Thiết Tâm Nguyên tiến vào động, không lâu sau chum hoa sen quay về chỗ cũ.
Ngồi trên mặt đất đánh lửa lên, đưa tay sờ từng vết đục đẽo trên vách tường, sau khi Thiết Tâm Nguyên đi, Vương Nhu Hoa đã cùng đám Thiết Hỏa làm đường hầm này, nàng biết một khi Triệu Uyển còn ở lại Đông Kinh thì nhi tử sẽ trở lại, trước sau cũng hữu dụng.
Đường hầm không dài, Thiết Tâm Nguyên đi được gần trăm bước là hết, đẩy một cái, trên đầu rơi xuống hai cánh cửa sắt, ánh sáng chiếu vào.
Nhìn qua một cái Thiết Tâm Nguyên biết ngay đây là nơi nào, vì đó là phòng ngủ y ngủ mười lăm năm trời, hồi hộp thò đầu ra, nhìn gian phòng không có một hại bụi, sau đó vội vàng rụt đầu vào.
Ngoài sân có tiếng chó sủa điên cuồng, chúng còn ra sức cào cửa.
Ngồi một lúc tiếng chó sủa mới dần biến mất.
Quay đầu định rời đi, y đột nhiên phát hiện trên tường đầy chữ, mà viết nhiều nhất là -- Đồ chết bằm.
Đồ chết bằm, câu này do Triệu Uyển học Tào bà bà, đó là lời bà ta chửi trượng phu khi hai người họ ăn bánh thịt ở quán.
Lần đầu tiên nghe lời chửi người mới mẻ này, Triệu Uyển ghi nhớ ngay, thường xuyên dùng với Thiết Tâm Nguyên.
Chữ rất đẹp, bất kể thứ gì thuộc về Triệu Uyển là y đều thấy đẹp, sờ từng chữ xong đặt một viên mã não xuống, lùi lại nhìn, để cho chắc chắn chỉ cần Triệu Uyển tới đây là nhìn thấy.
Vốn định để lại một cành hoa đào cho lãng mạn, nhưng nhớ ra Triệu Uyển không thích hoa hoa cỏ cỏ, nàng thích những thứ thực tế, đó là do từ nhỏ được Thiết Tâm Nguyên hun đúc, tặng một bát mỳ nàng còn thích hơn nữa.
Xong xuôi y vui vẻ rời động, khôi phục chui hoa sen ở chỗ cũ, nhảy qua bức tường thấp, quay trở lại đường phố huyên náo.
Mưa mùa xuân tới chẳng có dấu hiệu gì, con phố lát đá xanh được nước mưa tưới ướt, bóng bẩy như bôi lớp mỡ.
Thiết Tâm Nguyên cơ hồ không muốn dẫm chân lên những phiến đá sạch sẽ đó, rón rén như trộm, tâm tình rất tốt, làm việc gì cũng thấy đương nhiên.
Hậu viện Chùa Đại tướng quốc có trăm mẫu đào, mỗi năm lúc này là mùa hoa đào nở rộ, hương hỏa trong chùa cũng thịnh vượng nhất.
Nam nữ trẻ tuổi có thể vào đào viên lúc này đều có thể gọi là nhân tuyển số một của Đại Tống.
Nữ quyến huân quý Đông Kinh mùa xuân là rủ nhau hành động, như sói đói mắt xanh lè tìm kiếm ý trung nhân, bởi cơ hội thế này quá hiếm, nếu bỏ lỡ đành phải nghe thiên mệnh, để cha mẹ mai mối cưới gả thôi.
Thân là chùa hoàng gia cung phụng, khi hoa đào nở đẹp nhất, tất nhiên sẽ dọn dẹp nghênh đón nữ quyến tham gia.
Thông thường hoạt động du xuân của nữ quyến hoàng gia thì nam tử có chút chí khí sẽ không tham gia, một khi bị công chúa động cỡn nào đó tóm được, kiếp này hoài bão coi như xong, ước mơ thành anh hùng kiêm tề thiên hạ thành bong bóng, cưới công chúa sẽ bị hoàng gia nuôi như lợn.
Trưởng công chúa chẳng những quốc sắc thiên hương, hiếm có nhất là tính tình ôn nhu, không điêu ngoa như công chúa khác, nếu không có danh công chúa, sẽ là mục tiêu các tài tử đua nhau tranh giành.
Hôm nay đám tài tử không tới không được, sớm nghe nói vương tử các quốc gia kia sẽ tới, nếu bọn họ vắng mặt, đám con cháu huân quý làm sao chống đỡ nổi thể diện Đại Tống.
