm ngoái vẫn còn nguyên, chỉ là cỏ cây dại che lấp lối đi, đồng ruộng bỏ hoang, nơi này tốt không kém Thanh Hương cốc, tiếc là kẹp giữa Tống và Tây Hạ, không phải nơi có thể phát triển, giờ thành đại bản doanh.
Nhìn thấy tiểu viện nhỏ giống hệt căn nhà ở Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên cảm thụ được tâm tình của mẹ, tưởng tượng ra ảnh mẹ đứng ở cửa mòn mỏi đợi nhi tử thế nào, tâm trạng rất xấu, hít sau một hơi rồi hét lớn, để giọng nói của mình vang vọng hồi lâu trong sơn cốc.
Mặt trời tươi sáng, nhưng mà sơn cốc lại lạnh run, gió lạnh thổi ù ù, cho dù có một trái tim nóng cũng nhanh chóng bị gió thổi nguội.
Cạc Cạc cởi quần đái một bãi, khinh bỉ nhìn nước đái chưa bị đóng băng:” Không bằng Cáp Mật.”
“ Khai xuân rồi, thời thiết tất nhiên là ấm hơn, ngươi thích lạnh lắm à?” Úy Trì Văn bĩu môi:” Hoa đào đã nở, nếu trước khi hoa đào rụng mà tộc trưởng không tới được Đông Kinh, nói không chừng lão bà chẳng còn, thực ra tỷ tỷ ta không tệ, sao tộc trưởng cứ muốn lấy công chúa?”
Cạc Cạc từ nhỏ đã biết đi nhìn trộm phụ nhân tắm, tỏ ra hiểu biết:” Vì sao à, vì tỷ tỷ ngươi gầy quá, người chẳng được mấy lạng thịt, ai mà thích.”
“ Nói bậy, đó gọi là mỹ nhân vai như đao tước, lưng tựa đuôi phượng, hiếm thấy được một lần, ai như ngươi thích hông to thịt dầy.”
Chỉ Cần Úy Trì Văn đọc thơ là Cạc Cạc bại trận, lưu dân Đại Tống tới Thanh Hương cốc mang theo truyền thống sùng bái người đọc sánh ảnh hưởng mạnh mẽ.
Chợt nghĩ ra cái gì, hào hứng nói:” Ngươi nói xem liệu có mỹ nhân nhảy được trên lòng bàn tay không, chẳng lẽ người cao một thước à, nếu như chúng ta mang về nuôi trong nhà, thi thoảng để lên bàn múa thích lắm.”
“ Múa trên lòng bàn tay không phải là ...”
Úy Trì Văn không kịp giải thích, vì sơn cốc truyền tới tiếng động lớn như thiên binh vạn mã, vội vàng nhìn xuống, chỉ thấy trận lũ màu nâu quét qua.
Vó ngựa như sấm rền.
Bọn chúng không ngừng vó, thế như thủy triều tràn qua bãi cỏ mênh mông hướng về phương xa, hàng ngàn con ngựa tụ vào một chỗ, bờm dài dập dờn trong không khí, con nọ nuối tiếp con kia.
Đó là tinh linh đẹp nhất trên đời.
Thiết Tâm Nguyên tim đập mạnh, mồ hôi ròng ròng, hai tai bị tiếng vó ngựa làm ù cả đi, y không nghĩ nhiều ngựa đến thế, uy thế không thua kém đàn linh dương di cư ở Thanh Hương cốc, vật gì cản đường chúng khó toàn mạng.
Mạnh Nguyên Trực thì phấn khích chỉ còn ngựa mận chín la hét ầm ĩ:” Mã vương, mã vương kìa, nhất định phải bắt được nó.”