Mạnh Nguyên Trực về quân doanh, đặt thiết thương bên tường, học Thiết Tâm Nguyên ngồi ở ngưỡng cửa, đây là một biệt viện trong Yến Triệu quốc vương phủ, nay thuộc quyền sử dụng Nhất Phiến Vân.
“ Buổi tối chúng ta ăn món Lão Hứa làm được không, nhìn mà thèm.”
Thiết Tâm Nguyên ngửa cổ ném đậu rang vào miệng cười:” Huynh nói ta mở cửa hiệu bán thứ này có chạy không?”
Mạnh Nguyên Trực cười méo miệng, trước kia mở hiệu bánh canh, giờ mở hiệu bán thịt dê, thật đúng là chuyên tâm với tổ nghiệp:” Ngươi còn rảnh làm mấy chuyện này à?”
“ Không chỉ mở một hiệu, ta muốn mở chuỗi cửa hiệu dây chuyền, mở khắp thế giới mới được.”
Thiết Tâm Nguyên càng nói càng nhiệt tình, nếu cửa hiệu đủ cao cấp, tới ăn tất nhiên toàn huân quý, bọn họ sẽ bất giác mang tới tất cả bí mật tới, chỉ cần có người đủ nhạy bén là không khó tập hợp thông tin rời rạc thành thứ có lợi.
Chưa kể khi cần tiện thể hạ độc vài kẻ.
Cửa hiệu hạ độc giết người thì tất nhiên hậu quả nghiêm trọng, không thể nào mở được nữa, nên cần tìm một người hợp tác đủ cứng.
Ví như Da Luật Trọng Nguyên.
Vào lúc cần thiết, giết kẻ lão già đó không thích, rồi để lộ ra vào thời điểm thích hợp, ha ha ha, tha hồ mà vui.
Nhìn nụ cười gian như hồ ly của Thiết Tâm Nguyên, Mạnh Nguyên Trực bắt đầu nghĩ lại hướng đi của bản thân, vì hắn thấy định vị làm cánh tay trái phải của y không thích hợp, hắn không theo kịp lối tư duy cổ quái cực điểm của Thiết Tâm Nguyên.
Một người đoán không thấu tư duy của thủ lĩnh, không hợp cách theo bên cạnh.
Có điều nhìn rộng ra toàn bộ người trong Thanh Hương cốc cũng liên tục bị tư tưởng của y làm trở tay không kịp à, đến gian như Lão Hứa cũng vừa bị lừa một cú, nghĩ thế lòng đỡ thấp thỏm hơn.
“ Hôm nay Da Luật Hồng Cơ cử người tới, ta thấy mình thể hiện không tệ, chuyện có vẻ tới đây xong rồi đấy, chúng ta sắp đi Đại Tống chưa?”
Thiết Tâm Nguyên đột nhiên bật cười:” Xong? Ha ha ha, Cáp Mật thống quân ti, Lão Mạnh, có biết một thống quân ti có bao nhiêu quân không?”
“ Một chút, người Khiết Đan lập Nam Kinh đô thống quân ti, tây bắc lộ thống quân ti, Ô Cổ Địch Liệt thống quân ti ... không dưới mười hai cái. Trong đó nhỏ nhất là Đông bắc lộ thống quân ti quản hạt ba nước, mười sáu quận, mười tám vạn quân, chưa tính bộ tộc quân và nô binh.” Mạnh Nguyên Trực là người quân ngũ không lạ mấy chuyện này gập ngón tay tính, nói tới đó như sực hiểu ra:” Lão già khốn kiếp muốn thôn tính chúng ta?”
“ Không sai, lão ta muốn thôn tính chúng ta, đợi mà xem, khi chúng ta đi sẽ có rất nhiều quan viên theo chúng ta về Cáp Mật, Nhất Phiến Vân tuy là trưởng quan cao nhất, nhưng vị trí chủ chốt đều là của người ta.” Thiết Tâm Nguyên cười khẩy:
Mạnh Nguyên Trực kinh hãi, trên chiến trường hắn không biết sợ gì, nhưng thủ đoạn này hắn không biết ứng phó ra sao:” Thế này chúng ta không tới Tây Kinh cho rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ung dung nói:” Sao lại không tới chứ, chúng ta muốn quang minh chính đại lập quốc thì không thể thiếu sự cho phép của Khiết Đan.”
