Khách Lạt Hãn tấn công người Hồi Hột rồi ư? Không thể nào, cho dù là Thiết Tâm Nguyên cũng dự đoán tới mùa xuân Khách Lạt Hãn mới tấn công, song chuẩn bị trước là không thể thiếu, dù có bị bất ngờ cũng đâu thể thất bại nhanh chóng như thế.
Trừ khi là cố ý!
Mùa đông mặt đất không có gì cả, một đội quân từ xa tới, việc tiếp tế sẽ là vấn đề trí mạng.
Mất đi một vài thành trì không là gì hết, khả hãn Hồi Hột vẫn còn đó đội quân vương trướng, để bách tính vì bảo vệ miếng ăn mà liều mạng với Khách Lạt Hãn, cầm chân địch, đợi khi địch bị mài mòn hết duệ khí, lương thảo không đủ, ông ta có thể tổng phản công.
An bài như thế rất thường thấy trong chiến tranh.
Chiêu này đúng là đa phần đạt được mục đích kéo sụp kẻ địch, nhưng cái giá quá lớn.
Chỉ là tư duy nhất quán ở vùng đất võ lực này là như thế, bách tính với họ là mục tiêu thu thuế mà thôi, chết một nhóm lại có nhóm khác, kẻ nắm quyền cho rằng mình sở hữu võ lực là có tất cả, chỉ muốn thu hoạch từ người bách tính mà không vun đắp gì hết.
Chẳng trách có câu nói cổ xưa, người Hồ không có quốc vận trăm năm.
Một quốc gia như vậy khi quân đội bại trận, quốc gia cũng tan rã.
Thoáng chốc đã nghĩ thông những điều này, Thiết Tâm Nguyên tiếp tục hỏi thủ lĩnh thương cổ:” Các ngươi cần lương thực, vải vóc, muối, bọn ta đều có, nhưng các ngươi lấy gì trao đổi? Rồi làm sao các ngươi mang về được?”
Đạt Nhĩ Ba kéo lớp áo da rách nát trên người, tức thì lộ ra chiếc áo ngọc tinh xảo làm bằng những mảnh bạch ngọc, nối bằng tơ vàng, nhìn từng miếng bạch ngọc lóng lánh là biết bảo vật vô giá.
Những người khác cũng làm theo, mười mấy người khác cũng cởi bộ phận ngọc y trên người, chẳng mấy chốc ghép thành kim lũ ngọc y tinh mỹ vô song.
“ Ngài thành chủ tôn kính, đây chính là kim lũ ngọc y, năm xưa hoàng đế nước Hán muốn một bộ mà không được. Chiếc áo này dùng bốn nghìn bốn trăm hai mươi tám mảnh bạch ngọc Côn Lôn đẹp nhất làm ra hiến cho ngài, chỉ mong ngài ban cho ít lương thực và muối để cứu tộc nhân.”
Mặc dù thứ này chỉ dùng cho người chết nhưng giá trị và sự quý giá của nó khiến Thiết Tâm Nguyên không thể từ chối.
“ Đạt Nhĩ Ba, ta chấp nhận món quà của các ngươi, ta ban thưởng cho các ngươi năm mươi con lạc đà chở muối và lương thực, để tưởng thưởng, còn có một trăm xếp vải bông, nếu ngươi có thể mang đi được.”
Đạt Nhĩ Ba và tộc nhân mừng rỡ, tất cả đều khom người thi lễ:” Cảm tạ thành chủ nhân từ, Đạt Nhĩ Ba đại biểu Ngọc Côn tộc cảm tạ sự khảng khái của ngài, từ nay về sau, chúng tôi sẽ là bằng hữu trung thành nhất của Thanh Hương tộc.”
Thiết Tâm Nguyên rất hiểu lòng người ôm ngực đáp:” Sa mạc gió cát, chúng ta cần dìu đỡ nhau mới tới được ốc đảo, ta sẽ trân trọng tình hữu nghị này.”
Nói rồi sai Úy Trì Chước Chước ở lại an bài chuyện ban thưởng, đồng thời ghi chép kỹ càng tình hình cuộc chiến phía bên kia Thiên Sơn.
Cạc Cạc và Úy Trì Văn cẩn thân cho ngọc y vào rương gỗ rồi theo Thiết Tâm Nguyên rời đi.
Trên đường về thấy Mạnh Nguyên Trực cứ nhìn cái rương gỗ, Thiết Tâm Nguyên cười:” Nếu huynh thích thì lấy đi, nhưng ta khuyên huynh đừng dùng nó. Tương lai chiến tử, da ngựa bọc thây là tốt nhất, mặc thứ này hạ táng, trời mới biết bị trộm mộ mang đi thì mình có còn xương cốt hoàn chỉnh không.”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Ta cũng không thích, nhưng đám vương hầu quý tộc lại coi nó vô cùng trọng yếu, Đại Tống như thế, hẳn là Khiết Đan cũng thế, ngươi nên mang theo khi tới Khiết Đan, đây là lễ vật cực tốt.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Bên đó chiến đấu sớm hơn dự đoán, nếu không phải vì chuyến đi này quá trọng yếu, ta muốn ở lại xem phương hướng phát triển để tùy nghi hành động.”
