Triệu Uyển tiến Vương Trọng đi rồi, tung tăng về đại sảnh, chắp tay nhìn bầu trời xanh, tâm tình rất tốt, lâu lắm rồi không gặp tên đó, Tây Vực khắc nghiệt, chắc là đen đi nhiều, không biết có gầy hơn không, di di hay than y quá mong manh.
Tiểu Châu Nhi nhìn công chúa má đỏ hồng hồng, tưởng công chúa sốt, sờ trán công chúa, sờ trán mình, không có, đột nhiên nhớ ra lời thô tục mà đám ma ma hay nói:” Mặt đỏ là nhớ nam nhân.”
Triệu Uyển không phủ nhận, nghênh mặt lên:” Ta nhớ y đó, sao nào?”
Tiểu Châu Nhi tiếp tục cắm hoa:” Nô tỳ thì làm gì được, công chúa nói gì thì là thế, như đêm qua công chúa ngủ mơ nói ngực không đủ to chính là không đủ to.”
“ Á, Châu Nhi, ngươi muốn chết rồi!” Triệu Uyển hét lớn chạy tới tóm Tiểu Châu Nhi cù:
Khi Tiểu Châu Nhi cười nhũn người liên tục xin tha, Triệu Uyển dừng tay, ngồi dựa vào lan can cửa sổ, nhìn chim nhạn bay về phía bắc.
“ Nghe nói thảo nguyên rộng vô bờ, đứng trên lưng ngựa có thể nhìn tới tận cuối thiên hạ, không biết là tráng lệ ra sao?”
Triệu Uyển bĩu môi phản bác:” Lời Da Luật Chân mà ngươi cũng tin à, đường đường Phúc vương Đại Liêu mà suốt ngày lăn lộn đống phấn son, mồm dĩ nhiên là ngọt.”
“ Vậy thái tử Đại Lý Đoàn Khắc Phi nói bọn họ có bốn cảnh phong hoa tuyết nguyệt vô song cũng là giả sao.”
“ Một tên niệm phật tới ngốc, nhìn tóc ngắn ngủn của hắn là ta muốn cười.”
“ Thái tử Cao Ly Vương Cơ nói nước Cao Ly có ba nghìn dặm cương vực, tướng sĩ thiện chiến, quân uy oai hùng, có thể làm minh hữu cường đại của Đại Tống.”
Triệu Uyển chẳng hứng thú nào, chống tay dõi mắt nhìn xa:” Nước Cao Ly bây giờ người có tiếng nói là quyền thần Khang Triệu, hắn muốn nhắc tới những điều ấy đợi Khang Triệu chết mới đủ tư cách.”
“ Cả nước Giao Chỉ cũng phái sứ giả tới cầu hôn rồi, nghe nói bên đó mới lập quốc, quân thần đồng lòng, quân đội hùng mạnh, Nguyên ca nhi có đánh lại được bọn họ không?” Tiểu Châu Nhi nghĩ tới những vương tử mà mình từng theo công chúa đi gặp, lòng phát sầu, chẳng ai trong đó dễ đối phó:
Triệu Uyển thời gian qua bị chuyện này làm phiền chết, hậm hực nói:” Y gây nghiệt, không đánh được cũng phải đánh ... “
Nói tới đó thiếu tự tin bổ xung:” Nếu chẳng may không đánh được thì chúng ta chạy, đây là chuyện chẳng đặng đừng, chỉ lo phụ hoàng thương tâm.”
Tiểu Châu Nhi hai tay ôm miệng:” Trưởng công chúa Đại Tống một khi tư bôn, trời ơi ~~”
Triệu Uyển vỗ má Tiểu Châu Nhi:” Phụ hoàng ta có vạn cách ứng phó, ví như nói ta bị cấp bệnh chết rồi, hay tìm người dung mạo giống ta, tùy tiện cho danh hiệu công chúa rồi gả đi, yên tâm không nghiêm trọng vậy đâu.”
Tiểu Châu Nghĩ vỗ vỗ ngực thở phào.
Bên ngoài có tiếng chó sủa loạn xị, Triệu Uyển vén rèm , bảy tám con chó vàng vẫy đuôi chạy tới, bám lấy cửa sổ, đợi mỗi con được nàng xoa đầu gãi cổ mới hài lòng chạy đi, chui qua lỗ chó nằm ở cửa nhìn bề ngoài.
