Hứa Đông Thăng giật mình, bắt đầu hối hận vì tuyên thệ trung thành với Thiết Tâm Nguyên:” Ngươi muốn tiền có thể, không được mưu đồ với người nhà của ta, mấy đứa nhi tử của ta thành sự không đủ, bại sự có dư, chúng mà tới Cáp Mật là chết hết ở đó, số chúng nó chỉ hưởng phúc được thôi.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng:” Chậc, ta định cho đám chất nhi cơ hội lập công dựng nghiệp, tương lai huynh không còn chúng có thể tự lập, huynh từ chối thì thôi vậy.”
Hứa Đông Thăng nghiêm túc nói:” Để lão tử chúng đánh thiên hạ, chúng chỉ hưởng thụ là được rồi.”
Kiểu tư duy của Hứa Đông Thăng phổ biến lắm, đến cả nghìn năm sau tư tưởng hi sinh bản thân để con cái sung sướng vẫn phổ biến, có thể nói thành truyền thống của Trung Quốc rồi. Thiết Tâm Nguyên đang than thở thì có võ sĩ tới báo, ngoài thành Tây Kinh có người đang chẩn tế lưu dân.
Thiết Tâm Nguyên lạnh lùng quay sang Thập Tam:” Đi, tối nay tìm cơ hội giết hắn.”
Thập Tam vừa dợm bước, võ sĩ kia nói:” Là người Tống hay uống rượu với thủ lĩnh.”
“ Ồ.” Thiết Tâm Nguyên bật cười, chỉ có người cổ hủ dư thừa lòng tốt mới bất chấp thân phận sứ tiết của mình, chẩn tế nạn dân, làm mất mặt người Khiết Đan:
Nếu Âu Dương Tu làm chuyện này thì Thiết Tâm Nguyên định tới xem lão phu tử cổ hủ đó cứu tế nạn dân thế nào.
Nơi Âu Dương Tu tế chẩn không xa, ở dưới cổng thành nam, trên tường thành là rất nhiều quan viên Khiết Đan, sắc mặt khó coi, trong mắt bọn họ, đám lưu dân này chù chết đói cũng không được tiếp nhận sự thương hại của người Tống.
Thân là con dân Khiết Đan phải có phong cốt người Khiết Đan.
Chỉ cần liếc mắt qua Thiết Tâm Nguyên thở dài, vị lão phu tử này không biết mỗi bát cháo nóng mình cho đi là chất kịch độc.
Người nấu cháo rất ít, chỉ có bảy tám hạ nhân, không có bất kỳ quan viên Đại Tống nào.
Ba cái bếp củi, ít lương thực, Âu Dương Tu trán rịn mồ hôi vén tay áo ra sức quấy nồi cháo loãng, đây thực sự là thiện tâm không chút tì vết nào.
Thiết Tâm Nguyên đi tới nhận lấy cái thìa gỗ của Âu Dương Tu, giúp hắn ta quấy cháo, còn nếm thứ, ngon hơn cháo y bố thí nhiều, đây mới là thứ cháo của người có lương tâm.
Âu Dương Tu lau mồ hôi:” Nghe nói ngươi cũng đang chẩn tệ nạn dân?”
Thiết Tâm Nguyên khinh bỉ:” Đâu ra nạn dân, chỉ là đám vô lại không thích làm ruộng, suốt ngày lang thang vất vưởng thôi.”
Âu Dương Tru mặt sa sầm:” Không cần biết đám quan viên Khiết Đan đó nói gì, hai mắt lão phu chưa mù, bọn họ lưu lạc tới mức này do huân quý và quan viên Khiết Đan tạo nghiệt.”
Thiết Tâm Nguyên nhắc:” Nếu tiên sinh là quan viên Khiết Đan, làm thế sẽ lưu danh sử sách, nhưng thân là sứ tiết Đại Tống, làm như vậy không thích hợp.”
Âu Dương Tu nghiêm giọng nói:” Kẻ địch của chúng ta là triều đình Khiết Đan, không phải bách tính bị Thạch Kính Đường bán đứng, ta không thể trơ mắt nhìn họ chết đói. Ngươi cũng đọc sách thánh hiền, Khổng thánh nhân dạy chúng ta chữ nhân, là muốn chúng ta dụng tâm làm, không phải là nói miệng.”
