Hai mục nô xách Trương Thông ra khỏi thùng, cắt đứt thừng trên người, quay đầu nhìn lại thùng nước đen kịt, chính bản thân hắn cũng thấy xấu hổ.
Vết thương trên chân được bôi dược cao mát lạnh, sau đó dùng vải bọc lại, cuối cùng mặc bộ quần áo sạch sẽ chưa từng thấy trong đời, Trương Thông cứ hoang mang đứng ngây ra như phỗng, vẫn không thể thích ứng với hoàn cảnh mới.
Thấy hắn vẫn còn có thể đứng vững được, Mạnh Nguyên Trực cực kỳ tán thưởng, tên này có nền tảng gân cốt rất tốt.
Mạnh Nguyên Trực ấn vào lòng Trương Thông một vò rượu:” Uống vò rượu này rồi theo lão tử, tương lai đi xa được bao nhiêu thì phải xem tạo hóa của ngươi.”
Lúc này một ngụm rượu thực sự là hơn muôn lời nói, Trương Thông ngửa cổ tu ừng ực, rượu rất cay, nghe nói ở Tây Vực mới có loại rượu này.
Hiệu quả cũng rất tốt, Trương Thông cảm động nói:” Đa tạ ân công cứu mạng.”
Mạnh Nguyên Trực chỉ về phía cái lều Thiết Tâm Nguyên:” Sau này đừng để y nắm được thóp, nếu không y nấu chín ngươi thật đấy...”
Trương Thông gật đầu liên hồi, chính thiếu niên trông đẹp đẽ thái quá đó hạ lệnh ném mình vào thùng nước, còn sai tên tiểu ác ma đốt lửa cháy thật to. Hắn liếm môi hỏi:” Không biết ân công tên gì, người ở đâu, vị quý nhân đó là ai? Để Trương Thông sau này biết phải ứng xử ra sao?”
Mạnh Nguyên Trực nướng thịt dê nói:” Bọn ta không phải người nước nào hết, trước kia bọn ta là mã tặc, chỉ chiến đấu vì bản thân.”
Biết đối phương là mã tặc, Trương Thông phấn chấn hẳn lên, cùng là đồng nghiệp cả thì dễ sống rồi, nghe nói mã tặc ở sa mạc tung hoành vùng đất bao la, ăn thịt miếng lớn, uống rượu cả vò, cướp bóc những thương đội giàu có ...
Mạnh Nguyên Trực có thể đoán được trong đầu hắn nghĩ gì, không giải thích, chỉ hỏi:” Còn ngươi là người ở đâu?”
Trương Thông cởi áo xoay lưng lại:” Tiểu nhân là đội chính của Hỏa Sơn quân Lân Châu.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn hình xăm núi lửa trên lưng hắn, bất ngờ lắm:” Phi Thiên Dạ Xoa Lưu Bỉnh Ngạn vẫn là thống chế của các ngươi chứ?”
“ Ân công biết Lưu thống chế sao?” Trương Thông buồn bã đáp:” Tướng chủ theo Địch tướng công tới phương nam, nghe nói đã chiến thắng về triều.”
“ Hỏa Sơn quân là tinh anh của Tây quân, ngươi lại làm tới đội chính, tiền đồ không tệ, sao luân lạc thành thảo khấu.” Mạnh Nguyên Trực lại hỏi:
“ Tiểu nhân áp tải lương thảo tới Hoành Sơn lộ, kết quả gặp phải Cầm Sinh quân Tây Hạ, đánh không lại, hơn trăm huynh đệ chiến tử tại chỗ sáu mươi hai người, lương thảo cũng mất.”
“ Lương thảo mất rồi, mọi người phải chịu tội, từ chính binh thành tặc phối quân, gia quyến liên lụy, huynh đệ chiến tử mang tiếng ... Tiểu nhân một thân một mình, không vướng bận gì, bảo họ về khai là mình câu kết với sơn tặc ở Ngưu Tâm Đình cướp lương thảo, giết người, như thế đỡ hơn.”
Chuyện này trong quân không có gì lạ, Mạnh Nguyên Trực chỉ gật đầu:” Ngươi hiểu tình hình ở Ngưu Sơn Đình không?”
Trương Thông đứng bật dậy, mặc dù hai chân đau đớn làm hắn lảo đảo, vẫn nhe răng cười:” Hiểu, hiểu rõ lắm, ân công muốn cướp Ngưu Tâm Đình? Chỉ cần năm trăm người đối phó với tiểu nhân hôm nay là san bằng nơi đó, phát tài lớn.”
