Mạnh Nguyên Trực nhìn đàn ngựa hoang đã bỏ đi, chỉ để lại lớp bụi mù, nhổ bẹt bãi nước bọt:” Lão tử không tin không đối phó được với một đàn ngựa hoang.”
Nói xong tung mình nhảy xuống đồi, ở dưới kia con ngựa màu mận chín đang truy đuổi đám Hồ lão tam chạy bán sống bán chết, nó há mồm phát ra tiếng gầm như rồng ngâm, hơn trăm con ngựa đã sa lưới được đồng bọn cắn lưới giải nguy.
Uỳnh!
Tiếng nổ lớn vang vọng sơn cốc, Thiết Tâm Nguyên thất kinh bò lên đồi nhìn, tình hình nguy cấp tới mức nào mới khiến đám Cạc Cạc phải dùng thuốc nổ dọa lui đàn ngựa.
Quả nhiên tiếng nổ khủng khiếp làm đàn ngựa hỗn loạn, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Đám Hồ lão tam thoát chết trong gang tấc, nằm bẹp dưới đất thở hồng hộc, có người nuốt nước bọt nói:” Mùa đông có sấm, hay là chúng ta làm chuyện thương thiên hại lý nên bị cảnh báo rồi.”
“ Trong đó có thiên mã, chúng ta đừng bắt nữa, nếu không sẽ bị sét đánh.”
Hồ lão tam nổi điên đá tên vừa phát ngôn:” Con mẹ nó, người Khiết Đan hành hạ chúng ta bao năm có bị sét đánh không? Lão tử không tin Lôi công Điện mẫu mù mắt, chuyên môn đi đánh người cùng khố chúng ta.”
Nói xong người đầu tiên đứng dậy chạy đi, còn gần trăm con ngựa hoang chưa thoát thân, hắn thuần thục dùng thừng buộc lấy hai chân trước chúng, lắp hàm thiếc vào mồm chúng, mấy tên thuộc hạ dù sợ hãi cũng vẫn làm theo ...
Đám mục nô khác lần lượt lấy dũng khí tới giúp, chẳng mấy chốc trăm con ngựa bị buộc thành xâu, giải thoát khỏi lưới, bọn chúng tha hồ vùng vẫy quẫy đạp, nhưng miệng không mở ra cắn được, chân không lấy trụ đá được, nên phản kháng đều vô nghĩa.
Hồ lão tam mừng rỡ phát hiện bắt được gần ba trăm ngựa con, có số con tin này, không lo đàn ngựa chạy mất.
Thiết Tâm Nguyên đi tới nơi mới hiểu được đàn ngựa hoang đáng sợ ra sao, những sợi dây thừng to hơn ngón cái bị chúng cắn xơ xác.
Mục nô nhanh chóng tháo lưới bên lại, sáu chục tấm lưới giờ chỉ còn dùng được bốn chục, hơn hai chục cái hỏng hẳn, thà bện cái mới còn nhanh hơn sửa.
“ Đàn ngựa chạy đâu mất rồi?” Thiết Tâm Nguyên nhìn quanh không thấy đàn ngựa đâu, hỏi Cạc Cạc:
“ Chúng chạy về phía trái sơn cốc rồi.”
“ Bên đó chẳng phải ngõ cụt sao?”
Mạnh Nguyên Trực thất thểu trở về, một mình một ngựa, hiển nhiên truy đuổi con ngựa mận chín vô ích, từ xa hô:” Đàn ngựa đang vượt núi, chúng thoát rồi.”
“ Tạ ơn trời đất.”
Lão mục nô Trương Thành quỳ xuống vái lạy, không chỉ ông ta mà rất nhiều rất nhiều mục nô khác cũng làm như vậy, không biết sắc mặt Thiết Tâm Nguyên vô cùng khó coi.
Một lúc sau Úy Trì Văn đi tới nói nhỏ:
“ Tộc trưởng, bọn họ đang luôn mồm nói chúng ta đắc tội với long mã, mà long mã là thú cưỡi của Mã vương gia, chúng ta sẽ bị báo ứng, đang dập đầu xin trời cao tha mạng.”
Nhìn sang kia Hồ lão tam đang nỗ lực khống chế ngựa, dẫn chúng vào chuồng, Thiết Tâm Nguyên chợt nhớ tới câu người đáng thương có chỗ đáng giận, từ giây phút đó số phận đám người Trương Thành chính thức được y xác định, không thèm để ý tới nữa, quay sang hỏi Mạnh Nguyên Trực:” Phía bên kia núi là nơi nào?”