“ Đúng thế, Khiết Đan vẫn là mối uy hiếp lớn nhất của chúng ta, chỉ có kết giao với chúng, mới có thể tung hoành sa mạc mở rộng quốc gia của chúng ta.”
“ Ha ha ha, nhầm rồi, ta đang nói tới công chúa của ta, còn với Khiết Đan, cùng lắm là đánh một trận có gì đâu.”
Mạnh Nguyên Trực chẳng tin, tên này là chúa khẩu thị tâm phi:” Nhị tiên sinh thấy thế nào?”
“ Bộ tộc của họ sống ở lãnh địa cũ của Vu Điền, cách Cáp Mật tới ba nghìn dặm.” A Nhị luôn nhìn vấn đề một cách thiết thực nhất, hắn tới Tây Vực chưa bao lâu nhưng hiểu rõ nơi này hơn hẳn bọn họ, ít nhất là trên mặt sách vở:” Mang bảo vật đi suốt ba nghìn dặm mà không tìm được nơi nào cung cấp lương thực, chứng tỏ toàn bộ Hồi Hột đã chìm sâu vào chiến tranh rồi.”
Thiết Tâm Nguyên rất tán đồng lời này, liên tục quất ngựa nhanh chóng trở về Thanh Hương cốc, sau đó đi tìm Úy Trì Lôi, kể rõ đầu đuôi.
“ Úy Trì tiên sinh, nói về Khách Lạt Hãn đi, ta vẫn rất lờ mờ về quốc gia này.”
Úy Trì Lôi đang chuẩn bị dạy học, cho người đi báo với bọn trẻ hôm nay tạm nghỉ, sau đó pha ấm trà, nhắm mắt trầm tư:” Khách Lạt Hãn kỳ thực cũng người Hồi Hột, sau khi di cư tới phía tây Thông Lĩnh, liên minh với các bộ lạc khác, thành lập quốc gia mà chúng ta hay gọi là vương triều Hắc Hãn, người sáng lập là Tạp Địch Nhĩ Hãn, là tín đồ sùng bái thiên thần.”
“ Người Vu Điền đi theo Phật giáo, không muốn tham gia các cuộc phân tranh, nhưng Khách Lạt Hãn không buông tha, bọn chúng lấy danh nghĩa thánh chiến, ngang nhiên tấn công Vu Điền.”
“ Thánh vương đầu tiên đánh bại địch ở Anh Cát Sa, lại dẫn quân chiếm mười bốn tòa thành, năm năm sau đó, Thánh vương nhân lúc chủ lực Khách Lạt Hãn tấn công Ba Tư, đã hai lần dẫn quân tiến đánh Khách Lạt Hãn. Mặc dù hai cuộc chiến đều thất bại, nhưng vẫn chém đầu tướng địch, giương uy Vu Điền.”
“ Khách Lạt Hãn sau khi tiêu diệt vương triều Tát Mạn, liên tục dùng binh với Vu Điền, năm mươi hai năm liên tiếp không năm nào không kịch chiến.”
“ Vu Điền do kẹp giữa những dãy núi lớn, phát triển gian nan nên không cầm cự nổi cuộc chiến kéo dài. Phụ thân lão phu kể, vương thành Vu Điền cháy lớn ba tháng, bọn chúng phong tỏa cửa thành không cho bách tính chạy ra, hơn tám vạn bách tính táng thân trong biển lửa.”
“ Vương dẫn tàn dư lui về Côn Lôn thề tử chiến với Khách Lạt Hãn, thế nhưng tình thế mỗi lúc một đi xuống, tới tận khi Mạnh tướng quân tới.” Kể đến cuối Úy Trì Lôi đã đẫm nước mắt, chuyện qua hơn năm mươi năm, vẫn làm người ta đau lòng không thôi.
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm, chiến tranh đã đáng sợ rồi, lại còn dính tới thánh chiến, những cuộc chiến như vậy luôn tiếp tục tới khi một bên bị diệt hoàn toàn mới thôi, không có khả năng hòa hoãn nào hết.
Tuy không hiểu về cuộc thánh chiến của Khách Lạt Hãn lắm, nhưng y không lạ gì những cuộc thập tự chinh nổi danh lịch sử, có cuộc chiến kéo dài tới tận hai trăm năm, tới hậu kỳ cuộc chiến, vô số tín đồ cuồng nhiệt mang theo cả kỹ nữ, lưu manh lên chiến trường. Cuộc chiến từ niềm tin tôn giáo biến thành cướp bóc thực dân trắng trợn.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Hình minh họa kim lũ ngọc y, có khá nhiều truyền thuyết ghê rợn về món này.