Thanh Hương cốc còn quá non trẻ, chưa thể tự đứng vững trên đôi chân của mình, dù chuyến đi này có quá nhiều thứ không thể dự tính trước, nguy hiểm trùng trùng, Thiết Tâm Nguyên vẫn phải đi một chuyến.
Mang theo tâm trạng nặng nề về tới phòng, Úy Trì Chước Chước cũng có mặt, đang bới than trong bồn, liếc nhìn nữ nhân kỳ quái đó một cái, Thiết Tâm Nguyên mặc cả y phục thả mình nằm xuống giường.
Úy Trì Chước Chước bặm môi:” Thủ lĩnh thực sự muốn cưới công chúa đó à?”
Thiết Tâm Nguyên hé một mắt ra:” Ta có ý nghĩ này từ lúc năm tuổi, e là không thay đổi được nữa.”
“ Cô ấy xinh đẹp lắm sao?”
“ Nói thừa, cho dù nàng ấy có xấu đau thì ta cũng cưới.”
Úy Trì Chước Chước siết chặt tay hồi lâu, rốt cuộc cũng nói ra một câu nhỏ như muỗi kêu:” Còn ta thì sao ...”
Thiết Tâm Nguyên ngồi dậy, chuyện này nói thẳng ra tốt hơn:” Ta luôn cho rằng cưới một lão bà là đủ, cưới nhiều phiền phức lắm. Cô biết đấy, ta lười, không thích quản mấy chuyện rối rắm như vậy. Nói thực, nếu cô không thay đổi tính cách, chúng ta thực sự là có khả năng, nhưng khi cô tới Thanh Hương cốc, chúng ta không thể nữa.”
Úy Trì Chước Chước cũng quyết làm ra nhẽ vấn đề này, cố nén xấu hổ xuống, nhìn y chằm chằm:” Bọn ta toàn tâm toàn ý giúp thủ lĩnh không tốt à?”
“ Làm tộc trưởng không dễ, nếu ta cưới công chúa xong rồi cưới cô kỳ thực không sao, chỉ là sau này, cứ tiếp nạp một bộ tộc lại cưới một lão bà, đến khi lão bà của ta nhiều hơn cả người trong sơn cốc.”
“ Như vậy là bất công với cô, nói thực, cũng là bất công với ta, khiến tình cảm giữa ta và công chúa bồi dưỡng từ nhỏ biến thành dục vọng trần trụi, ta chẳng bao giờ được hưởng thụ gia đình ấm áp bình thường nữa ...”
Còn chưa nói hết Úy Trì Chước Chước xông tới đấm hai cái sau đó bật khóc chạy mất.
“ Này, đóng cửa hộ chứ ...”
Gió lạnh ra sức luồn vào phòng, thổi bồn lửa lay động không ngừng, Thiết Tâm Nguyên bò dậy đóng cửa, nhìn chậu than hồng tới ngây người, chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa.
Vừa rồi nói thế hơi quá đáng, Úy Trì Chước Chước không biết phải lấy bao nhiêu dũng khí mới nói ra những lời đó, lại bị mình dùng cách lưu manh đáp lại.
Nhưng đó là điều tốt nhất cho nha đầu ngốc ấy.
Sau khi mình và Triệu Uyển thành thân rồi, Úy Trì Chước Chước sẽ ở vào địa vị lúng túng, chịu tội cả đời. Nha đầu Triệu Uyển đó cực kỳ phản cảm chuyện tam thê tứ thiếp, Thiết Tâm Nguyên không muốn nàng biến thành phụ nhân ác độc.
So với việc để tất cả cùng khó chịu, không bằng giải quyết nhanh gọn.
Suy nghĩ miên man, thời gian trôi qua vèo vèo cũng không biết, đang lúc đầu óc hỗn loạn thì Cạc Cạc gõ cửa nói nhỏ:” Chủ nhân phải lên đường rồi ...”
Khi trời còn chưa sáng hẳn, Thanh Hương cốc vẫn chìm trong giấc ngủ, Thiết Tâm Nguyên dẫn đội ngũ theo cửa sau, bắt đầu chuyến hành trình đầy bất trắc, thực ra còn đội ngũ nữa tới Tây Kinh, do Hỏa Nhi và năm mươi thợ săn bí mật đi trước.
Đám mã tặc xung quanh Cáp Mật bị diệt hết rồi, đến mấy bộ tộc láng giềng cũng bị đám khốn diệt sạch rồi, thế nên trên đường đi đám người Thiết Tâm Nguyên chẳng gặp bất kỳ chuyện gì để kể.
Đi, chỉ biết đi, cắm trại nghỉ ngơi rồi lại nhổ trại lầm lũi bước đi, đi trên sa mạc liên tục mười ngày, lại đi hoang mạc hai ngày, tiếp đó lại đi trên thảo nguyên năm ngày, những nơi này dù địa hình khác nhau, nhưng chung một điểm ... hoang vu.
