“ Ha ha ha, các con muốn ngăn lão tử còn đợi chục năm nữa ..”
Mã tặc trọc đầu đang cười lớn đột nhiên cổ nhói lên, đưa tay sờ thì ra là cái que trúc, biết thứ nhỏ bé này không tốt lành gì, vừa sợ vừa giận, cũng chẳng kịp tìm ai ám toán mình, tăng tốc xô thẳng tấm thân to béo của mình vào hàng rào.
Hàng rào phát ra tiếng gãy đổ liên hồi, nhưng bảy tám trường mâu đâm về phía mã tặc trọc đầu, trúng một cái thôi là khó toàn mạng.
Tên mã tặc ngã người xuống đất, hai chân xoay tròn như lốc xoáy, võ sĩ Thanh Hương cốc lần nữa bị hắn đá văng, mượn lưng xoay một tay chống đất, rút chùy ở hông, lao vào võ sĩ cuối cùng còn đứng vững.
Thiết Tâm Nguyên sớm rời đi, trường hợp hỗn loạn thế này không thích hợp ở lại, trước khi đi y xách theo một vò lê hoa bạch, sự tình cũng trở nên nghiêm trọng rồi, đám người đang bao vây nơi này không phải là ngoại viện của mã tặc mà chín phần là quân đội.
Có thắng được ván cược này hay không phải trông vào nhãn lực của Hứa Đông Thăng.
Đa Y Nhĩ toàn thân đầm đìa máu vẫn kiên cường chống đỡ thiết thương của Mạnh Nguyên Trực, khắp doanh trại giờ đã biến thành chiến trường cuốn tất cả mọi người vào, không ai may mắn ngoài cuộc.
Võ sĩ Thanh Hương cốc còn chưa phải là đối thủ của đám đầu mục mã tặc hung tàn, may là thường ngày huấn luyện nghiêm khắc vẫn giữ được trận địa, chưa bị người ta xô tan.
Trong tình hình đó tất nhiên không thể bao vây được đám mã tặc, mười mấy tên hung hãn nhảy ra ngoài hàng rào, không ngờ người chưa chạm đất đã bị mưa tên bắn hạ.
Toàn doanh trại náo loạn, thấy không thoát được, một số kẻ nhìn vào Hứa Đông Thăng, ý đồ giết giặc giết vua trước.
Hứa Đông Thăng cười ha hả, một tay kéo toạc áo, để nửa mình trần, ai ngờ lão mã tặc tóc hoa râm, mặt nhăn nheo khắc khổ, vậy mà thân hình cường tráng, biết ngay nguy hiểm, đám mã tặc vừa xông tới vội lui lại.
Lửa cháy bập bùng, tiếng hò la chém giết, mùi máu tanh nồng, Hứa Đông Thăng hít một hơi, tỏ vẻ si mê:” Thật nhớ quá!”
Cái mũi đánh hơi nguy hiểm của mã tặc không sai, Hứa Đông Thăng tay cầm vò rượu tay múa trảm mã đao vù vù, đem bao nhiêu oán khí tích lũy một năm qua trút xuống đầu những tên mã tặc xui xẻo.
Mỗi đao đều có máu tươi phun ra, mỗi đao đều có binh khí gãy lìa.
Đa Y Nhĩ vừa mới thoát khỏi một thương của Mạnh Nguyên Trực thì vừa vặn gặp ngay Hứa Đông Thăng, trảm mã đao mang theo tiếng gió rít chém xả xuống.
Mạnh Nguyên Trực hừ lạnh, bỏ Đa Y Nhĩ kiếm đối thủ khác.
Đa Y Nhĩ kinh hồn táng đởm, lăn người né tránh vẫn bị đao chém xượt lưng, danh tiếng Nhất Phiến Vân làm hắn mất hết chiến ý, co cẳng chạy luôn, Hứa Đông Thăng cười ha hả đuổi sát đằng sau.
Một tên mã tặc già hét lên:” Nhất Phiến Vân, ngươi thực sự định đồ sát hết mọi người ở đây à?”
Hứa Đông Thăng gằn giọng:” Giúp ta giết Đa Y Nhĩ thì các ngươi được sống.”
Đa Y Nhĩ nghe thế thì hoảng hồn, cắn răng xoay lại chém Hứa Đông Thăng, hắn biết cơ hội sống duy nhất của mình là ở đây.
Hứa Đông Thăng hú một tràng quái dị, chân dẫm xuống đất, ngón chân bám chặt mặt đất , xoay eo phạt ngang trảm mã đao, chỉ nghe rẻng một tiếng loan đao bị chém đôi, Đa Y Nhĩ văng đi, tức thị một đám mã tặc không lỡ cơ hội xông vào chém chết.
Cự thuẫn trước mặt người trẻ tuổi tách ra, hắn ung dung đứng dậy được bốn người hộ vệ quanh, đi tới đưa cho Hứa Đông Thăng bát rượu:” Làm tốt lắm, mai tới gặp ta.”
