Đám sơn tặc ăn mặc đủ kiểu chặn đường, đi đầu đại hán trọc đầu mặc áo da hổ, rẽ đám đông đi ra, chống trản mã đao cực lớn xuống, quát:” Đường này ta mở, cây này ta trồng, muốn đi qua bỏ lại tiền mãi lộ.”
Đám mục nô kinh hoang, Hồ lão tam quất một trận roi, đám mục nô thấy võ sĩ đi lên phía trước dần yên tĩnh lại.
Thiết Tâm Nguyên chẳng buồn nói, phất tay một cái, con bà nó lão tử vừa dứt lời thì các ngươi xông ra, không khác gì vả vào mặt lão tử, chán sống thì đừng trách ai cả.
Ba sau kỵ sĩ nhanh chóng tụ tập lại, đội chính quát một tiếng, giữ trận hình lao thẳng về đám sơn tặc, tuy đối phương hơn trăm người, nhưng đám người ăn mặc chỉ hơn ăn mày một chút, cầm cả chĩa gỗ, dao chẻ củi thì chẳng là gì trong mắt họ.
Đại hán trọc đầu quát lớn vung trảm mã đao chém tới, nhưng kỵ sĩ chưa tới nơi thì nỏ bắt ra trước, chẳng ngờ hắn múa đao đánh bay hết.
Tất nhiên những kẻ phía sau không may mắn như vậy, liên tục trúng tên nỏ ngã xuống, thế là có những tên vứt cả vũ khí, chưa đánh đấm gì đã kéo nhau bỏ chạy.
Mạnh Nguyên Trực nhìn thấy đội ngũ võ sĩ Thanh Hương cốc đã rút loan đao lao vào đại hán đầu trọc, quan sát trận chiến một lúc đứng lên nói lớn :” Kẻ này võ nghệ không tệ giữ lại cho ta ...”
Thấy sắc mặt Thiết Tâm Nguyên khó coi, vội chuyển giọng:” Ta chỉ kiến nghị thế thôi, nếu ngươi không thích thì cứ giết.”
Lúc này đám sơn tặc ô hợp thấy dùng số lượng không dọa được người ta, kỵ sĩ vừa tới gần quay đầu chạy ngay, chỉ còn lại một mình đại hán trọc đầu vất vả khổ chiến.
Đội chính dẫn hai mươi người truy sát sơn tặc, để lại sáu người vây đại hán, sáu tên này cực kỳ khốn kiếp thấy bên mình thắng chắc rồi, không tên nào xông lên, cứ đứng xa xa luân phiên bắn nỏ, cười hô hố nhìn đại hán nhảy như khỉ để né tên.
Trảm mã đao cực nặng, múa một lúc còn được chứ thời gian dài không sức nào chịu nổi, chẳng mấy chốc bị đại hán bị trúng tên vào đùi, hắn gầm lớn nhịn đau múa đao xông lên, nhưng kỵ binh lập tức thúc ngựa chạy đi.
Lần này Mạnh Nguyên Trực không dám dùng giọng điệu ra lệnh nữa, chỉ dám tự lẩm bẩm:” Ừm, ta thích sự chất phác của tên này, vả lại chúng ta đang thiếu người, giữ lại sẽ hữu dụng.”
Nỏ tiễn phập phập bắn vào thịt, kỵ sĩ đã thấy Cạc Cạc ra hiệu, chuyên môn giữ lại mạng cho hắn, chỉ bắn dưới bụng.
Đại hán trọc đầu hai chân đã chi chít nỏ tiễn, hắn biết mình bị chơi đùa rồi, kiên quyết không chịu ngã xuống, chống đao đứng đó nhìn về phía xe ngựa phát ra hiệu lệnh đầy phẫn nộ.
Đột nhiên một sợi dây thừng xoay tròn không trung, sau đó chuẩn xác thòng vào cổ đại hán, Hồ Lão Tam giật một cái, đại hán đánh rơi đao, hai tay bám lấy thừng cố sức kéo ra không cho nó thít chặt cổ mình.
Hồ lão tam từng vỗ ngực nói, dù là ngựa hoang cường tráng hung bạo tới mấy, sau khi bị hắn trói đều trở nên ngoan ngoãn. Bản lĩnh là thứ không thể bốc phét, Thiết Tâm Nguyên thấy tên sơn tặc Trương Thông bị trói gô cổ, cực kỳ hài lòng với Hồ lão tam.
