Phía dưới cùng vách đá có một cửa động lớn, ánh mặt trời chiếu vào cái giường trên sơn động, nam tử toàn thân quấn vải trắng oằn mình lăn lộn, thi thoảng đau đớn gầm gừ, lời ô uế phun ra không ngớt.
Hai tráng hán mặc áo da gấu nhíu mày, không phải vì những lời chửi bới kia, nhưng ánh mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“ Tái Nghĩa Đức, Ất Mã, ta biết các ngươi ghét ta, nhưng dù thế nào ta vẫn là con của cha ta, là chủ nhân thực sự ở nơi này.” Vượt qua cơn đau kinh khủng, nam tử trên giường tựa hồ tỉnh táo được một chút, cuối cùng nói ra được những lời có nghĩa:
Ất Mã không phản đối lời ấy mà quan tâm tới vấn đề khác:” Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ, ngươi bảo vương đã chiến tử, có bằng chứng không?”
“ Cha ta mang theo nghìn người biến mất tăm tích, tiếp ngay đó sơn cốc ta cắm trại bị tấn công, ta thiếu chút nữa bị một tên xạ điêu thủ dùng cung bắn chết. Còn chưa kịp chỉnh quân thì cả sơn cốc đã biến thành biển lửa, nếu như không phải ta rạch bụng lạc đà trốn vào trong thì cháy thành tro rồi.”
Hồ Lỗ Nỗ Nhi vẫn quằn quại trong đau đớn, dù trống trong bụng lạc đà, nhưng hắn vẫn không khác gì bị luộc chín, nếu không phải lửa làm tan suối đóng băng trong sơn cốc thì hắn chết rồi:” Tên khốn Hách Lạp Mạn đó, ta không tha cho hắn.”
Tái Nghĩa Đức lắc đầu:” Chưa bao giờ nghe nói tới xạ điêu thủ tên Lạp Hách Mạn, sao ngươi biết? Thủ lĩnh của hắn là ai?”
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ ném nửa mũi tên cho Tái Nghĩa Đức:” Tên hắn trên mũi tên.”
Ất Mã vươn tay bắt lấy:” Điêu linh tiễn hiếm có, mũi tên thẳng thế này trăm cái chỉ có một, xem ra đúng là vũ tiễn của xạ điêu thủ. Chỉ là không có xạ điêu thủ nào tên Lạp Hách Mạn hết.”
Tái Nghĩa Đức lại hỏi:” Theo lời ngươi vương dẫn Hồng Ma và Thanh Lang đi đánh một cái sơn trại, sau đó chiến tử là chuyện không thể nào, Hồng Ma chuyên công thành, vương còn có sơn tiêu nữa, làm gì có trại nào ở Thiên Sơn chịu được? Đến ngươi còn chạy về được, không lý nào vương không chạy thoát, đợi thêm một thời gian, vương sẽ về.”
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ cười vô cùng khó nghe:” Tái Nghĩa Đức, ngươi nói thế chẳng qua muốn giữ Trớ Mạt thành làm của mình chứ gì, đừng quên tòa thành này do cha ta hi sinh một vạn nô lệ làm ra, ta là người kế thừa chân chính ...”
Tái Nghĩa Đức mặt âm trầm, kín đáo đánh mắt với Ất Mã:” Không ai dám phản bổi vương, ta từng thề vì vương bảo vệ Trớ Mạt thành, ta chỉ tuân theo lời thề mà thôi.”
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ lại cười lớn, đưa tay giật mép giường, Tái Nghĩa Đức và Ất Mã thấy dười chân hẫng đi, hét lớn rơi xuống một cái động đen xì.
Thở hồng hộc như cá chết, vừa rồi chỉ một động tác nhỏ khiến mồ hôi thấm ướt vải, khiến hắn rát vô cùng, lại lần nữa thống khổ gào thét.
Đến chập tối bụi đất trong không khí gần như đã lắng xuống, trời trong hơn nhiều, nhưng mùi đất rất nồng.
Mạnh Nguyên Trực dẫn đám thuộc hạ mệt mỏi trở về, bọn họ tìm kiếm uổng công vô ích.
Cởi mũ trụ ném ở bên cạnh, uống liền một hơi hết nửa túi nước, Mạnh Nguyên Trực thở hắt ra:” Chưa bao giờ thấy nơi quỷ quái như thế này, một cái khe núi biến thành hai, rồi bốn, tám, cuối cùng chẳng biết hướng nào vào hướng nào nữa, đầu tiên bọn ta còn chia quân ra, đi được mười dặm nhìn thấy bên cạnh còn hai mươi người, còn đánh đấm gì nữa, nên đành trở về.”