Chẳng hề báo danh nói xong xoay người đi về phía hàng rào, đoạn hàng rào đó tức thì bị giật tung, bị người ta dùng móc câu ném vào sau đó thúc chiến mã kéo đi, một giáp sĩ ùa vào doanh trại đưa hắn đi.
Đợi người trẻ tuổi kia được đám quân sĩ mặc giáp đưa đi rồi, Hứa Đông Thăng rút thanh đao chém vào người một tên mã tặc ra, ngồi xuống đất nói với mã tặc già:” Lão tử hôm nay cứu ngươi một mạng, ân tình này nhất định về sau phải trả.”
Rồi ném cho một gói thuốc trị thương.
Mã tặc già thấy Hứa Đông Thăng kéo lê trảm mã đao đi kiếm rượu uống mới dám chắc là tên này không muốn lấy mạng mình nữa, vội vàng nhờ đồng bọn băng bó cho mình.
Đám người kia đi hết, cuộc chiến trong doanh trại cũng ngừng hẳn.
Mạnh Nguyên Trực tháo thiết thương gài lên lưng, những tên mã tặc còn sống thở phào ngồi bịch xuống đất, chỉ có một tên mã tặc trọc đầu người như quả bóng da vẫn lăn lộn trên mặt đất kêu gào không thôi.
“ Đô Lan Sơn, đừng kêu nữa, lão tử chém ngươi một đao thôi, có tin đao đó lão tử nương tay rồi không, nếu không nhất đao lưỡng đoạn là sở trưởng của lão tử.”
Mã tặc già Đô Lan Sơn đã băng bó xong, máu đã ngừng chảy thì biết cứu lại được cái mạng già này rồi:” Đám người đó là bộ hạ của ai?”
“ Ai mà biết, nhưng mà người trẻ tuổi kia rất có thể là Da Luật Niết Lỗ Cổ.”
Đô Lan Sơn như có gai ở mông, ngồi bật dậy:” Đó là thế tử Niết Lỗ Cổ sao?”
“ Tám phần là hắn, đám ngu xuẩn các ngươi trước mặt hắn muốn quy thuận Tiêu Huệ, may lão tử giết Đa Y Nhĩ, con bà nó, suýt nữa thì chúng ta chết sạch rồi.” Hứa Đông Thăng nói những lời này khi ngồi bên cạnh cái thi thể không thể thảm hơn của Đa Y Nhĩ:
Đô Lan Sơn cũng đi kiếm vò rượu, tu nửa vò mới đỡ run hơn:” Chúng ta không con lựa chọn nữa sao?”
“ Lão tử đang xây thành ở Cáp Mật, nếu không có sự ủng hộ của Yến Triệu quốc vương thì nói không chừng năm sau có đại quân Khiết Đan tới truy quét, nên mới phải tới đây. Còn các ngươi đang tự do tự tại, con mẹ nó tự dưng đến đây cúi đầu khúm núm với người ta hay lắm à?” Hứa Đông Thăng mắng:
Mã tặc tới mức như Nhất Phiến Vân, lập quốc là chuyện đương nhiên, Đô Lan Sơn không thấy bất ngờ, cười khổ:” Thủ lĩnh không biết rồi, sau đại bại ở Hắc Sơn, quốc lực Khiết Đan không còn như xưa nữa. Đặc biệt ở Tiêu Huệ không chỉ thiệt quân, đất phong của hắn ở phía bắc cũng tổn thất nặng, muốn gây dựng lại quân đội bộ tộc sẽ tốn rất nhiều tiền, bách tính bị người Tây Hạ thừa thắng tràn qua vơ vét một phen rồi, hắn tất nhiên nhắm vào đám mã tặc chúng tôi ...”
“ Mẹ nó, thời đại này sống không dễ dàng ..” Hứa Đông Thăng và Đô Lan Sơn cầm vò rượu cụng với nhau tu ừng ực:” Các ngươi sau này tính sao, Yến Triệu quốc vương mà muốn cái mạng các ngươi, Tiêu Huệ cũng không ngăn nổi.”
“ Mã tặc là loại trời không thu, đất không nhận, sống là quỷ lưu lãng, chết là ma hồ đồ, sống qua được ngày nào hay ngày đó.” Đô Lan Sơn cười thảm:” Phải rồi, Nhất Phiến Vân, ngươi đang lập quốc, cùng lắm bọn ta tới đó, chỉ cần cho bọn ta ít đất đai chăn bò dê với làm cái nhà chui vào ngủ, bọn ta sẽ nghe ngươi sai bảo.”
“ Được, vậy các ngươi cầu chúc lão tử thành công đi, lão tử không chết thì đảm bảo các ngươi được no cái bụng.” Hứa Đông Thăng nói câu này thật lớn cho xung quanh đều nghe thấy:” Các ngươi về đi, ta phải ngủ cho ngon một giấc, mai rửa cái đầu cho sạch sẽ, đi dập đầu với Yến Triệu quốc vương, may mắn chút thì làm con nuôi, không thì làm con cháu...”
Đô Lan Sơn cùng đám mã tặc đi tới ôm chặt Hứa Đông Thăng một cái, dẫn đám thuộc hạ sót lại rời đi.