Hứa Đông Thăng kỳ thực chỉ khép hờ mắt thôi, đây là bản lĩnh mới tu luyện khi làm nô lệ, vờ ngủ xem có kẻ nào định ám hại mình, nhờ chiêu này tóm được ba tên, về sau dù hắn ngủ thật cũng không kẻ nào dám liều lĩnh.
Lúc này nhìn thấy cửa bên hé ra một khe hẹp, có tên gia đinh mắt mũi kèm nhèm thò đầu ra, nhìn đám người đứng ở cửa, đi ra dùng gậy khều đèn lồng xuống, thổi tắt nến, một đồng kim tệ lăn công cốc trên thèm đá trúng ngay chân hắn.
Gia đinh nhặt ngay lên nhìn Hứa Đông Thăng một cái, mang đèn lồng vào nhà.
Không lâu sau một tên béo ăn mặc kiểu quản gia trong phủ đi ra, không nhìn đám quan viên mà nhìn Hứa Đông Thăng một lượt:” Ngươi là Nhất Phiến Vân?”
“ Kẻ hèn này là Bát Lãng Tư Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ.” Hứa Đông Thăng dùng tên thật của Nhất Phiến Vân ra trả lời:
Quản gia béo cười:” Ai nhớ nổi tên ngươi, gọi là Nhất Phiến Vân đủ rồi, vào đi, thế tử đang đợi.”
Hứa Đông Thăng ra hiệu võ sĩ mang lễ vật tới, nghe quản gia quát:” Ai cho các ngươi đi đại môn, bẩn ngưỡng cửa nhà ta, đi ra hậu môn, quản kỹ cái mắt chó, nếu quấy nhiễu nội quyến, ta chặt đầu.”
Đám quan viên nhếch mép cười khinh bỉ, bọn họ sớm biết kết quả này, một đám mã tặc muốn đi qua đại môn vương phủ, đúng là tự chuốc nhục vào thân.
Tây Kinh là một tòa quân thành.
Bởi thế quản lý theo cách phân phường thị giống thời Đường, cao môn đại hộ đều ở thành bắc, bố trí như vậy là có nguyên do, chẳng may nước Tống dốc quân cả nước tới tấn công thì cổng bắc dễ chạy hơn.
Điều này không tiện nói ra, thế nên mọi người cứ nói là phong thủy phía bắc tốt nhất, mỗi mảnh đất đều bị người ta tranh giành như mỹ nữ.
Phủ Yến Triệu quốc vương chiếm trọn một phường thị phía bắc, tường phường là tường bao của vương phủ.
Phải đi vòng qua nửa cái phường Hứa Đông Thăng mới tới cánh cửa nhỏ, không như đại môn, nó mở ra từ trước, phó dịch phong phủ qua lại không ngớt.
Một cái xe ngựa từ trong đi ra, thối không ngửi nổi, đó hẳn là xe chở phân.
Hứa Đông Thăng chẳng ngại, đích thân ôm hộp gấm đi trước, Cạc Cạc và Úy Trì Văn cũng mỗi đứa một hộp đi theo, còn đám võ sĩ gánh túi gai sớm hỗn loạn.
Nguyên nhân là bởi vì liên tục có nhân tệ từ trong túi gai rơi ra, khiến đám phó dịch lao vào tranh cướp, dù là tên đánh xe chở phân cũng gia nhập cuộc chiến, tưng bừng cướp tiền trong mùi khai thối nồng nặc.
Cái mặt béo tốt của quản gia đã cười như hoa nở, hai mắt bị đống thịt mỡ che lấp, không ngờ một đám mã tặc hào phóng như thế.
Xuyên qua hậu môn là hậu hoa viên.
Gió se sẽ lạnh thổi đi những chiếc lá, khiến hoa viên lớn trở nên tiêu điều.
Tên quản gia cũng không còn đi trước dẫn đường nữa, tụt lại đằng sau đưa tay hứng tiền từ bao tải.
Niết Cổ Lỗ dậy rất sớm luyện tập gân cốt, có địa long làm ấm cả viện tử, hắn chỉ mặc chiếc áo mỏng, còn phanh nửa ngực, trên ngực xăm con sói xanh, nữ tử cũng mặc lụa mỏng tỉ mỉ mau người cho hắn.
Tay chống đao xuống đất, mũi đao có vết mẻ nhỏ như hạt gạo, mang màu đỏ sậm, đó là chiến đao thực sự uống máu người trên chiến trường.
Ngồi xuống ghế đá uống ngụm nước trà, nhìn mấy tờ giấy trên bàn, nói:” Tin tức liên quan tới Cáp Mật ít quá, không đủ phân biệt tên Nhất Phiến Vân này là thật hay giả.”
