Bốn bề tức thì đuốc lửa sáng choang, tiếng bước nhân liên tục vang lên.
“ Xảy ra chuyện gì?”
Một tiếng quát hỏi quen thuộc từ trong lều lớn truyền ra, thân hình cao lớn của Hổ Nô xuất hiện, Mạnh Nguyên Trực gia tăng tốc độ, nếu không nhanh sẽ không thoát được.
Lồng chó được mở, hơn hai mươi con chó săn hung dữ tức thì lồng lộn chạy tới chỗ có mùi máu tanh.
“ Tả ti giám Ngốc Lỗ Hoa Xích đại nhân bị ám sát.”
Tiếng thét kinh hãi khiến cả quân doanh như choàng tỉnh, quân sĩ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đổ tới phía lều hoàng đế.
Khi thi thể đầu tiên phát hiện, Mạnh Nguyên Trực đang leo tường, phía dưới là đám hoạn quan cung nữ chạy như ruồi không đầu, thông minh chút chạy về chỗ chủ tử xem có chuyện gì không.
Trà trộn vào đám hoạn quan, Mạnh Nguyên Trực vượt qua được một trạm gác.
Khi nghe thấy tiếng truyền lệnh tất cả ở nguyên tại chỗ nếu không giết không cần hỏi, Mạnh Nguyên Trực vung chân đá hộc máu một tên hoạn quan giang tay ngăn mình, chặt đầu một tên, dẫm gãy chân cung nữ ôm chân mình, không ai dám ngăn cản hắn nữa.
Hổ Nô như xe húc ầm ầm xông tới, hất văng thái giám cung nữ cản đường chạy thẳng tới chỗ Mạnh Nguyên Trực, tiếng tù và trầm trầm vang lên, kèm với đó là tiếng vó ngựa như sấm rền.
Bị phát hiện rồi, Mạnh Nguyên Trực chẳng cần che dấu gì nữa, hú dài một tiếng quái dị, rùn ngươi tránh một thanh đoản mâu, trước khi địch khép vòng vây, lao vào rừng thông.
Đám chó săn đuổi sát gót, sủa không ngừng, Hổ Nô còn chạy nhanh hơn chúng.
Ngày càng có nhiều tiếng tù và vang lên, mỗi hồi đại biểu một vị trọng thần bị giết, làm Hổ Nô càng thêm phát cuồng.
Rừng thông chẳng mấy chốc là hết, vừa xông ra ngoài là tên ào ào trút xuống, Mạnh Nguyên Trực dự liệu trước, người vừa chớm lao ra là khựng lại một bước đợi đợt tên đầu vừa qua, lăn tròn vào lùm cây.
Đợi tên thứ hai trút xuống là lúc Hổ Nô lao ra ngoài, hắn kinh hoàng tóm lấy hai con chó bên cạnh chắn mưa tên lui lại, đến khi quát ngừng thì không thấy người kia đâu nữa, nổi giận cầm đầu một tên quân sĩ chạy tới, đập vào cây thông nát bét, hét lên:” Không tìm được hắn thì các ngươi chết hết.”
Trong lùm cây có tiếng cho cắn xé, Hổ Nô mừng rõ chạy tới, giữ tay một xạ điêu thủ định bắn về phía phát ra âm thanh:” Bắt sống!”
Tiếng chó sủa ngày càng thưa thớt, tên thích khách đó sắp giết hết chó, Hổ Nô không vội, chỉ cần giữ kẻ đó lại là đáng lắm rồi.
Quân sĩ tới ngày một đông đã phong tỏa chặt xung quanh, rồi từ ba phía ép dần tới phía vách núi.
Chém chết con chó cuối cùng, bước tiến bị chậm lại không ít vậy mà không thấy có người Liêu xông tới. Mạnh Nguyên Trực nhổ một mũi tên trên vai ném đi, tên khi đó trúng hắn thì đã hết đà, không cắm sâu nên không ảnh hưởng tới hành động, chỉ kéo lũ chó bám theo, lòng ngạc nhiên lắm, nhưng chẳng có thời gian nghĩ nhiều, nhanh chóng tìm sợi dây thừng mình bố trí ở vách núi. Hai tay đeo găng, bám vào đó tuột xuống, dù cách mấy lớp vải và lá sắt, hắn vẫn cảm thụ được lòng bàn tay nóng rát.
Hai chân chạm đất, loạng choạng một hồi, giật mạnh đứt sợi dây, nhặt thủ cấp Trương Từ Dân, tức tốc chạy ra ngoài, lần này chẳng kịp để ý tới ẩn thân nữa.
Thế là tiếng chiêng la, tiếng tên bắn hỗn loạn sau lưng, đáng tiếc tốc độ hắn qua nhanh, cung đều chỉ kịp ghim xuống đất.
