Tuyết trắng bao phủ khắp Tây Kinh cũng không che lấp được lo lắng, khủng hoảng, ưu sầu trong lòng người, áo choàng, roi da, cương đao, trường mâu, Bì thất quân đã ra tẩy thanh tây khắp toàn thành.
Đầu người treo trên cột sau một đêm đã dính đầy sương hoa, trông như cái đèn lồng, rất đẹp, chỉ là không thể lay động trong gió.
Hoàng đế bị ám sát, đó là sự kiện ác liệt nhất thiên hạ, tìm không ra hung thủ, cũng không có kẻ tình nghi, đồ sát quy mô là khó tránh.
Mã tặc tung hoành thảo nguyên khiến người người khiếp sự, nhưng tới Tây Kinh biến thành quần thể nhược tiểu nhất, kẻ nào kẻ nấy đứng run rẩy trong tuyết, đợi vận mệnh giáng xuống.
Thập nhất trừu sát lệnh! Tức là cứ mười người thì chọn ra một kẻ xui xẻo chặt đầu, lệnh do Da Luật Hồng Cơ đưa ra, hắn không cần biết những kẻ này tới Tây Kinh với mục đích gì, có lợi với mình hay không, trong mắt vị hoàng đế tương lai, mã tặc chỉ là thứ cỏ rác ô uế mà thôi.
Một tên thủ lĩnh mã tặc như Nhất Phiến Vân đáng lẽ ra phải là cái đầu bị rụng trước tiên, thế nhưng Hứa Đông Thăng bây giờ là thủ lĩnh bộ tộc quân rồi, chính xác là Yến Triệu quốc Cáp Mật thống quân ti,có văn thư, có ấn giám, có cả biên chế hẳn hoi.
Bộ tộc quân này hỗ trợ Yến Triệu quốc vương thống lĩnh mảnh đất Cáp Mật, nhiệm vụ là giúp Đại Liêu thu phục Y Ngô Châu.
Cũng chẳng phải một tên cường đạo được coi trọng đến thế.
Đã là bộ tộc quân thì không nằm trong phạm vi đồ sát của Thập nhất trừu sát lệnh, đây chính là thái độ cứng rắn của Da Luật Trọng Nguyên đáp trả Da Luật Hồng Cơ thôi, Da Luật Hồng Cơ vừa ra lệnh thì văn thư thành lập Cáp Mật thống quân ti cũng đặt lên bàn Da Luật Ất Tân.
Yến Triệu quốc vương có quyền thành lập bộ tộc quân, không cần hoàng đế phê chuẩn, không phải báo lên thái tử, hợp tình hợp lý.
Thế là Đại Liêu chính thức có thêm một bộ tộc quân.
Da Luật Hồng Cơ vốn nhân cơ hội này giết vài kẻ chướng mặt, tha tội cho tướng lĩnh vô tội để lấy lòng họ, nhưng Da Luật Trọng Nguyên đột nhiên đổi thái độ hời hợt trước giờ, dứt khoát yêu cầu thái tử chặt đầu tội thần răn đe.
Coong!
Thiết thương lần nữa va chạm dữ dội với lang nha bổng, Mạnh Nguyên Trực thấy tay như tê dại, Hổ Nô cao lớn, lang nha bổng lại nặng nề, mỗi đòn đều mang uy thế trời long đất lở,
Lăn trên mặt đất một vòng hỏa giải lực đạo khủng khiếp đó Mạnh Nguyên Trực mới nắm chắc được thiết thương rung bần bật, chùi máu dính ở khóe miệng, mắt sáng lên đầy phấn khích.
Hổ Nô lùi hai bước, gầm lên chống lang nha bổng thiếu mất vài cái đinh sắt xuống đất ổn định thân hình, mắt nhìn Mạnh Nguyên Trực chòng chọc.
Mạnh Nguyên Trực thì lại nhìn Da Luật Trọng Nguyên chờ đợi.
Da Luật Trọng Nguyên nằm nghiêng người trên giường gấm, đắp chăn dày, phất tay. Mạnh Nguyên Trực chắp tay, lui ra ngoài chòi nghỉ, nắm thiết thương thủ vệ bên cạnh.
“ Này mặt sắt, thắng bại chưa rõ, đánh tiếp với gia gia đi chứ!” Hổ Nô đang đánh tới hứng khởi thì đối phương lui mất, rất phẫn nộ:
Niết Cổ Lỗ bước ra cười lớn giảng hòa:” Tướng quân hà tất so đo với một tên nô quân, trời lạnh thế này sao không vào nhà uống chén rượu nóng?”
“ Thế tử, Hổ Nô cũng chỉ là một nô quân thôi.”