Tiểu Châu Nhi bực tức:” Đám vô dụng, chỉ biết sủa Vương sư phó thôi, hôm qua Vương công công tới cửa đại sảnh rồi mà chúng không sủa một tiếng, ném vào nồi cho rồi.”
Triệu Uyển khúc khích cười, có lẽ Vương Tiệm và chúng là đồng loại, nên không sủa, hết cách, nếu không thiến chúng thì bây giờ Lan Hiên của nàng đã có mấy trăm con chó.
Chính trị là thứ kỳ diệu, một số hành vi người ta vô tình làm ra, trong mắt người khác biến thành ám thị, hoặc có thể nói là dung túng.
Công chúa Đại Tống không gả ra ngoài, đó là quy củ Tống thái tổ lập nên.
Nhưng từ việc Trưởng công chúa Đại Tống từ chối hết huân quý trong nước, khiến các quốc gia xung quanh nhìn thấy một tia hi vọng.
Tết Nguyên Tiêu, ngự hoa viên hoàng cung tổ chức đăng hội chưa từng có, Trưởng công chúa gặp rất nhiều con cháu huân quý, ai nấy hoa chân múa tay, nóng lòng thể hiện tài hoa. Công chúa Đại Tống xưa nay cực kỳ mất giá, nhưng nhờ Triệu Uyển mà tình hình khác rồi, rất nhiều quân quý coi cưới nàng về là vinh diệu vô thượng.
Thế nhưng Triệu Uyển làm một bài ( Thanh Ngọc Án, Nguyên Tiêu) đầy thâm ý, khiến đám tài tuấn thất kinh than, từ nay không ai dám làm thơ nguyên tiêu nữa.
Giữa đám đông tìm chàng trăm ngàn độ
Bỗng quay đầu,
Chàng lại ở nơi đó,
Chốn lửa đèn tàn lụi.
Chỉ có "Năm nay đêm nguyên tiêu , trăng với đèn như trước. Chẳng gặp người năm qua, tay áo đầm lệ ướt" của Âu Dương Tu là có thể địch nổi những vần thơ mỹ lệ ấy.
Thế là Triệu Uyển biến thành trăng sáng trên trời xa không với tới, làm đăng hội mang bao hi vọng của hoàng đế, biến thành văn hội.
Hoàng đế cực kỳ thích bài Thanh Ngọc Án này, nó chứng tỏ rằng giáo dục hoàng gia đã vô cùng thành công, nhưng lại không muốn nó do khuê nữ mình làm ra.
Chỉ đi dạo Đông Kinh một vòng nghe tài tử văn nhân bình luận là hiểu.
“ Tài hoa đó chúng ta chỉ có thể ngắm nhìn, không thể khinh nhờn.”
“ Hoàng gia trăm năm văn vận sinh ra Trưởng công chúa, đáng buồn, đáng tiếc! Vì sao lại là nữ tử?”
“ Bài thơ này xuất hiện, e công chúa khó tìm được lang quân như ý.”
Kinh thành vì đó mà xôn xao, chính như lo ngại của hoàng đế.
Cành hoa mới cắm vào nước ấm hôm qua thôi mà giờ đã nở hoa, có lẽ nó biết mình khó thoát được vận mệnh, cho nên tận tình khoe vẻ đẹp cuối cùng.
Triệu Uyển lấy cành hoa nhỏ gài lên mái tóc, soi gương chỉnh trang một lúc, khoác áo choàng lông trắng muốt, dẫn đám cung nữ tới tường cung.
Mỗi ngày vào giờ này Trưởng công chúa đi cho chó ăn, đó là thói quen nhiều năm.
Tiểu viện tử Thiết gia ở bên tường thành nay có thêm một gian nhà nhỏ, hai thái giám ở trong đó, phụ trách giúp công chúa nuôi sáu con chó vàng chưa thiến.
Người là do Vương Tiệm phái tới, hắn biết tầm quan trọng của tiểu viện này với công chúa, chuyện quét dọn chưa bao giờ qua loa.
Mùa đông năm ngoái trong thành nổi gió lớn, mái nhà Thiết gia bị hỏng hết, nay đã tu sửa hoàn tất, còn lợp bằng ngói xanh.
Khi công chúa cho chó ăn, hai tên hoạn quan căn bản không dám ở lại trong sân, sáu con chó lớn đó hung hãn vô cùng, thường ngày còn tiếp cận được, khi chúng tranh ăn mà có người hoặc động vật nào ở gần uy hiếp tới là gặp họa.