“ Tiếng đàn tranh, tay áo mềm, cứ say đi, chớ chối từ, nhân sinh vốn nhiều biệt ly.”
Tiếng ca vẫn văng vẳng từ xa xọng lại, tấm thân mềm mại đã dựa sát vào người Thiết Tâm Nguyên, mặt đối mặt, mũi chạm mũi, còn thân thể càng quấn vào nhau, cánh môi hồng ướt át ngậm rượu nho đưa tới mời mọc.
Vậy mà không ngờ người đột ngột bị đẩy ra ngoài.
Phan đại gia sững sờ, xưa nay chỉ nàng đẩy nam nhân ra chứ làm gì có nam nhân nào làm thế với nàng, nhất thời không tiếp nhận được, nước mắt bỗng trào ra.
Thiết Tâm Nguyên không hứng thú giải thích gì hết, búng ra một quả vàng, tức thì hai ca cơ nhanh nhẹn đi tới kéo Phan đại gia quỳ xuống tạ ơn.
“ Lui cả đi, ta muốn ngắm trăng một mình.”
Đám người nhanh chóng nhặt quả vàng lên, cảm tạ, chẳng mấy chốc biến sạch.
Thiết Tâm Nguyên đi chân đất ra bên cửa sổ, ở Phàn Lâu có thể nhìn thấy hoàng cung, chỉnh tế như bàn cờ, y nâng chén lên chúc mừng sinh nhật thứ mười tám của Triệu Uyển.
Bảy tám cái ống sắt dựng ở sân khấu ngoài cửa, dây dẫn dài được quấn lại thành bó, chỉ cần châm lửa đốt một trong số đó, tất cả sẽ cùng cháy.
Ném cốc vàng đi, Thiết Tâm Nguyên lấy ngọn đuốc, châm dây cháy, hi vọng Triệu Uyển có thể nhìn thấy thời khắc rực rỡ này.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Ngọn lửa mang theo tiếng nổ lớn bay lên trời khiến sàn nhà Phàn lâu rung chuyển, bụi rơi lả tả dưới mái hiên. Chất lượng thuốc pháo không cao nên phát ra tiếng nổ rất lớn, ở gần có thể gọi là chấn động màng nghĩ.
Người Tống ít có cơ hội nghe tiếng động lớn như thế.
Tức thì bên trong Phàn Lâu náo loạn, ca cơ diễm lệ, công tử phong lưu, thi nhân nhàn nhã, tất cả lúc này đều giống nhau, ôm đầu gào khóc đua nhau chạy khỏi cái nơi sắp sập này.
Ngoài đường, nửa con phố tức thì náo loạn, người đi đường nháo nhào kiếm chỗ nương thân.
Hoàng cung cũng không khác gì, đám thị vệ hung dữ tuốt gươm xông lên tường thành, hoạn quan cung nữ rất kinh nghiệm chạy thẳng vào phòng, run rẩy đợi vận mệnh không rõ giáng xuống.
Chỉ có Triệu Uyển vô cùng vui vẻ, khi có ngôi sao băng đỏ sậm lao lên trời, nàng phát hiện ra ngay, nín thở đợi món quà sinh nhật của mình.
Uỳnh!
Tiếng nổ lớn phát ra giữa từng không, Triệu Uyển hoảng sợ run một cái, mắt vẫn nhìn sao băng biến thành đóa hoa lửa tỏa ra bốn phía, đẹp không sao kể siết.
Tiếng sấm nổ tiếp theo đó không làm nàng sợ nữa, tay ôm ngực giữ lấy trái tim đập mạnh, ba quả cầu lửa liên tiếp chiếu sáng cả bầu trời, phá vỡ bóng đêm.
Lại một ánh sáng màu nữa lao vọt lên không tung, để lại làn khói xám, "Đùng!", hoa lửa nở rộ, biến thành muôn vàn ánh sáng lập lánh phủ xuống như sao sa.
Hoa lửa chỉ tồn tại trong tích tắc, vẻ đẹp đó lại thành vĩnh hằng trong tim Triệu Uyển.
Tiểu Châu Nhi nhát gan cuối cùng nhớ tới công chúa rồi, chui nửa người khỏi gầm giường, vươn tay kéo công chúa trốn với mình:” Công chúa, mau chui vào đây, gian tặc sắp đánh tới rồi ...”
Triệu Uyển đánh tay Tiểu Châu Nhi, ánh mắt không rời khỏi bầu trời dù chỉ một khắc:” Đây là bông hoa thứ tám, năm nay sinh nhật mười tám tuổi của ta, còn mười bông nữa cơ.”
“ Tám, mười cái gì cơ.” Đầu óc chậm chạp của Tiểu Châu Nhi mất một lúc mới hiểu ra, ré lên:” Công chúa, ý người nói đây là quà sinh nhật của Nguyên ca nhi à?”