“ Một ít sườn dốc và đồi thấp, giờ chúng là rồng ra biển lớn, e không làm gì được nữa.” Mạnh Nguyên Trực không cam lòng:
“ Yên tâm chúng ta đã bắt được ngựa con, ta cảm giác chuyện này chưa xong đâu, chúng sẽ tới tìm chúng ta, huynh chỉ huy mọi người lập trại đúng theo tiêu chuẩn quân doanh đi.”
“ Ý ngươi là đám ngựa hoang này sẽ tập kích chúng ta?” Mạnh Nguyên Trực không ngờ Thiết Tâm Nguyên lại nói thế:
“ Không nhìn thấy sao, đàn ngựa này hơn vạn con, theo như Hồ lão tam nói đây là chuyện chưa từng có, đàn ngựa mấy trăm con là lớn lắm rồi. Một vạn con ngựa ăn bao nhiêu cỏ, nếu bọn chúng cứ ăn mãi khác gì nạn châu chấu, bao nhiêu cũng không đủ cho chúng ăn, nhưng cỏ Hoành Sơn vẫn tốt, trông có vẻ không bị tàn phá nhiều.”
“ Như thế nơi này hẳn phải có mã vương mới tụ tập nhiều đàn ngựa tìm cỏ ăn bên ngoài quay về sơn cốc nghỉ như thế, nếu thế con mã vương này thành tinh rồi, chúng ta chuẩn bị chiến tranh là vừa.”
Ví dụ dã thú cắn trả nhân loại nhiều lắm, như sói mẹ ở Thanh Hương cốc vậy, Thiết Tâm Nguyên còn nghe nói con lừa Quý Châu mưu sát chủ nhân, bố trí tỉ mỉ, làm việc kín kẽ khiến người ta rợn người.
Hồ ly cũng cực kỳ thông minh, nó từ nhỏ đã biết dụ kẻ bắt mình tới gần tường thành cho thị vệ giết, vì thế để cẩn thận, y nâng sự việc tới tầm cao chiến tranh.
Mọi lập doanh trại mới ở triền dốc, dựa lưng vào vách núi, phía trước là hẻm núi hẹp, Hồ lão tam hạ lệnh mục nô đào hào, chất đầy củi trong đó.
Trương Thông què chân nên chẳng giúp được gì, chỉ ngồi trên ghế cười ngoạc miệng, vừa rồi thấy Thiết Tâm Nguyên nói thú vị lắm.
Mạnh Nguyên Trực vỗ đầu hắn:” Chuyện ngựa tập kích nghe rất quỷ dị, ngươi chỉ được cười đàn ngựa không biết lượng sức, không được cười tộc trưởng ý nghĩ kỳ lạ, hiểu chưa?”
Trương Thông ngậm mồm ngay, gục gặc đầu.
Hôm nay thu hoạch không tệ, ngoài những con ngựa bị mặc lưới, còn rất nhiều con không vượt qua được vách núi, bị dồn vào đường cùng, trong đó số lượng ngựa con nhiều kinh người, tám trăm con.
Có chuyện tốt thì cũng có chuyện xấu, trong doanh trại không cách nào ở được, khắp nơi là tiếng ngựa hí, nhất là đám ngựa con bọn chúng kêu suốt đêm, vô cùng thê lương.
Thiết Tâm Nguyên ngủ không ngon, mọi người đều thế, đàn ngựa không chịu ăn uống, bọn chúng tạo thành vòng tròn bảo vệ ngựa con ở bên trong cùng.
Hơi thở mùa xuân còn chưa tới được Hoành Sơn hoang vu, thời tiết đêm lạnh thấu xương, tất cả ngựa mẹ đều khuỵu chân trước xuống, áp ngựa con dưới ngực, còn ngựa đực thủ đuôi lên ngựa con.
Khẩn trương cả đêm, do thám báo về, đàn ngựa quả nhiên không bỏ chạy mà quay lại, loanh quanh ngoài sơn cốc, không xông vào.
Thiết Tâm Nguyên vừa ngáp sái quai hàm từ lều đi ra, Hồ lão tam tới bẩm báo.
Ngoài hàng rào có rất nhiều ngựa mẹ.
Tới bên hàng rào, Thiết Tâm Nguyên thấy hơn hai trăm con ngựa cái, nhìn vú sệ căng của chúng là biết chúng là mẹ của đám ngựa non trong kia.
Tự đâm đầu vào lưới tội gì không lấy?
Thiết Tâm Nguyên lệnh Thập Tam mở một đoạn rào, đám ngựa cái lập tức chạy qua, tới bên chuồng ngựa.
Ngựa con tán loạn chạy ra, tìm mẹ mình, vươn dài đầu bú, cứ dưới bụng một con ngựa cái đều có hai con ngựa con, những con không tìm được mẹ nhân cơ hội ăn ké.