Chỉ là bây giờ chính Mạnh Nguyên Trực cũng không chắc mình thoát được khỏi vòng vây không.
Cô độc chạy trong rừng rậm, sau lưng là tiếng bước chân dồn dập, người đã trúng thêm hai mũi tên nữa, nguy cơ hiển hiện trước mắt Mạnh Nguyên Trực thấy hối hận vì thực hiện cuộc ám sát khả năng thành công gần bằng không này. Hắn không sợ chết, chỉ lo hành động của mình sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch Thiết Tâm Nguyên bố trí.
Nếu hắn bị bắt hoặc giết chết, thân phận bại lộ, khi đó Hứa Đông Thăng cũng gặp họa, rồi lửa giận của người Khiết Đan sẽ trút xuống Cáp Mật, mồ hôi lạnh chạy khắp lưng, Hứa Đông Thăng kệ cho phổi như thiêu đốt, liều mạng chạy về phía cái hang ẩn thân ....
Hổ Nô đứng ở vách núi gầm gừ tức giận, dù là hắn cũng không thể leo xuống vách núi cao thế này được, khi đi đường vòng tới trạm gác thứ hai thì trời đã sáng.
Hoàng kim lực sĩ Điệt Bộ nói nhỏ:” Tướng quân, hắn thoát rồi.”
“ Hắn không thoát được.” Hổ Nô bình tĩnh lắc đầu:” Ta vừa nhận được tin, tên thích khách đó bị thương, ít nhất trúng ba mũi tên, nay đại quân phong tỏa chu vi năm mươi dặm, hắn mang thương tích trên người khó trốn.”
Điệt Bộ khinh thường cấp trên xuất thân dã nhân này, thứ đầu óc ngu xi tứ chi phát triển, vì tham công muốn bắt sống hung thủ, tên mãng phu này mấy lần bỏ cơ hội hạ sát, khiến hung thủ chạy mất, giờ vẫn còn mạnh miệng.
Tên hung thủ đó đã có thể dễ dàng lẻn vào doanh trại hoàng đế, chứng tỏ người ta không chỉ am hiểu bố trí canh phòng, đó là chuyện cần thời gian dài tổng hợp tình báo.
Bất kể thế nào cũng chứng tỏ người ta có chuẩn bị mới tới, ắt chuẩn bị cả đường lui.
“ Ta biết ngươi bất mãn với ta, nhưng lúc này chúng ta phải đồng lòng, không bắt sống được thích khách thì chúng ta sẽ bị đi đầy tới chỗ man nhân, cả đời đừng hòng quay về.”
“ Hai sáu quan viên bị ám sát, có tới bốn vị trên tam phẩm, Hổ huynh dù bắt sống được thích khách thì tội cũng chẳng nhẹ hơn được, giờ tạo cơ hội cho hắn chạy trốn rồi.” Đến nước này Điệt Bộ không che dấu thái độ bất mãn của mình nữa:” Ta thấy giờ nên phái du kỵ mở rộng phạm vi truy bắt, thích khách ắt hẳn chuẩn bị ngựa.”
Hổ Nô gật đầu:” Nếu ngươi nghĩ thế thì hãy dân ba nghìn lang kỵ tìm kiếm bên ngoài, ta phụ trách lùng sục trong núi.”
Điệt Bộ quát thân tùy, lên ngựa tới Lang kỵ doanh truyền lệnh.
Da Luật Tông Chân mặt đẫm nước mắt.
Ông ta là vị hoàng đế mềm lòng, dưới sự cai trị của ông ta, quan viên nước Liêu sống tương đối thoải mái, từ khi đăng cơ tới nay chỉ xử tội tám mươi quan viên, so với số quan viên lên tới mấy chục vạn, không khác gì là không xử phạt.
Nay hai sáu quan viên bị giết dưới vành mắt, làm sao không đau thấu tim.
So ra thì Da Luật Hồng Cơ chỉ có âm trầm mà không có vẻ mặt nào khác:” Thích khách chạy thoát rồi sao?”
Đại tướng nội vệ nghe hỏi mà không khác gì bị sét đánh:” Bẩm thái tử, Hổ Nô tướng quân đang truy bắt, hẳn là sắp bắt được rồi.”
“ Hẳn là? Sắp? Mạc Lý Ninh, thích khách ám sát hai sáu quan viên Đại Liêu ta xong, ý đồ tới gần hoàng trướng, ngươi thống lĩnh hai vạn nội thị mà không hề hay biết.”
“ Nếu không phải có Hổ Nô phát giác hành tung thích khách quát lên, ngươi định khi thích khách vào hoàng trướng mới bắt à?”
Mạc Lý Ninh mặt xám ngoét, hai hoàng kim lực sĩ bẻ tay hắn, kéo ra ngoài.
(*) Thằng Mạnh Nguyên Trực này không khôn lên tí nào, chuyên gây họa.