Nhiều ngày bôn ba, đừng nói người bị thương như Mạnh Nguyên Trực, cho dù là Thiết Tâm Nguyên cũng không chịu được nữa, bọn họ cần nghỉ ngơi.
Năm trăm người rầm rộ tiến vào Ngưu Tâm Đình, lập tức khiến vô số người chú ý.
“ Các gia gia tới tiêu tiền, có gì ngon mang lên đây!”
Trương Thông ngồi trên xe ngựa rống lớn một tiếng, đường phố vắng tanh mới có vài người rụt rè đi ra.
Thiết Tâm Nguyên nhìn quanh.
Đây là một nơi rất cũ nát sập xệ, nhà tường đất kiểu phương bắc, tức là bên cao bên thấp, nhiều chỗ nhuốm màu khói lửa, không do Liêu thì do Tây Hạ gây ra, mà hẳn là Tây Hạ.
Phải mấy chục năm rồi không nghe thấy Tống Liêu có chiến sự ở vùng này, những năm gần đây Liêu hoàng rút quân tới phía tây rất nhiều, quân Liêu thường rụt đầu trong thành không ra.
Nên y đoán người Tây Hạ tới đây gặt hái.
Nhìn thấy vài lão nhân thập thò bên cửa, xem chừng người Tây Hạ cũng không hứng thú bắt người nơi này, như ngọn gió cuốn qua, mang đi tài phú đám người khốn khổ này tích góp được.
Ngưu Tâm Đình mùa đông cơ bản không thấy màu xanh, chỉ có sườn đồi mọc đầy liễu đỏ, vì có đông người tới không thấy ai chăn dê nữa, vài con dê gầy trơ xương đứng chỗ cũ gặm cỏ khô, thi thoảng kêu be be vô nghĩa.
Biết mục đích Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực không phải ở Ngưu Tâm Đình, Trương Thông tiếc lắm, hắn biết cái nơi nhìn rách nát này ẩn chứa tài phú kinh người ra sao.
Đương nhiên kinh người với Trương Thông thôi, một vạn quan với hắn mà nói đã là con số vô bờ rồi, với Thiết Tâm Nguyên mà nói đánh nhau với cả ngàn tên thổ phỉ, đại đạo mới có được số vật tư không hoán đổi, không mang đi được đó là lỗ vốn.
Nơi này toàn kẻ liều mạng, thấp thoáng sau bức tường thấp đổ nát là ánh đao thương, bọn chúng cố tình, muốn dùng phương pháp này để nói, mình không dễ chọc.
Phải đối xử với đám cường đạo ra sao thì đoàn người Thiết Tâm Nguyên tinh thông, Thập Tam mỗi lần giương cung là có những tên cung thủ nấp trên mái nhà ngã xuống.
Đến khi không tên nào cầm cung đứng vững mới có một nam nhân gầy gò đi ra trả lời họ, đám người kia ngoan ngoãn thu đao về, tin tức đã nhận được, đám người trước mắt càng khó chọc.
Trương Thông chẳng mấy khi được làm đại gia, một chân chống lên ghế hất hàm nói với nam nhân gầy gò kia:” Các gia gia không tới kiếm chuyện, chỉ tới nghỉ ngơi, ăn, uống, vật tư đều cần, không lấy không của các ngươi, lấy vàng bạc đổi. Hạ bộ đầu, lời Trương Thông này nói mà không tin à?”
Hạ bộ đầu không để ý mũi tên cắm vào đùi, thương tích này cả đời hắn nhận vô số, rút tên xé vải băng bó tạm:” Trương Thông, chỉ vài ngày không gặp mà ngươi ôm được chân quý nhân tới đây lớn lối rồi, khỏi nói, nơi này không thiếu lương thảo, vật tư, dù muốn nữ nhân ủ chân cũng có.”
“ Nhưng liền một lúc có năm trăm người xuất hiện làm các huynh đệ ở đây không yên tâm, không biết Trương huynh đệ có kế hoạch gì nói ra xem, chứ để máu me be bét thì không cách nào làm ăn được.”
Trương Thông vỗ bàn:” Được, chủ nhân ta muốn bao Bắc Yếu các, nơi đó đủ rộng cho năm trăm nhân mã trú đóng, chỉ cần các ngươi không vào đó là được, chủ nhân ta cũng không tùy tiện ra ngoài, người mua bán và chuyển hàng tất nhiên không tính, bọn ta ở lại ba ngày, Hạ bộ đầu thấy sao?”