Đoán được ý đồ khách đoạt quyền chủ của bọn chúng, Mạnh Nguyên Trực định bước ra ngăn dùng bảo lực ngăn cản, dù sao là cường đạo, cứ lấy nắm đấm giải quyết cho nhanh gọn. Thiết Tâm Nguyên giữ lại, nếu chỉ thế này Hứa Đông Thăng không ứng phó nổi thì khi gặp Da Luật Trọng Nguyên thế nào, chẳng thà hỏng từ đầu.
Hứa Đông Thăng cười ha hả, rút bên hông một con dao nhỏ, đi ra xẻo miếng thịt lạc đà cho vào mồm, quát lớn sai bảo thủ hạ cứ như là đồ của mình vậy:” Ngon, mau chia cho mọi người.”
Rồi lấy một vò rượu trên xe, tu liền nửa vò, kéo ngay một ca cơ đẹp nhất vào lòng, một bàn tay luồn vào áo ca cơ, một tay nâng vò rượu mời xung quanh.
So với những kẻ khác không dám ăn không dám uống, Hứa Đông Thăng đã thể hiện được khí phách của tên đại đạo hùng chủ độc bá một phương, nhanh chóng chiếm lĩnh quyền kiểm soát cục diện.
Thế nhưng mã tặc thì vẫn là mã tặc, không ít kẻ quật cường chưa đầu rơi máu chảy chưa sợ, một tên còn khá trẻ mượn rượu cười lớn:” Tiếng tăm của thủ lĩnh vang tới tận thảo nguyên, không biết thủ lĩnh có thể cho thấy đám tiểu tặc này chứng kiến võ công uy danh hiển hách không?”
Tức thì có không ít cánh tay đang uống rượu hơi khựng lại, miệng vẫn cười nói nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm Nhất Phiến Vân.
Hứa Đông Thăng đưa tay sờ vết đao chém trên mặt, giống như hồi ức lại hào hùng ngày nào, cuối cùng thở dài buông chùy thủ xuống:” Già rồi, nói gì tới võ công, nay không cưỡi ngựa được nữa, ngay cả loại ngựa hoang son phấn này cũng chịu rồi.”
Nới tới đó bóp mông ca cơ một tiếng làm ả ré lên, đám mã tặc có vài tên phụ họa, đa phần đánh mắt với nhau, tỏ ý xem thường.
Hứa Đông Thăng móc ra một viên ngọc lưu ly mân mê trong tay, ánh lửa chiếu lên làm lấp lãnh như sao trên trời, đám thủ lĩnh mã tặc tham lam nhìn vào.
“ Ta già, nhưng đám con ta thì còn trẻ, Thiết Diện con ta đâu? Ra đây gặp mặt anh hùng hào kiệt, nếu biểu hiện không tệ sẽ được viên lưu ly này, tất nhiên kẻ nào đánh bại được nhi tử vô dụng của ta cũng có thể lấy nó.”
Trong bụng lạc đà không ngờ lại còn có nguyên một con dê hầm nhừ với đủ loại hoa quả khô, tinh túy thực sự là ở con dê này, Mạnh Nguyên Trực đang ăn tới mỡ đầy mồm, lại có Lê hoa bạch trứ danh, nên khinh không thèm để ý đám mã tặc làm trò gì.
Tới khi nghe Hứa Đông Thăng gọi tên giả của mình, nghiến răng ken két ném xương dê đi, rõ ràng thỏa thuận hắn đảm nhiệm vai trò là thủ hạ số một của Nhất Phiến Vân:” Khốn kiếp dám lợi dụng thời cơ để xỉ nhục lão tử, đợi xong việc lão tử xin một cái tay của hắn.”
“ Hắn gần năm làm nô lệ Trớ Mạt thành rồi, cho hắn đắc ý một phen.” Thiết Tâm Nguyên kỳ thực rất hài lòng với Hứa Đông Thăng, dù sao chẳng phải mình bị xỉ nhục:
Mạnh Nguyên Trực xé lớp vải tới ăn uống cũng vướng víu ra, cái mặt sắt ngũ sắc dưới ánh lửa như có sức sống, đi ra giữa sân dùng tiếng Đột Quyết quát:” Kẻ nào dám đấu với ta?”