Khi mẹ luộc thịt luôn dùng rất nhiều sợi dây buộc chặt miếng thịt lại, như thế thi thịt chín không rã ra, thái thành miếng nhỏ rất đẹp.
Trương Thông bây giờ là miếng thịt lợn.
Hắn bị cho vào một cái thùng da, dưới thùng da là nồi sắt, cho nước vào, sau đó châm lửa đốt, chẳng mấy chốc là có thể tắm nước nóng rồi.
Thiết Tâm Nguyên cũng nằm trong thùng da khác, cảm thụ quá trình nước dần ấm lên, khuôn mặt rất hưởng thụ.
Trương Thông không thấy chút hưởng thụ nào.
Nhất là khi Cạc Cạc nhe răng cho thêm củi vào đống lửa phía dưới, hắn ra sức dãy dụa muốn thoát ra, miệng nhét quả hạnh đào, quả hạch đào này có dây buộc sau gáy, làm hắn không nói ra được một lời.
Hắn không ngờ chỉ là lần đi cướp bình thường mà lại rơi vào tình cảnh đáng sợ, bị ăn thịt.
Mạnh Nguyên Trực xoa xoa tay nói:” Tên này bị thương, không nên gặp nước.”
“ Ta thà để hắn chết còn hơn là nhìn thấy chấy trên người hắn.” Thiết Tâm Nguyên hời hợt đáp:
“ Vậy ngươi nên nói rõ, để hắn tưởng mình bị luộc ăn thịt, hắn sợ chết khiếp mất.”
Thiết Tâm Nguyên lấy làm lạ:” Lão Mạnh, sao lại coi trọng tên này thế, nói ra xem.”
“ Không biết, xưa nay ta làm gì cũng thói quen hành động một mình, lần này bị thương bỏ chạy, cảm giác rất cô đơn, chợt nghĩ khi đó có người tiếp ứng, sẽ đỡ hơn nhiều. Lúc thấy hắn bị đồng bạn bỏ rơi phải một mình ở lại chiến đấu, ta muốn thu nhận hắn, không rõ vì sao.” Mạnh Nguyên Trực cảm thán:
“ Vì hắn cũng là một thằng ngốc.” Thiết Tâm Nguyên tàn nhẫn kết luận:
Mạnh Nguyên Trực há mồm, rốt cuộc không nói ra được câu nào, hắn thấy Hứa Đông Thăng thi thoảng lại bị Thiết Tâm Nguyên mỉa mai chuyện cũ rồi, kết cục của mình sao khá hơn được.
“ Thích thì lấy đi, nhưng ta nói trước phải xử lý hết chấy rận trên người hắn, để ta thấy thì đừng trách.”
Mạnh Nguyên Trực chỉ đợi có thế, cầm trường đao tới bên cạnh Trương Thông, cởi thừng buộc hạch đào ra, Trương Thông há miệng khóc lớn:” Đừng ăn ta, đừng ăn ta, ta còn chưa chín đâu, da dày lắm, chưa chín đâu.”
Cạc Cạc nghe thấy cười lăn cười bò.
Mạnh Nguyên Trực thở dài, cầm thanh củi ấn đầu Trương Thông vào nước nóng, râu tên này toàn là chấy đang tuyệt vọng chạy qua chạy lại. Hắn lo Thiết Tâm Nguyên thực sự vì chướng mắt mà nấu chín Trương Thông luôn.
Trên người Trương Thông có thương tích, không thể cho vôi vào, Cạc Cạc bê một bát muối đổ hết vào thùng.
Muối chạm vào vết thương làm Trương Thông đau đớn không cách nào diễn tả, toàn thân giãy dụa như con sâu, hắn nếm thấy nước mằn mặn càng khiếp đảm, không phải nấu chín ăn thịt thì cho muối làm gì, nước mặt nước mũi đầm đìa:” Đừng ăn ta mà, không ngon chút nào đâu.”
Mạnh Nguyên Trực đá đít thằng nhãi độc ác Cạc Cạc một cái, nhẹ nhàng hết mức có thể:” Yên tâm, không ai ăn ngươi đâu, vì ngươi bẩn quá, ngươi bẩn như thế ăn vào cung nôn ra, tắm rửa sạch sẽ rồi sẽ bôi thuốc cho ngươi.”
“ Không ăn, thật nhé?” Đôi mắt Trương Thông ánh lên hi vọng, không khác gì chết đuối vớ được cọc:
Tới khi nước trong thùng lạnh dần, Trương Thông mới hoàn toàn yên tâm mình không bị ăn thịt.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.