“ Bệ hạ, cứu thần.”
Tiếng thét của Mạc Lý Ninh rốt cuộc đánh thức Da Luật Tông Chân đang chìm trong đau xót, ngẩng đầu lên phất tay bảo hoàng kim lực sĩ lui ra.
Mạc Lý Ninh bò lồm ngồm tới bên Liêu hoàng, ôm chân ông khóc ròng.
“ Thích khách đã giết hai sáu thần tử của trẫm, ngươi định giết người hai bảy à?” Da Luật Tông Chân đau khổ nói:
Da Luật Hồng Cơ cắn răng nói:” Không nghiêm quân lệnh sao cảnh cáo được người sau, phụ hoàng không thể quá nhân từ.”
Da Luật Tông Chân ngồi khoanh chân trên thảm, sờ đầu Mạc Lý Ninh:” Có câu ăn trộm cả ngày chứ sao thể phòng trộm cả ngày, Mạc Lý Ninh theo trẫm năm mười lăm tuổi, hơn hai mươi năm tận tụy chưa từng sai sót. Hơn nữa trẫm tin, chỉ cần thích khách xuất hiện, hắn sẽ chắn trước mặt trẫm, thà chết hộ vệ.”
Da Luật Hồng Cơ nghe thế đành thở dài ngậm miệng.
” Phong tỏa tin tức, đây là quốc sỉ của Đại Liêu ta, không để người ngoài biết.”
Da Luật Ất Tân lắc đầu:” Bệ hạ, hôm qua khi phát hiện ra thích khách, Bì thất quân ngay lập tức lục soát doanh trướng các đoàn sứ tiết, giờ ai cũng biết rồi, không che dấu được nữa.”
Da Luật Tông Chân chậm bước đi ra ngoài hoàng trướng, thẫn thở nhìn Long Thủ sơn phủ tuyết, đến khi Da Luật Hồng cơ khác áo choàng lên người mới nói:” Bắc phong suy yếu, địa khí bốc lên, không lâu nữa là nhạn về, mai tế trời, dùng thân thể của quan viên tử nạn làm tế phẩm, cầu thần linh tổ tông phủ hộ Đại Liêu ta quốc vận hưng thịnh.”
“ Vâng!” Quan viên đồng thanh tiễn hoàng đế vào lều:
Da Luật Tông Chân chỉ thi thể trên mặt đất, nhìn Da Luật Hồng Cơ, hắn gật đầu tỏ ý đã hiểu, rèm hạ xuống, từ lúc này hoàng đế tắm rửa ăn chay.
Da Luật Hồng Cơ tiễn văn võ bá quan đi rồi về lều của mình, trên bàn của hắn có một bộ y phục màu xám, mấy thứ vũ khí, đều do thích khách để lại, bảy tám quan viên nội vụ phủ đã nghiên cứu kỹ càng.
Y phục không mới, nhìn có vẻ đã mặc một thời gian, không phải kiểu của người Khiết Đan, áo ngắn, quần ống rộng, đai lưng rộng, thêm vào vỏ đao dày chắc, là y phục võ sĩ Đại Thực.
Chất vải đặc thù, vải đay, chắc bền, là thứ chỉ Đại Thực mới có.
Những đặc trưng đó không đủ kết luận, nhìn thủ pháp từng mũi kim, chuyên gia trong nghề mới nhất trí cho rằng bộ y phục này tới từ Đại Thực.
Những võ sĩ bị thương không đợi thái tử điện hạ hỏi đã lần lượt kể lại quá trình giao thủ với thích khách.
“ Trường thương ti chức còn chưa kịp đâm vào người hắn đã bị hắn dùng loan đao khóa lại, sau đó đá trúng một cước vào ngực.”
“ Kẻ đó dùng đao xuất thần, ti chức vừa chạm trán đã thấy ánh đao loang loáng, trúng liền ba phát, may mắn tránh được chỗ hiểm.”
“ Ti chức chặn được đao của hắn, không ngờ hắn lại buông đao, loan đao xoay một vòng trên thiết mâu, sau đó chém vào ngực ti chức, kỹ xảo tha đao này không luyện đao trên mười năm khó thực hiện.”
Một bộ khoái ngửi ngửi y phục, nói với Da Luật Hồng Cơ:” Mùi mồ hôi rất nồng, đây là loại mùi người sống ở hoang mạc hoặc sa mạc mới có.”
Da Luật Hồng Cơ nghe xong tất cả đánh giá của mọi người gật đầu cho lui.
“ Người Đại Thực, chúng vuốt râu hổ để làm gì?”
Một văn sĩ áo đen chắp tay:” Thái tử, nghe nói Đại Thực có ngọn núi tên A Lạp Mục Đặc, trên núi có tòa thành gọi là thánh thành, thủ lĩnh Cáp Tang, còn gọi là lão nhân trong núi. Thủ hạ đều là thích khách không sợ chết, bọn chúng nhiều khi không vì lợi ích, chỉ vì muốn khiêu chiến mục tiêu khó ám sát nhất trên đời.”