“ Xem đao.” Một tên đại hán chẳng biết làm cách nào mang được cửu hoàn đao qua trạm gác, xông ra như thể sợ người khác giành mất phần:
Mạnh Nguyên Trực rút thiết thương sau lưng, nhanh chóng ghép ba phần lại, tay cầm giữa thương, khều một cái đánh bạt đao chém tới.
Lúc mũi thương chạm vào đao, hắn mượn đà xoay đuôi thương chống đất, tung mình đá một cú tàn bào vào ngực tên mã tặc, tên mã tặc rơi thẳng vào đống lửa cháy rừng rực, hét thảm thiết vùng vẫy mấy cái rồi gục xuống, đám đồng bọn chạy tới cứu viện thì đã muộn rồi.
Có người chết, hơn nữa còn nhanh như thế, đám mã từ trong cuồng nhiệt tỉnh lại.
Một khúc củi lớn đang cháy từ đống lửa xoay tròn bay về phía Mạnh Nguyên Trực, theo sau là thanh đoản mâu cùng đôi mắt âm hiểm.
Trường thương đâm xuyên khúc củi, đuôi thương rung lên, khúc củi xoay tròn tạo thành vòng lửa giữa trời đêm, đoản mâu đâm xuyên qua, không ngờ bị Mạnh Nguyên Trực tóm ngay lấy, lại một cước đá bay vào đống lửa.
Thuẫn lớn đập rầm xuống đất, đỡ lấy người tên mã tặc kia, mã tặc cầm thuẫn gầm lớn, miễn cưỡng giữ được thuẫn, lảo đảo lùi lại, ánh mắt thất kinh, người kia bị đá đi bay không nhanh, chằng ngờ lực đạo tiềm ẩn mạnh như thế.
Khúc củi cuối cùng không chịu được thiết thương tàn phá, tan nát thành muôn vàn miếng than đỏ, bay tứ tán như pháo hoa, một cục than rơi vào bát rượu của Thiết Tâm Nguyên, xì xì bốc hơi biến thành cặn đen dưới đáy bát.
Nồng độ rượu của Lê hoa bạch còn chưa đủ để làm rượu cháy.
Nhìn không ngừng có mã tặc xông lên đủ biết, bọn chúng cũng rất muốn mượn uy danh của Nhất Phiến Vân để dương uy cho mình.
Khảm đao bị Mạnh Nguyên Trực gạt bay cắm phập vào đầu lão mã tặc trọc đầu đang ngồi ăn uống, máu phun xối xả bắn lên cả những người xung quanh, giờ cả người không tham chiến đều vạ lây rồi, tức thì vòng tròn giãn ra không ít.
Hứa Đông Thăng thấm nuốt nước bọt, biết lời lúc nãy của mình chọc tên này nổi điên rồi.
“ Dừng tay!”
Thấy Mạnh Nguyên Trực sắp dẫm lên ngựa một tên mã tặc đã ngã, Đa Y Nhĩ hốt hoảng hét lên.
Khuê Na là thuộc hạ số một của hắn, nếu chết vô nghĩa ở nơi này sẽ là tổn thất nặng nề.
“ Thiết Diện, dừng tay.” Hứa Đông Thăng cũng quát, giết người tùy tiện thế này đám mã tặc không ùa cả vào đánh mới là lạ, lúc đó bọn họ phải đánh trả, rồi có trời mới biết hậu quả gì:
Thân tín của Đa Y Nhĩ nhanh chóng kéo Khuê Na đã hôn mê đi, ai nhìn cái mặt không còn chút hình dạng nào của con người đó là sởn gai ốc, thủ đoạn của tên kia thật quá dã man.
Tích tắc đã có ba người bỏ mạng, hai người bị thương.
Mạnh Nguyên Trực bất mãn quay đầu nhìn Hứa Đông Thăng, cuối cùng vẫn dừng lại, quay về chỗ ngồi, chùi máu đi ăn uống tiếp như chưa có chuyện gì.
“ Trăng máu xuất hiện, thế nào cũng có người chết.” Hứa Đông Thăng thở dài, nâng chén rượu đổ xuống đất nhìn đám đông im lặng đầy ngột ngạt:” Nhưng giờ trăng máu đã mất, hào quang Nguyệt thần lại chiếu rọi mặt đất, chém giết có thể dừng lại được rồi.”
Đám Đa Y Nhĩ vội ngẩng đầu lên, không biết từ bao giờ mặt trăng khôi phục dáng vẻ sáng trong vốn có, ngay cả vệt tối cũng có thể thấy rõ ràng.