Da Luật Trọng Nguyên đang mừng thầm hết sức, không ngờ một tên cường đạo lại có thể chống lại Hổ Nô, thu hoạch này quá ngoài dự liệu, qua sự thể hiện này Da Luật Hồng Cơ về sau đừng hòng dám ỷ vũ lực làm bừa:” Hổ Nô tướng quân mà là nô quân thì lão phu chỉ là lão phó bên hoàng thượng, bỏ đi, trời lạnh làm nóng người là được, đánh nữa làm tổn thương hòa khí mất.”
“ Nào nào lại đây, cái lão tặc Nhất Phiến Vân này chẳng có bản lĩnh gì nhưng nấu nồi thịt dê có thể gọi là nhất tuyệt, rất hợp nhắm rượu.”
Hổ Nô nheo mắt nhìn, thấy Hứa Đông Thăng mặc áo gai bê cái nồi đồng lớn đi tới, đặt lên cái bếp lò, trên nắp nồi còn có mấy cái đĩa nhỏ, đều là rau tươi.
“ Sớm nghe nói Nhất Phiến Vân tung hoành sa mạc vô địch, tới đây mỗ lĩnh giáo vài đường.”
Hứa Đông Thăng dùng vạt áo lau dầu vỡ trên tay:” Mấy chục năm bôn ba lưng ngựa, chém giết liên miên, không chỉ thương tích mà còn vô số bệnh tật, lão hán giờ không động được đao nữa rồi, miễn cưỡng chỉ còn nấu được nồi thịt hiếu kính quý nhân thôi. Quý nhân muốn luyện võ cứ tìm đám sói con của lão là được, nắm xương già này của lão hán chịu không nổi một bổng đâu.”
“ Đáng tiếc, đáng tiếc.” Hổ Nô nhìn Nhất Phiến Vân thái độ như nô phó, thuận tay ném lang nha bổng cho tùy tùng, kiêu hùng đã mất đi hùng tâm, khom lưng nghe lệnh huân quý nhiều lắm, nên không ngạc nhiên, song cái tên Nhất Phiến Vân giờ coi như gạch ra khỏi hứng thú của hắn:
Niết Cổ Lỗ thì thầm tán thưởng, nếu chỉ nhìn bộ dạng này của Nhất Phiến Vân ai có thể ngờ lão già có một thân đao pháp kinh người, nếu hắn không tận mắt nhìn không tin, quả nhiên là thứ cường đạo gian xảo.
Bốn tráng hán khiêng giường gấm vào chòi nghỉ, đặt cẩn thận rồi đi ra.
Cái bàn lớn giờ chỉ có ba người thôi.
Hổ Nô trông hoang dã thô bạo, lên bàn ăn rồi lễ số không chê được, hơn nữa mỗi món ăn đều để Hứa Đông Thăng thử qua rồi mới ăn, gắp miếng đậu ninh nhừ cho vào mồm gật đầu tán thưởng.
Thấy trên bàn có đĩa cá tựa hồ không ai hứng thú, cầm cả đĩa ném đi, một người Khiết Đan cao gày chỉ vươn một tay tóm gọn, sau đó ăn ngon lành, xương cũng không nhả.
Da Luật Trọng Nguyên cảm thán:” Đã lâu không thấy lễ phân thực.”
“ Hổ Nô xuất thân hoang dã, không dám quên lễ số cổ xưa.”
Hứa Đông Thăng nhón chân nhìn nước trong nồi đồng đã sôi, dùng xiên lớn lấy lấy thịt dê đóng băng, tay phải cầm đao múa như bay, từng miếng thịt mỏng rơi lả tả trong nồi như lá thu, thịt dê vào nồi không lâu, buông xiên dùng vợt, vớt một cái được đĩa thịt dê.
Hổ Nô động dung:” Đao pháp thật cao, tiếc là dùng nấu ăn.”
Định gắp thịt dê ăn thì Da Luật Trọng Nguyên ngăn cản, chỉ thấy ông ta chấm đẫm thứ gì đó ở bát nhỏ rồi chỏ vào mồm ăn, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Niết Cổ Lỗ giải thích:” Đó là kỹ nghệ bất truyền của lão tặc, một thứ đậu hũ nhỏ kỳ quái nghiền ra, thêm dầu mè, tỏi, vậy mà dùng chấm thịt dê ngon vô cùng, Hổ Nô thúc thử đi.”
Hổ Nô cũng gắp miếng thịt dê mỏng như giấy chấm thứ nước sền sệt cho vào mồm, mắt tức thì mở lớn, tiếp đó không nói nữa rồi, liên tục gắp thịt ăn.
Ba người chén qua chén lại một hồi, ra hiệu Mạnh Nguyên Trực rời đi, có chuyện thương lượng.