Ánh mắt Triệu Uyển không rời bầu trời, kiêu ngạo nói:” Tất nhiên rồi!”
Đã là do Thiết Tâm Nguyên làm ra thì Tiểu Châu Nhi hết sợ ngay, mở to mắt nhìn từng đóa hoa lửa, nhảy nhót reo hò không thôi.
Đây là kỳ cảnh hiếm có hiếm có nhân gian.
Vương Tiệm đứng gác ngoài cửa cung điện ngay lập tức nhìn thấy sao băng lửa, mặc dù hắn không biết đây là cái gì, nhưng tiếng nổ kia nói với hắn, thứ đó không tốt lành.
Nhanh như chớp lao về phía hoàng đến, dùng người che chắn, giọng chói tai vang lên:” Người đâu hộ giá?”
Liên tục có bóng người trong bóng tối nhảy ra, một đại hán cao lớn cầm song chùy đập vào nhau coong một tiếng, dũng mãnh hô:” Bệ hạ chớ sợ, có mạt tướng đây.”
Hoa lửa vẫn từng đóa từng đóa nở trên trời, dần dần mọi người không kinh hoàng nữa, phát hiện ra quả cầu lửa đó ngoài tiếng nổ lớn thì hình như không có uy hiếp gì, vài người lớn gan hơn ngẩng đầu thưởng thức cảnh đẹp.
“ Chỉ là một dạng rối pháo hoa thôi.” Bình chương sự Bàng Tịch hôm nay trực đêm trong cung trải qua kinh hoàng ban đầu nhanh chóng trấn định lại, vuốt râu lẩm bẩm:
Xem thêm hai đóa hoa lửa, nói với hoàng thành sứ đi vào thỉnh lệnh:” Bắt lấy tên cuồng đồ kinh nhiễu hoàng cung, bản quan đích thân thẩm vấn trong đêm.”
“ Thiết Sư Tử, lập tức đi bắt tên cuồng đồ kia cho trẫm, không bắt được thì ngươi tự đi nhận một trăm gậy.” Triệu Trinh cố gắng thu lại ánh mắt từ những bông hoa lửa đẹp đẽ kia, nổi giận ra lệnh cho những Đái ngự khí giới bên cạnh:
“ Vâng!” Thiết Sư Tư đáp một tiếng, tung mình lên giả sơn lao đi:
Khi bông hoa lửa cuối cùng nổ tung, khắp Đông Kinh đều đã ngửa đầu nhìn.
Thiết Tâm Nguyên rất thất vọng, hoa lửa nở không đẹp chút nào, không đủ độ sáng, chỉ thuần một màu da cam, không được muôn màu rực rỡ như đêm giao thừa ở Thanh Hương cốc.
Mấy năm qua bận rộn chính vụ, bị đám Xảo Nhi vượt xa quá rồi.
Phẩy tay áo phủi bụi đất, chuẩn bị rời đi thì nghe thấy sàn gác rầm một cái, như có vật nặng rơi xuống.
Quay đầu nhìn chỉ thấy Thiết Sư Tử mặc áo gấm, cầm đôi chùy đứng trên sân khấu phía tây.
Tên này đã to lớn nặng thịt thì chớ, chùy trong tay càng nặng, không khác gì đá lớn rơi xuống sàn, hai chân dẫm nát cả ván gỗ, nhìn Thiết Tâm Nguyên trong bóng tối:” Cuồng đồ đứng lại cho mỗ.”
Không chút do dự, Thiết Tâm Nguyên giơ nỏ bắn ngay, mũi tên thép cắm phập trước mặt Thiết Sư Tử, làm hắn dừng động tác rút chân ra.
“ Ngươi không nên dừng, đáng lẽ thà nhận một mũi tên cũng phải thoát ra mới đúng, chẳng lẽ làm Đới ngự khí giới khiến ngươi mất đi dũng khí năm nào?”
Thiết Sư Tử thẹn quá hỏa giận, quát lên:” Ngươi là ai?”
“ Người quen.” Thiết Tâm Nguyên rút ống thổi, phụt một phát, mũi châm nhỏ trúng ngay cổ Thiết Sư Tử:
Thiết Sư Tử chỉ thấy cổ nhói một cái như côn trùng đột, tay bất giác sờ cổ, chạm vào cái châm kia, loáng thoáng nhớ lại chuyện mười năm trước, hắn từng bị thứ tiểu nhân ám toán, mãi không tìm ra thủ phạm, tức thì nổi cơn điên:” Tên tiểu nhân vô sỉ.”
Dứt lời hét lên dồn lực xuống hai chân dẫm mạnh, mảnh gỗ tung toe, cả người tụt khỏi sàn sân khấu rơi xuống.