“ Nếu như đúng là người tới từ A Lạp Mục Đặc, vậy mục đích của chúng căn bản không phải là giết ai hết, chỉ là gieo rắc kinh hoàng thế gian thôi.”
Da Luật Hồng Cơ nhíu mày, hiểu nhiên không hài lòng với câu trả lời này:” Nói rõ hơn xem, Hoắc Tang là người thế nào, vì sao lại làm thế?”
“ Bẩm thế tử, rất khó nói rõ được, vì Cáp Tang vốn giống như một truyền thuyết, xa về hướng tây, vượt qua cả sa mạc người Hồi Hột sinh sống, có một sơn cốc giàu có, hai bên sơn cốc là lúi lớn cao vút, trong sơn cốc có hoa viên do Hoắc Tang, Bổn, Tát Ba Hách (Hassan-i Sabbah) vun trồng.”
“ Ông ta có thảo dược khiến người ta ăn vào lên được thiên đường, có cây cối ra quả quanh năm, có suối chảy ra sữa trâu và mật ong, có đồng nam đồng nữ vĩnh viễn trẻ trung.”
“ Những người đã từng được tới thiên đường cho rằng, thế giới đang sống là giấc mộng, chỉ thiên đường mới là thật, nên bán linh hồn cho Cáp Tang để được quay về thiên đường.”
“ Bọn họ phục tùng mệnh lệnh của ông ta như phục tùng thần thánh, ông ta muốn giết ai, bọn họ đi tìm khắp chân trời góc biển, dù có bị rơi vào tay kẻ thù cũng không oán trách, vì họ tin, bọn họ chết vì đạo sẽ là con đường tắt lên thiên đường.”
Người Khiết Đan có rất nhiều học giả, nhất là Da Luật Tông Chân, vô cùng tôn kính học vấn, bên cạnh ông ta luôn có bậc trí giả kiến thức rộng rãi đi theo, thỏa mãn trái tim luôn đầy nghi vấn của ông ta.
Da Luật Hồng Cơ mặt âm u, hắn không tin thiên đường, nếu có thì cũng là thứ giống ao rượu rừng thịt của Trụ vương, còn thần và tổ tông luôn ở trong thần am hoặc trên bài vị, hắn chưa bao giờ thấy họ hiển linh giúp đỡ con cháu.
“ Cứ bắt được hung thủ rồi hẵng nói.”
Mai tế thiên rồi, Da Luật Hồng Cơ còn rất nhiều việc phải làm, người chết thì cũng chết rồi, bây giờ quan trọng là chuyện người sống, những vị trí bỏ trống kia do ai thay thế.
... ....
Chiến mã vẫn dốc sức chạy, nhưng tốc độ không còn được như trước nữa, cái mũi to phun hai làn hơi trắng, hơi thở của nó càng lúc càng gấp gáp.
Đây là con chiến mã rất tốt, nhưng nó đã phải chạy suốt từ đêm qua, đã trăm dặm rồi.
Nhiệt độ cơ thể chiến mã giúp sưởi ấm Mạnh Nguyên Trực mất máu quả nhiều mà thân thể lạnh giá.
Mạnh Nguyên Trực biết cứ bắt chiến mã chạy thế này nó sẽ chết, nhưng không dám cho nó dừng, chạy thêm chút nào là cách xa kẻ địch thêm chút đó.
Phía trước là con sông đóng băng như dải lụa trắng, đều óc hỗn độn của Mạnh Nguyên Trực không nhớ ra nổi tên con sông, hắn nhớ hẹn gặp Thiết Tâm Nguyên ở bên con sông.
Tiếng sáo Khương du dương ở xa truyền tới, Mạnh Nguyên Trực cố gắng mở mắt ra, ở thảo nguyên xa xôi này, người thổi sáo Khương chỉ có thể là Thiết Tâm Nguyên thôi.
Lúc một mình bỏ trốn, hắn thấy vô cùng cô độc, còn hoài nghi liệu Thiết Tâm Nguyên có đợi mình hay không? Thiếu niên đó ngày một đi xa, ngày càng khiến hắn thấy khó nắm bắt, sự kiêu ngạo không cho hắn tụt lại phía sau, nên hắn nỗ lực truy đuổi.
Ý thức mơ hồ, Mạnh Nguyên Trực biết mình không cầm cự được thêm nữa, miễn cưỡng mở miệng đầy máu tươi hét lớn:” Chạy đi!”
Rồi ngất xỉu.
(*) Ở đây có bác nào chơi Assansin Creed không, hội sát thủ này dựa trên tổ chức có thật ngoài đời, thành lập bởi Hassan-i-Sabbah lấy thành Amalut làm trung tâm.