Mạnh Nguyên Trực từ lúc vào Đông Kinh liền dẫn Trương Thông và Hồ lão tam tới thanh lâu xa hoa nhất Đông Kinh.
Võ sĩ Thanh Hương cốc vì tướng mạo khác biệt nên được Thiết Tâm Nguyên phái đi tìm Trạch Mã.
Cái tên Úy Trì Văn bị Thiết Tâm Nguyên dùng rồi, nên nó phải sửa tên thành Úy Trì Thư, vốn định là Úy Trì Võ , nhưng là nó kêu khóc không chịu, nó ghét bất kỳ cái gì dính tới chữ võ.
Cạc Cạc nhớ Trạch Mã, nên cùng Úy Trì Văn tới dịch trạm Hồng lư tự.
Chỉ cần ở Đông Kinh, Thiết Tâm Nguyên thấy mình không cần hộ vệ, thậm chí hành động một mình còn tiện hơn.
Một quán thịt dê ngoài Chùa Đại Tướng quốc, đông đúc huyên náo, một đám tài tử tụ tập nơi này chuẩn bị vào chùa.
“ Trưởng công chúa hiền thục thiện lương, tài hoa xuất chúng, vậy mà rằng vô duyên, thật đáng tiếc.”
Tên béo mặt mày khá ưa nhìn oang oang cái giọng, chẳng sợ xung quanh nghe thấy:” Trường Văn huynh tướng mạo đường đường, xứng với công chúa, nếu có lòng lấy trái tim công chúa chẳng khó, hôm nay du xuân, tiểu đệ nguyện làm bàn đạp tiễn huynh một bước thành phò mã đô úy.”
“ Ta chẳng theo kịp cái bóng huynh, sao dám dùng làm bàn đạp, để tiểu đệ hỗ trợ huynh vậy.”
“ Hắc hắc, chư huynh, đệ thì chỉ thích công chúa ở góa thôi, còn công chúa chưa xuất giá thì tránh như rắn rết.”
“ Cũng vậy, cũng vậy, ha ha ha!”
Thiết Tâm Nguyên ngồi sau lưng đám gọi là tài tử này, nghe những lời thô bỉ của chúng mà mặt co giật liên tục, đặt bát canh thịt dê xuống, nếu không y sợ mình không kiềm lòng được úp lên mặt chúng. Thiết Đản mấy lần xông lên định đánh đám khốn kiếp, đều bị y ngăn cản.
“ Huynh giữ đệ làm gì, để đệ cho chúng một trận.”
“ Nếu không giết được chúng thì đừng đi.”
Thiết Đản hết hồn nói nhỏ:” Đây không phải Tây Vực, huynh đừng có làm bừa.”
Thiết Tâm Nguyên âm trầm chỉ:” Ái tên béo mồm cực kỳ dơ dáy kia là ai?”
“ Ồ, hắn là thần đồng Đông Kinh, tên Tô Thức.”
“ Cái gì, Tô Thức?” Thiết Tâm Nguyên kinh ngạc quay đầu nhìn lần nữa, tên này tầm thước, người tròn trịa, mặt trắng trẻo, ăn nói dâm tiện làm sao chính là Tô Thức lừng lẫy được:
Mười năm sống chết đôi đường,
Gạt nhớ thương,
Vẫn tơ vương.
Ngàn dặm nấm mộ lẻ
Xiết nỗi thê lương.
Cái tên đang híp mắt miêu tả thân hình kỹ nữ chính là Tô Thức làm ra những vần thơ thê lương tới tận phế phối đó à?
“ Chính hắn, sau khi huynh đi rồi, có thể xem hắn là người kế thừa được danh tiếng thần đồng, nghe nói thi từ mở miệng ra là có, cực kỳ lợi hại. Bên cạnh hắn là Văn Đồng, tên mặt đen là Trương Kinh, kia là Phạm Thuần Nhân, nhi tử Phạm Văn Chính, kẻ nào cũng có tài riêng ...”
Vậy chính là hắn rồi, lấy trong lòng ra cái ống đưa Thiết Đản:” Dùng băng châm, độc cóc, đậm vào, khiến hắn sống không được, chết không xong.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bài thơ kia trong Đối Dịch mà Đoan Mộc Giới Bình đọc lúc gặp Soái Lãng đó.
Một cách tình cờ, các truyện mình dịch cứ có liên quan gì đó.