“ Nếu đám quan viên đó muốn cai quản Thanh Hương cốc thì sao, nếu thế không bằng ta dẫn người nhà về Đại Tống ẩn cư còn hơn.” Mạnh Nguyên Trực nói rất dứt khoát, nếu Thiết Tâm Nguyên chỉ cần có chút do dự ở chuyện này là hắn đi ngay:
“ Bình tĩnh đi, việc này giống như chung tiền mở quán ăn, chúng ta góp đầu bếp, góp chưởng quầy, Da Luật Trọng Nguyên muốn có người làm trướng phòng đảm bảo lợi nhuận cho mình là hợp lý.” Thiết Tâm Nguyên ấn vai Mạnh Nguyên Trực xuống, nhân tâm một khi nguội lạnh làm ấm lại rất phiền:” Lão Hứa đang thương lượng việc này.”
Mạnh Nguyên Trực vẫn đứng ngồi không yên:” Nhưng nếu người ta ...”
“ Thanh Hương cốc không chỉ có người nhà của huynh, có mẹ ta, muội tử ta và các huynh đệ của ta, lão bà tương lai của ta nữa, kẻ khác đụng vào thì mạng của hắn không còn dài đâu.” Thiết Tâm Nguyên nói chắc chắn:” Tin tưởng Lão Hứa, huynh ấy sở trường mấy chuyện này lắm, mấy năm qua ủy khuất vì Mục Tân là đối thủ quá cường đại thôi, người như thế trên đời không có mấy, loại như Da Luật Trọng Nguyên thế nào cũng bị Lão Hứa dồn cho lên trời xuống đất đều không xong.”
Mạnh Nguyên Trực đấm đầu:” Càng ngày ta càng thấy ở bên cạnh ngươi giống ở hoàng cung Đại Tống rồi, nên đoán chừng ngươi có thể lập nên quốc gia to như Đại Tống đấy.”
So sánh này thật thú vị, Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Thong thả thôi, Lão Mạnh, chúng ta mới đi những bước đầu tiên, còn xa lắm, cứ bước từng bước một đi.”
Bất tri bất giác tuyết nhỏ đi nhiều, còn bông tuyết li ti như bụi, đám mây âm u đã rời đi nhường chỗ cho bàu trời xanh lam.
Trời càng lúc càng lạnh.
Thiết Tâm Nguyên rời Yến Triệu quốc vương phủ, trứng không thể để hết vào một cái giỏ được.
Đi trên đường phố gió lạnh căm căm, từng chiếc xe trâu đi qua bên cạnh, trên xe toàn thi thể, chiếu đắp xơ xài lộ ra bàn chân bầm đen như than.
Người lang thang ở Tây Kinh nhiều lắm, đa phần là người Hán mất đất đai vào thành kiếm việc tạm thời.
Từ khi người Khiết Đan nhận thức được thu lợi từ đất đai lớn hơn nhiều chăn thả gia súc, quý tộc Khiết Đan liền ra sức chiếm đoạt đất đai, hi vọng hoa màu mọc ra từ đất mỗi năm mang lại cho mình thu nhập phong phú.
Giống như làn sóng người có tiền mua đất ở Đại Tống, nhưng huân quý Đại Tống biết lưu lại điền hộ để bọn họ kiếm cái ăn no bụng, quan gia Đại Tống ít nhiều biết sửa sang thủy lợi, cổ vũ nông tang.
So ra thì huân quý Khiết Đan đầu óc chưa giải phóng khỏi cuộc sống chăn thả, thế nên chỉ biết ra sức chiếm đoạt như chiếm đoạt mục trường, sau đó định ra thuế thật cao, ngồi đợi mùa thu thu lợi.
Dưới tình hình đó nông dân làm sao sống nổi, mất đất đai thì chỉ còn cách vào thành làm thuê kiếm sống, nhưng thành trì Khiết Đan thì không lấy đâu ra nhiều công phường như Đại Tống, không tiếp nạp được nhiều lưu dân như vậy.
Khiết Đan cũng không có cơ cấu thu nhận lưu dân thành sương quân như Đại Tống, vì thế thời tiết giá rét khắc nghiệt thế này, bọn họ biến thành xác chết cứng đờ bị sai dịch kéo lên xe trâu, mang ra loạn táng cương vứt bỏ.
Sau khi nhìn thấy cảnh này, hiểu rõ nguồn cơn, Thiết Tâm Nguyên nhận ra đây là cơ hội tốt cho Thanh Hương cốc, chứ người biết làm ruộng trong tay y thực sự quá ít, hi vọng những dã nhân chưa bao giờ biết tới lưỡi cày không khác gì đánh cược hết vào sự ban ơn của ông trời.
Mà theo kinh nghiệm của Thiết Tâm Nguyên, ông trời luôn thích chơi đều người ta vào lúc bất ngờ nhất.