Nữ tử nhỏ nhẹ đáp:” Đó là toàn bộ tin tức về Nhất Phiến Vân mà thiếp thân tìm được, tên mã tặc già này vô cùng xảo trá, ẩn hiện như ma nên không có quá nhiều tin tức về lão, những lời truyền miệng dân gian thì đều mang tính thần thoại không có giá trị.”
Niết Cổ Lỗ nhíu mày, sau khi Da Luật Kính hao binh tổn tướng, kỳ thực triều đình đã vứt bỏ Cáp Mật rồi, dùng binh ở nơi nghèo khó như vậy không có lợi ích gì:” Nếu Nhất Phiến Vân đã là chủ nhân thực tế của mảnh đất đó vì sao còn lặn lội ngàn dặm xa xôi tới đây chịu nhục?”
Nữ tử cười:” Lo lắng của thế tử tất nhiên có lý, nhưng phàm là bậc kiêu hùng đều chịu được xỉ nhục mà người khác không thể chịu, vì bọn họ có đồ mưu lớn.”
“ Ta cũng rất muốn biết hắn có đồ mưu lớn cỡ nào đây.”
“ Theo thế cục mà thiếp thân nghiên cứu, nay dù Đại Liêu ta hay Hồi Hột đều không muốn quản tới Cáp Mật, mà theo thông lệ, khi thế lực đã cường đại như Nhất Phiến Vân, lập quốc là điều tất yếu, vô số quốc gia lớn nhỏ ở Tây Vực đã chứng minh điều này.”
Niết Cổ Lỗ bật cười như thể nghe thấy chuyện khôi hài lắm:” Minh Cơ, nàng nói một đám mã tặc muốn lập quốc à?”
“ Chuyện này nghe có vẻ lạ lùng ở phía đông, nhưng phía tây không có gì đặc biệt, thậm chí quốc gia lớn như Hồi Hột, Khách Lạt Hãn cũng từng là đám mã tặc thôi.” Minh Cơ rót thêm trà Niết Cổ Lỗ, tiếp tục nói bằng âm điệu nhẹ nhàng dễ nghe:
“ Khi một quốc gia lập nên, bọn chúng không thể tới lui như gió, thoắt ẩn thoắt hiện nữa, quốc gia không thể lập nên trên lưng ngựa, mà phải có thành trì, tụ tập dân lưu lãng, nếu trước kia chúng là cường đạo hại dân thì bây giờ chúng bắt đầu nuôi dưỡng vạn dân rồi.”
“ Đó là vòng tròn kỳ quái ở Tây Vực, giờ bọn chúng phải đợi bách tính có sản xuất sinh lợi, bọn chúng mới thu được lợi ích, nếu không được Đại Liêu và Hồi Hột chấp thuận, chúng không thể vượt qua được quá trình nuôi dân lâu dài đó.”
“ Giờ Hồi Hột đang gian khổ chiến đấu với Khách Lạt Hãn, nên chúc mừng thế tử, Nhất Phiến Vân bỏ ra bao nhiêu tiền tài sẽ cho thấy quyết tâm lập quốc của hắn lớn bấy nhiêu.”
“ Đã muốn lập quốc hiển nhiên là Nhất Phiến Vân thật rồi, lại còn ai đi giả mạo người khác lập quốc hay sao?”
Một tên phó dịch đi và nhỏ giọng bẩm báo hành vi của Hứa Đông Thăng từ lúc vào phủ tới giờ.
“ Minh Cơ, xem chừng nàng đoán đúng rồi, tên mã tặc già này đúng là muốn làm quốc vương đấy.”
Minh Cơ ngẩng đầu nhìn thấy quản gia dẫn Nhất Phiến Vân tới diễn võ trường, thi lễ một cái rồi ẩn thân vào sau màn.
Niết Cổ Lỗ lười nhác nằm xuống giường, tay chơi đùa ngọc như ý, thị nữ nhanh nhẹn đi tới che thảm lên chân, nhìn qua thực sự có vài phần phú quý nhàn nhã.
Chỉ là gặp khách ở diễn võ trường ít nhiều có ý tứ áp chế, hai bên là giá cắm đủ loại vũ khí, nhất là thanh trảm mã đao luôn ở tong tầm tay Niết Cổ Lỗ, như chỉ cần một lời không hợp là vung đao chém ngay vậy.
Được đi qua cửa chỉ có Hứa Đông Thăng và hai tiểu đồng bê lễ vật.
Niết Cổ Lỗ nhìn Nhất Phiến Vân quả thực mang vài phần khí thế của bậc kiêu hùng, nhất là nhớ cảnh lão già này tối qua một tay ôm vò rượu một tay cầm trảm mã đao đánh đâu thắng đó, khẽ lắc đầu. Tựa hồ cảm thấy không đáng cho vị quốc vương tương lai sắp khấu đầu lạy mình.