“ Quá nhiều ngựa mẹ và ngựa con không tốt, thứ này tốn cỏ, lại không đáng tiền.”
Hồ lão tam làu bàu, nếu do hắn quyết định sẽ không nhận đám ngựa mẹ là gánh nặng này.
Mạnh Nguyên Trực mới sáng sớm đã thử thăm dò, về húp bát cháo nóng nói:” Đàn ngựa hoang ở bên ngoài, xem chừng canh chúng ta ta, không vào nữa.”
Trương Thông cố tỏ ra hữu dụng góp ý:” Hay chúng ta sai người đốt thảo nguyên sau lưng chúng, chúng không muốn vào cũng khó.”
Mạnh Nguyên Trực vỗ tay:” Đúng thế, thảo nguyên mà cháy thì chúng không còn đường nào khác.”
Hồ lão tam mặt trắng bệch, xua tay liên hồi:” Quý nhân vạn vạn lần không thể làm thế, ngài không biết lửa ở thảo nguyên đáng sợ ra sao, một khi lan đi, dù cưỡi ngựa cũng không chạy nhanh hơn được, chúng ta sẽ chết hết.”
Mạnh Nguyên Trực giơ tay lên kiểm tra hướng gió:” Hiện chỉ có gió tây bắc, mà chúng ta ở phía đông, lửa cháy lan về phía nam. Phóng hỏa là dọa đàn ngựa, ai muốn đốt cả thảo nguyên, huống hồ chân núi là hoang nguyên, chẳng có mấy cỏ, chúng ta cứ làm thế, ta ăn xong sẽ dẫn mấy người dũng mãnh, cưỡi ngựa tốt đi phóng hỏa.”
Thiết Tâm Nguyên cân nhắc một lúc liền gật đầu:” Chúng ta không nhiều thời gian nữa, cách này là nhanh nhất, dù mạo hiểm cũng làm, cùng lắm dọn dẹp một khu phòng hỏa lả được.”
Hồ lão tam thấy chuyện đã thành định cục, lấy dũng khí hi vọng Mạnh Nguyên Trực đưa mình đi, hắn có kinh nghiệm hơn.
Ngoài dự liệu là Trương Thành đứng ra xin đi, con ông ta cũng vậy, bị Hồ lão tam đấm đá đuổi về, có lẽ ông ta nhận ra sai lầm trước kia của mình, nên nỗ lực xoay chuyển tình thế.
Hồ lão tam không thể đi được, Thiết Tâm Nguyên muốn ăn ở lại đàn áp mục nô.
Đàn ngựa hoang phong tỏa sơn cốc, chúng điên cuồng giết hết những vật sống từ bên trong đi ra, Thiết Tâm Nguyên tận mắt nhìn thấy ngay cả thỏ cũng bị chúng dẫm nát bét.
Nhưng con người vẫn có ưu thế hơn, sườn núi mà đàn ngựa không thể với tới thì bằng vào mười ngón tay con người có thể leo dễ dáng.
Đến trưa Thiết Tâm Nguyên đứng trên núi nhìn thấy cỏ đằng xa bốc lên khói đen.
Mới đầu chỉ một chỗ bắt lửa, không lâu sau hơn trăm ánh lửa các nơi, được gió tây bắc thúc đẩy, biển lửa bùng lên cao cả trượng, đàn ngựa tụ tập ở sơn cốc náo động, dần truyền vào sơn cốc.
Trong đoàn ngựa đột nhiên vang lên tiếng ngựa hí rất vang.
Một con ngựa màu tím rẽ đàn men theo chân núi chạy về phía nam, toàn thân lông màu trắng, có nhiều khoang tím nhạt, do nó phóng rất nhanh nên chỉ thấy một màu tím. Đàn ngựa dần quy tụ lại quanh nó, nó không chạy đầu mà ở giữa đàn dần dần cho con ngựa hung hãn khác xông lên, nó liên tục thúc giục những con ngựa khác chạy theo, nếu tốc độ chúng đủ nhanh, hẳn có thể vượt qua dải phong tỏa trước khi lửa cháy tới, chạy trên cùng là con ngựa mận chín.
“ Mã vương, nó chính là mã vương.” Hồ lão tam khua khoắng chân tay la hét nửa kích động nửa sợ hãi:
Mạnh Nguyên Trực thủ ở phía nam, đó là lỗ hổng mà hắn chuyên môn để lại, nếu số ít ngựa hoang chạy mất thì hắn không để ý, tiếc là mã vương xuất hiện kéo toàn bộ đàn ngựa theo, hắn sao lờ đi được.