“ Cho dù về nước có vị trách phạt thì cùng lắm bị bãi quan thôi, so với tiết tháo, bãi quan là gì. Không phát hết số lương thực này, lão phu không dừng tay ...”
Nói tới đó đột nhiên thấy người Thiết Tâm Nguyên mang tới đang vận chuyển lương thực của mình đi, Âu Dương Tu quát:” Ngươi định làm gì, ngay cả miếng ăn cứu mạng của nạn dân cũng cướp sao?”
Thiết Tâm Nguyên thô bạo đẩy ngã Âu Dương Tu, cho một cú đấm vào mặt, mắt hắn vẫn mở trừng trừng, lạnh như nước.
Đám phó dịch vừa xông lên bị thân vệ của Thiết Tâm Nguyên đánh ngã nhào, lưu dân không hiểu chuyện gì, sợ hãi tránh xa, còn quan viên Khiết Đan chỉ mặt Âu Dương Tu cười lớn.
“ Nhìn thấy quan viên Khiết Đan trên tường thành không, ta đảm bảo, một khi tiên sinh phát cháo xong về thành là những lưu dân kia bị giết hết.”
“ Chúng dám à?” Âu Dương Tu gầm lên, râu tóc dựng đứng:
Thiết Tâm Nguyên lạnh lùng nói:” Dám, đừng hỏi vì sao ta biết chúng sẽ làm, cú đấm này của ta là cứu tiên sinh, cũng cứu những lưu dân kia, để sự việc nghiêm trọng giữa hai nước trở thành vở hài kịch, để tiên sinh cả đời không day dứt vì chuyện mình làm.”
Âu Dương Tu đẩy Thiết Tâm Nguyên ra, phất tay áo bỏ đi, đi được mấy quay lại rống lên:” Trên đời này vì có loại người tâm cơ thâm trầm như ngươi nên mới khiến thế giới không được yên bình.”
Nói xong đi luôn, dù y phục đầy bùn đất, đầu tóc xộc xệch, một bên hốc mắt thâm tín, nhưng lưng thẳng tắp.
Nhìn thấy quý nhân đánh nhau lưu dân chạy đi như ong vỡ tổ, dùng sức vừa có được từ cháo bố thí để bỏ chạy.
Sắc mặt âm trầm, trong tai Thiết Tâm Nguyên chỉ còn tiếng cười chướng tai của quan viên Khiết Đan, khi tiếng cười lắng xuống, đầu óc không kêu ù ù nữa.
Là người cực kỳ kiêu ngạo, hôm nay phải thành thằng hề diễn trò cười cho người ta xem, lòng tốt lại bị chửi mắng, tâm tình Thiết Tâm Nguyên rất tệ, dẫn người trở về hẻm núi.
“ Ngươi cướp lương thực của Âu Dương Tu?” Hứa Đông Thăng biết chuyện xong rất kinh ngạc, chỉ bàn tay nắm chặt của y:” Chính cái tay đó đánh người à?”
Thiết Tâm Nguyên giờ mới chú ý, hoạt động cánh tanh một chút mới xòe được ra, nhanh chóng khống chế tâm tình:” Lão Hứa, tăng thêm lực độ quản lý, chỉ cho những người muốn theo chúng ta ăn, ai không muốn rời Tây Kinh thì để họ tự tìm lương thực.”
“ Vì sao? Chúng ta vẫn đủ lương thực mà.”
“ Ta không bận tâm tới tiền hay lương thực, ta muốn quy củ, ăn cơm của ta thì nghe lời ta, đừng để như đám người nhận cháo của Âu Dương Tu, có lẽ bây giờ còn đang cười nhạo sau lưng hắn ta, khi vừa xảy ra chuyện là bỏ chạy không kẻ nào đứng ra bênh vực. Ta không muốn tốn công đưa chúng tới Tây Vực rồi đến lúc lại bị bán đứng, hoặc ta phải vung đồ đao lên.”
Hứa Đông Thăng vỗ vai:” Ngươi đang kích động, lời giờ nói ra không nên nghe, nghỉ một chút đi, sáng mai dậy mà vẫn giữ quyết định này thì ta sẽ chấp hành, dù sao hôm nay họ cũng đã ăn rồi.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.