Hoang vu tới mức Thiết Tâm Nguyên thấy cô đơn lắm rồi, tưởng chừng bọn họ là những người cuối cùng của thế giới tận thế vậy. Vì thế hôm đó khi gặp một ca sĩ lưu lãng người Mông Ngột, y nhiệt tình mời người này gia nhập đội ngũ.
Người hắn mặc áo lông cừu cáu bẩn đen xì, chân quấn hai miếng da đã rách, ngã trên mặt tuyết tới sắp chết lạnh, trừ cầm cái hồ cầm khiến hắn giống một nghệ sĩ, còn lại thì giống ăn mày.
Cưỡi ngựa suốt ngày, thời tiết giá lạnh, cần bổ xung nhiệt lượng, vì thế trà bơ, canh thịt dê là không thể thiếu, môi cần có ít dầu mỡ mới không bị nẻ.
Thảo nguyên mùa thu vô cùng hiếu khách, nhưng tới mùa đông dù ngươi chết đói thì cũng chẳng ai giúp.
Vì thế truyền thuyết thảo nguyên hiếu khách tới nhường cả miếng ăn cuối cùng là vớ vẩn, đó là chuyện khi nào mình có dư thừa thức ăn mới xảy ra thôi, nói rộng ra thì có nơi nào không như vậy. Nên người Mông Ngột kia cực kỳ tuân thủ nguyên tắc này, không mở miệng xin Thiết Tâm Nguyên thức ăn, dù hắn rất đói.
Thiết Tâm Nguyên từ nhỏ đã có rất nhiều xương để gặm, trong nhà có hồ ly, vì thế y lười gặm xương, mỗi cái xương ăn qua loa ném đi.
Mỗi khi như thế người Mông Ngột kia nhào tới như chó săn, cướp lấy khúc xương, còn đảo mắt nhìn đám đông ngồi quanh đống lửa, như sợ bị cướp mất khúc xương.
Dần dần trước mắt hắn chất đống xương dê trắng ởn, bên trên đố ai tìm ra chút thịt nào, trình độ gặm xương của tên nên rất cao, chỉ là hắn vẫn đói, còn Thiết Tâm Nguyên sớm ăn no đi ngủ rồi.
Trời sáng, đống lửa vẫn cháy rất vượng, người Mông Ngột kia ngồi khoanh chân bên đống lửa, mắt nhìn không chớp, chỉ cần ngọn lửa nhỏ đi một chút là hắn cực kỳ có kỹ xảo thêm củi vào.
Khi Thiết Tâm Nguyên dậy, hắn càng chú tâm, thêm vào mỗi đống lửa một cây củi, hắn đang nỗ lực chứng minh mình là người hữu dụng, như thế cơ hội được đi theo đội ngũ này sẽ nhiều hơn.
Đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên vô cùng lớn, tới một trăm ba mươi người, đi gặp Da Luật Trọng Nguyên thì tất nhiên phải mang theo lượng lớn tài vật, vì thế mà mười lăm con lạc đà, hai trăm con chiến mã, làm người Mông Ngột cứ đoán mãi đây là quý nhân từ đâu tới.
Hắn chắc chắn những người này không phải là thương đội, thương đội không có nhiều võ sĩ như vậy.
Kết quả một đêm vất vả lao động của hắn được báo đáp, khi ăn sáng, Thiết Tâm Nguyên sai Cạc Cạc múc cho hắn một bát cháo.
Mặc dù người Mông Ngột rất hi vọng được ít thịt, nhưng khi thấy mọi người đều húp cháo ăn lương khô, hắn đành húp cháo gạo rất quý giá, nhưng giấu lương khô vào trong người.
Thiết Tâm Nguyên giờ mới hỏi:” Này người Mông Ngột, sao ngươi lại tới địa bàn của người Khiết Đan, theo ta biết người Khiết Đan không hữu hảo với các ngươi lắm.”
“ Quý nhân tôn kính, ta là Tát Lý Cách, ô lực cách nhĩ ( người thuyết thư) của bộ tộc Miệt Nhĩ Khất, lần này tới Tây Kinh diễn tấu hồ bố tư (hồ cầm) cho hoàng đế Khiết Đan, mong bệ hạ cho tộc ta di cư tới nơi ấm áp hơn chăn gia súc, dù là mùa đông cũng được.” Người Mông Ngột sáng lạn nụ cười lạc quan kể:
“ Năm nay, biển ( Hồ Bối Gia Nhĩ - Hồ Baikal) đóng băng hết cả rồi, tộc nhân của ta chết rất nhiều, bò dê càng chết vô số. Nếu mùa đông tiếp theo tới, chúng tôi vẫn không thể rời biển, trên đời không còn bộ tộc Miệt Nhĩ Khất nữa.”