“ Có tìm thấy nguồn nước không?” Thiết Tâm Nguyên phần nào lường trước điều này:
“ Không, ta vừa rút lui vừa thu binh, các nhánh khác cũng không thấy nguồn nước, Nguyên ca nhi, trong Mã tặc đồ đó ghi năm nghìn người sống ở đây, ta thấy không thể nào đâu, vài người may ra còn kiếm được ít nước gì đó, trăm người là không thể.” Mạnh Nguyên Trực nghi ngờ:
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Khả năng sai lầm là thấp, Nhất Phiến Vân cất nó rất kỹ, dùng sáp bôi qua, bên trên có lớp da dê mỏng, thời gian chế tác đã rất lâu, thứ bảo vật như vậy, không làm ra để chơi được.”
“ Thế thì chịu rồi, ba trăm người mà muốn tìm hết khu cực này phải mất hai tháng, chúng ta không có đủ thời gian cũng như tiếp tế.” Mạnh Nguyên Trực ngồi bệt xuống, thấy đây căn bản là nhiệm vụ bất khả thi:
“ Chúng ta có mười mấy con linh dương làm quân lương, cả ngày hôm nay ta không cho chúng uống nước rồi, mai chúng sẽ rất khát, đây là linh dương hoang, bản năng sinh tồn cực lớn, chỉ cần gần đây có nước, thế nào chúng cũng tìm ra.”
Mạnh Nguyên Trực há hốc mồm:” Vậy ta vất vả cả ngày làm gì?”
“ Ta là thủ lĩnh, chỉ đưa ra sách lược, nghĩ cách chấp hành là chuyện của các ngươi, giờ làm không xong còn dám chất vấn ngược lại ta? “ Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Ta đang lo đây, địa hình nơi này hiểm ác hơn dự liệu, ba trăm người phải làm sao ứng phó?”
Mạnh Nguyên Trực đáp ngay:” Tất nhiên là đánh du kích, ta có hơn hai trăm người mang cung nỏ, lại đều hai ngựa, có thể chơi với bọn chúng.”
“ Nếu người ta rút về thì sao?”
“ Vậy phải xem địa hình thế nào rồi mới quyết định được, nếu chúng ở nơi giống Đại Tuyết Sơn thì đơn giản rồi, tóm lại chuyện tác chiến giao cho lão tử.”
Đêm ở Tây Hải còn lạnh hơn trong sa mạc, cho dù là võ sĩ cường tráng nhất cũng phải quấn mình kín mít, còn người yếu hơn chui vào lòng những con linh dương kêu be be vì khát lấy hơi ấm.
Chiến mã đều được quấn da thú ở bụng, tụ tập lại một chỗ chống lại gió lạnh.
Nhìn thấy tộc trưởng ngồi trong động đất ấm áp nhàn nhã xem sách uống rượu, thi thoảng thò tay ra lấy xâu thịt nướng gần đống lửa, tên nào tên nấy vỗ đầu choàng tỉnh, đua nhau đào hang.
Nơi này toàn là đất vàng mềm, đào một hang cho hai người chỉ tốn một tuần hương thôi.
“ Thuộc hạ của huynh toàn lũ ngốc.” Thiết Tâm Nguyên nhổ xương dê đi nói:
Mạnh Nguyên Trực nhìn đám ngốc bận rộn đào hang, bực lắm, hôm nay mất mặt mấy lần rồi:” Nếu hôm nay ta dẫn Hỏa Nhi theo, hắn sẽ nói cho quân tốt phải chống lạnh thế nào chứ không như ngươi, lặng lẽ làm xong ngồi nhìn người khác chê cười.”
Thiết Tâm Nguyên húp một ngụm canh thịt nóng, phả ra làn hơi khoan khoái:” Ở vị trí nào lo phận sự đó, chuyện ta phải làm ta không chối từ, chuyện không phải của ta, nếu ta làm là đoạt quyền của lão ca ngươi.”
Mạnh Nguyên Trực làu bàu:” Nói thế nào thì cũng là ngươi đúng.”
“ Nên ta mới là thủ lĩnh.”
Mạnh Nguyên Trực hậm hực đứng lên bỏ đi, hắn cần tuần thị, đồng thời còn đứng gác ca đầu, đó là phong cách trị quân của hắn.
Chọc được bộ hạ tức giận, Thiết Tâm Nguyên cười ha hả, kéo chăn đắp lên người rồi đi ngủ.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.