Uỳnh!
Khi đàn ngựa sắp tới nơi thì một tiếng nổ mang theo ngọn lửa đỏ rực xới tung cả mảnh đất lên.
Con ngựa mận chín dựng vó hí dài, khi vó trước chạm đất thì nó đã xoay một vòng ra sau.
Rất nhiều con ngựa khác thấy thế cũng làm theo, đàn ngựa va vào nhau ngã thành một đống, bất kể mã vương có ra sức cắn đạp ra sao, bọn chúng cũng không chịu tiến lên.
Con ngựa mận chín không ngốc, dù nhiều con ngựa chen nhau chạy vào sơn cốc, nó vẫn chạy men theo đám cháy, cứ như muốn tìm sơ hở để thoát ra.
Mục nô đứng hai bên sườn núi, thuần thục ném lưới, chẳng bao lâu ngựa hoang ngã cả đống, bọn họ sung sướng kéo về như đánh cá.
Thế nhưng Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực sai một chuyện, đúng là trên cao là gió tây bắc, nhưng sát dưới mặt đất, địa hình đồi núi chập chùng, là gió gì thì trời biết, nó thay đổi liên tục.
Song lửa không phải thứ đáng sợ nhất mà là khói, khói đen cuồn cuộn như yêu quái cuốn qua sơn cốc, tràn vào khắp doanh trại khiến bọn họ phải dùng khăn vải thấm nước che mũi, tiếng ho khù khụ vang lên khắp nơi, vài mục nô kinh hoàng cố gắng bỏ chạy ra sau, nhưng sau lưng là vách núi.
Tàn lửa bị gió thôi bay tứ tung, đốt cháy bụi cây dưới chân núi, sau đó bụi cây thấp lại đốt cháy cây to, chẳng mấy chốc những cái cây khô mùa đông biến thành bó đuốc.
“ Mau, mở rộng khu ngăn lửa.” Hồ lão tam liên tục quất roi, hai mục nô kháng cự bị hắn giết ngay, thúc giục họ dùng xẻng xúc đất tạo thành vành đai trống lớn hơn:
Lửa, khắp nơi là lửa cháy, nếu như không phải doanh trại bọn họ đã dọn dẹp hết cây cối thì giờ thành lợn quay rồi, dù mục nô kinh nghiệm nhất cũng kinh hãi, ai có thể ngờ là đi bắt ngựa biến thành thế này.
Chuồng ngựa ở đồi trọc, địa thế cao, bị ảnh hưởng không lớn, còn Thiết Tâm Nguyên nóng tới không mặc được áo nữa rồi, mồm há to thở như cá mắc cạn.
Mạnh Nguyên Trực men theo triền núi chạy vào, thấy Thiết Tâm Nguyên bình an thì thở phào:” Thiếu chút nữa chết ở ngoài kia rồi.”
“ Người khác đâu?” Thiết Tâm Nguyên vội hỏi:
“ Có Cáp Mễ Nhĩ trông coi, họ không chạy được đâu, đợi lửa cháy hết sẽ thấy.”
Mạnh Nguyên Trực trông rất tệ, mặt lem nhem khói đen, tóc chỗ cháy xém, chỗ xoăn tít, cả giày cũng thủng mấy chỗ, lộ ra bàn chân bỏng:” Con bà nó chứ, gió nơi này lúc đằng đông, lúc đằng tây, không tính được, chưa bị thiêu cháy là tổ tông tích đức.”
Thiết Tâm Nguyên lau mồ hôi:” Ngựa bắt đủ rồi, không cần bắt thêm nữa, rút lui đi.”
Mạnh Nguyên Trực bật dậy:” Cái gì, ngươi sợ trời phạt à?”
“ Nếu có trời phạt thì ta sớm bị phạt từ lúc năm tuổi rồi.” Thiết Tâm Nguyên cười nhạt:” Ngay từ đầu kế hoạch của ta chỉ có ba nghìn con ngựa thôi, nên mới lấy năm trăm mục nhân, đó là số lượng tối đa họ có thể chăm sóc, thuần phục. Hơn nữa nếu quá nhiều, với khí phách đám quan viên Đại Tống chúng có dám làm vụ giao dịch lớn thế không?”
Mạnh Nguyên Trực khạc bãi đờm:” Đám người đó dù chuyện tốt biến thành chuyện xấu được, đáng thương Lão Mạnh này nỗ lực giúp bọn họ.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
"Phàm đại sự thiên hạ có chuyện gì không thể quyết, hỏi Lão Mạnh rồi làm ngược lại ắt thành công" Lão Tào =))