Trong Trớ Mạt thành cách đó không xa, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ nằm úp trên giường, gân xanh nổi khắp toàn thân như giun, mồ hôi từ trán nhỏ xuống ròng ròng, hai thị nữ run run dùng nước ấm thấm lên vải, sau đó cẩn thận tháo ra từng chút một.
Quá trình này không khác gì lột da, nơi tháo vải ra, cơ thịt không da đều đang run rẩy.
Chỉ vẻn vẹn vải trên người khiến Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ như qua hỏa ngục một lần, mà chân tay còn nhiều vải hơn, rõ ràng khốc hình sắp tới còn dài.
Vô số mã tặc đứng ngoài sơn động chờ đợi, vì Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ nói, Tái Nghĩa Đức và Ất Mã vì vô lễ đã bị hắn giết, đêm nay sẽ chọn ra hai thủ lĩnh mới.
Những kẻ tự nhận mình có năng lực làm thủ lĩnh đều tụ tập trước cửa, trước đó bọn chúng đã giết toàn bộ tâm phúc và người nhà của Tái Nghĩa Đức và Ất Mã.
Mất rất lâu hai thị nữ mới tháo hết vải trên người Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ ra, dùng hai cái lông gà, chấm dầu hoan cẩn thận quệt lên người hắn, đây thứ thuốc mỡ trị bỏng cực tốt ở thảo nguyên sa mạc.
Làm xong tất cả lại dùng vải sạch quấn người Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ không kêu gào nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc hỏi:” Có chỗ nào bị thối không?”
Thị nữ do dự nói:” Có hai vết cháy ở chân đã thối.”
“ Đôi chân đó đưa ta đi mấy trăm dặm đường, không thối mới lạ.” Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ gật đầu, ôn như vuốt ve gò má hai thị nữ:” Vất vả cho các ngươi rồi, chỉ là thương thế của ta không thể để người ngoài biết ...”
Hai thị nữ chưa kịp phản ứng đã bị hai bàn tay lớn bóp gãy cổ, đầu oặt sang bên.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ lại kéo cơ quan bên mép giường, sàn nhà lần nửa tách ra, trong hố đen tựa hồ còn có tiếng người rên rỉ, hắn chẳng bận tâm, đạp hai thi nữ xuống hố, sau đó mặt lạnh tanh đóng cơ quan lại.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, mùi thơm trên người thị nữ vẫn còn lưu lại không khí, người thì đã xuống địa ngục.
Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ mặc bộ trường bào hoàng kim, tay cầm loan đao, mở cửa nhìn đám mã tặc đông nghìn nghịt, rống lên:” Cha ta đã chết rồi, các ngươi nói phải làm sao đây?”
Đám mã tặc tức thì im thít, may cũng có tên nhanh trí hét lên:” Báo thù cho lão thủ lĩnh.”
Đám mã tặc khác choàng tỉnh thế là tiếng la hét báo thù vang vọng sơn cốc.
….
Trời đã sáng, bốn bề im phăng phắc, chẳng có tiếng chim kêu, chẳng có tiếng người huyên náo bắt đầu ngày mới, nhưng sáng thật rồi.
Thiết Tâm Nguyên từ trong động đất chui ra một cái liền rùng mình, cái động đất tuy đơn giản nhưng ấm áp hơn cả trăm lần.
Nhìn bãi nước đái nhanh chóng đóng băng, Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn tiếp tục chui vào động đất ngủ tiếp, nhưng muốn là một chuyện, việc phải làm là chuyện khác, đành thở ra một hơi sương trắng dài, bắt đầu nhiệm vụ hôm nay.
Mạnh Nguyên Trực như vừa từ lồng hấp ra, toàn thân sương mù nghi ngút, mồ hôi như hạt động còn treo liền thành chuỗi dưới chòm râu, nhìn hắn làm Thiết Tâm Nguyên thấy run người.
“ Thời tiết này nếu không giãn gân cốt, rất dễ bị thương, ta gọi ba lần mà ngươi không dậy.” Mạnh Nguyên Trực vào động đất thay quần áo khô, vừa thắt đai lưng và trách móc Thiết Tâm Nguyên lười biếng:
“ Bản thân ra sao ta tự biết, không cần huynh nhắc nhở.” Thiết Tâm Nguyên xưa nay không thích người khác chỉ trích mình, dù là ý tốt cũng thế, y cố chấp giữ một đống thói xấu của bản thân, tự biện hộ thế giới phải có người này người kia mới đặc sắc sinh động, nếu như cái khuôn đúc ra còn hay gì nữa.:
“ Hôm nay nếu không tìm thấy mã tặc thì chúng ta về tính cách khác thôi, thời tiết này không thể tác chiến bên ngoài quá lâu, nếu không sẽ ngã bệnh.” Mạnh Nguyên Trực kiến nghị:
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, đằng nào đám mã tặc này cũng tới tận nhà tìm thôi, chuyến đi này không thể coi là lãng phí, không đi sao biết địa hình thời tiết nơi này khắc nghiệt như thế.
Mọi người ăn qua loa lương khô, việc ăn uống cũng rất mất thời gian, phải ngậm trong miệng một lúc mới nhai nuốt được, ở chỗ không tìm ra gỗ này, đốt lửa cũng là xa xỉ, chỉ đêm tối mới dùng.
Đã hai ngày không được uống nước, đàn linh dương kêu be be luôn mồm, móng liên tục đào đất vàng dưới chân.
Hiện linh dương đã thành nguồn lương thực chủ yếu ở Thanh Hương cốc, một con trưởng thành nặng một trăm bốn mươi cân, thịt ngọt mềm, không có vị gây, là thứ thịt cừu dê duy nhất ở Tây Vực mà Vương Nhu Hoa ăn được.
Thứ này lớn nhanh, cho ăn ít cỏ là béo tốt, những con bắt năm ngoái giờ đã đẻ một lứa.
Đám trẻ con chăn linh dương luôn kiếm một con vừa kích cỡ với mình làm thú cưỡi, bọn chúng phóng mình trên trảng cỏ như bay, không gì cản nổi.
Linh dương được xưng là tinh linh sa mạc, bất kể là trời nóng nướng cháy da thịt hay gió lạnh đông cứng người thì với bọn chúng đều không thành vấn đề.
"Chỉ cần đi theo đàn linh dương là ngươi sẽ sống!"
Đó là câu tục ngữ vô cùng nổi tiếng ở Tây Vực, vì chỉ linh dương mới biết nơi nào vào lúc nào có nước, hoặc tìm được những ốc đảo bí ẩn nhất.
Lữ hành lạc lối trong sa mạc chỉ cần nhìn thấy linh dương là nhìn thấy hi vọng.
Ăn sáng xong Mạnh Nguyên Trực dẫn đàn linh dương khát khô cổ rời đồi đất, đi chưa tới nửa dặm thì một con như phát điên dùng sừng húc đống đất bên cạnh.
Thiết Tâm Nguyên ra hiệu, toàn bộ võ sĩ buông tay cho linh dương tự do hành động.
Mới đầu một con, rồi hai con, ba con đến khi toàn bộ nóng ruột lấy sừng hung dữ tấn công đồi đất, kêu be be loạn xị.
Không cần nhiều lời, quân sĩ dùng xẻng xúc đất, chẳng bao lâu đào ra được cái hố lớn, con linh dương hung dữ nhất nhảy lên thật cao rồi húc mạnh đầu xuống, chỉ nghe uỳnh một cái, con linh dương biến mất.
Trước mặt mọi người xuất hiện một cái hang đen xì, bên dưới có tiếng nước chảy róc rách và tiếng kêu khoan khoái của con linh dương, những con khác liên tục học theo, thế là cái động càng lớn.
Cho dù chỉ nhìn liếc qua một cái Thiết Tâm Nguyên cũng phải chấn động, không ngờ dưới mảnh đất như bị ông trời bạc đãi này là một thiên đường.
Mọi người nhảy xuống hang, không khí ẩm ướt mà ấm áp, dòng nước chảy không ngừng mang theo không khí tươi mới lưu chuyển trong hang, sự kỳ diệu này như một tác phẩm nghệ thuật trân quý.