Võ sĩ Thanh Hương cốc băng bó vết thương cho nhau, dọn thi thể trong doanh, dựng lại hàng rào, ngay cả vết máu cũng bị xúc liền với đất hất đi, chẳng bao lâu doanh trại lại sạch sẽ gọn gàng.
Hứa Đông Thăng rửa mặt bằng nước nóng xong, người càng thêm mệt mỏi, vừa rồi hắn hao phí tinh thần cực lớn.
Thiết Tâm Nguyên đi vào rót cho hắn một cốc Lê hoa bạch làm ấm, chuyện ngày hôm nay hết sức hung hiểm, qua được là nhờ sự mẫn cảm của Lão Hứa. Chính bản thân Thiết Tâm Nguyên phải từ sự thay đổi của hắn mới nhận ra vấn đề.
Không tinh ý một chút thôi là tất cả bỏ mạng ở đây rồi, Thiết Tâm Nguyênhoir :” Lão ca biết Niết Lỗ Cổ à?”
Hứa Đông Thăng gục gặc đầu:” Khi ở Đông Kinh tới Tôn Dương chính điếm uống rượu từng gặp rồi, khi đó hắn mới mười sáu thôi.”
Mạnh Nguyên Trực kinh ngạc:” Vậy phải tới mười năm rồi, vậy mà ngươi nhận ra?”
“ Hừ, lão tử đây chuyên tiêu thụ tang vật cường đạo, một năm gặp không biết bao nhiêu người, nếu nhớ nhầm là phiền ngay, nên chỉ cần người ta gặp qua mà để lại ấn tượng, dù hai mươi năm cũng nhận ra được.”
“ Lúc ấy đột nhiên nhìn thấy Niết Lỗ Cổ không biết từ lúc nào đã trà trộn trong đám mã tặc, tim lão tử suýt vọt ra ngoài rồi, thật ra còn chút nghi hoặc, nhưng chỉ quan sát cung cách tên đó một lúc thôi là không nghi ngờ gì nữa.”
Thiết Tâm Nguyên rót cho Hứa Đông Thăng cốc rượu nữa:” Đúng là hiểm, nếu lão ca không quyết đoán, khả năng Niết Cổ Lỗ sẽ hả độc thủ, Da Luật Trọng Nguyên hẳn không muốn nhìn Tiêu Huệ lớn mạnh, lần này bất ngờ móc nối được quan hệ với Da Luật Trọng Nguyên, kế hoạch của chúng ta tiến một bước dài.”
“ Lão Hứa lập công đầu, cạn chén.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn trăng sáng bên ngoài, lẩm bẩm:” Trăng máu giết người quả không sai.”
Có cảm giác gần đây Mạnh Nguyên Trực đa cảm hơn trước kia, Thiết Tâm Nguyên lấy làm lạ:” Sao giờ lại tin thứ này rồi, ta nhớ huynh lúc ở sa mạc từng nói, mọi thứ trên đời là hư vô, chỉ bản thân là thật, muốn gặp thần giết thần, gặp phật giết phật cơ mà.”
Mạnh Nguyên Trực vẫn cứ nhìn bầu trời:” Đó là vì khi đó ta vô tri, càng đi sâu võ đạo, càng cảm thấy sợ hãi, sợ hãi vì đi trên con đường cô độc mà chưa từng có ai đi qua, không có bất kỳ kinh nghiệm nào có thể trông vào học hồi, vì thế bất tri bất giác tin vào thần thánh nhiều hơn. Ngươi giờ không biết sợ vì cảnh giới chưa đủ mà thôi.”
Hứa Đông Thăng mỉa mai:” Sao ngươi không lập cái chùa, dập đầu khấn bái đi, biết đâu võ học sẽ còn tiến xa đấy.”
Mạnh Nguyên Trực nhếch mép:” Lão tử có phải dập đầu hay không thì chưa biết, còn ngươi đến khi trời sáng ngươi dập đầu với người ta đây.”
Hứa Đông Thẳng chẳng giận:” Ha ha ha, cả đời này ta làm nhi tử, hạ nhân cho người vô số rồi, ngươi đưa vàng của ngươi ra đây, lão tử gọi ngươi là tổ tông ngay.”
Bị sự vô sỉ của Hứa Đông Thăng nghẹn họng không nói lên lời, lại nhìn Thiết Tâm Nguyên, Mạnh Nguyên Trực chỉ biết thở dài:” Làm huynh đệ với hai kẻ vô sỉ như các ngươi, kiếp này không muốn thua thiệt cũng khó. Các ngươi đi mà thương lượng với nhau mai làm con nuôi cho người ta thế nào đi, lão tử đi ngủ đây, khi nào muốn chém giết gọi một tiếng là được.”
Hai người bàn bạc suốt đêm, chủ yếu là xác định lại những điều kiện Thanh Hương cốc cần để cho phù hợp với biến hóa mới, khi trời sáng, Hứa Đông Thăng dẫn Cạc Cạc, Úy Trì Văn cùng mười hai võ sĩ tướng mạo thanh tú ưa nhìn, tới thẳng phủ Da Luật Trọng Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực đều không đi theo, một phần tin tưởng vào khả năng của Lão Hứa, cũng là không muốn nhìn huynh đệ khom lưng uốn gối với người ta, tương lai khó gạt bỏ hình ảnh đó khỏi đầu, dù biết hắn diễn kịch.
Như thế sẽ ảnh hưởng tới cái nhìn của họ với Hứa Đông Thanh.
Đây sẽ là cuộc đàm phán vô cùng gian khổ, từ thủ đoạn của Niết Cổ Lỗ hôm qua có thể thấy, Yến Triệu phủ chỉ cần nô tài, không cần đồng bọn, không chấp nhận làm nô tài là chết.
Tin đồn Yến Triệu quốc vương lễ hiền đãi sĩ chỉ là tuồng kịch thôi.
“ Đối với Da Luật Trọng Nguyên, xem ra chúng ta chỉ là một đàn chó hoang, chỉ cần ném ra một khúc xương là xông vào cắn xe nhau. Chúng ta cần ở địa vị tương đối ngang bằng với lão ta, nếu không tương lai bị người ta sai phái như chó thì mệt lắm, Cáp Mật làm ra ít tài phú bị người ta vét sạch.”
Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm, thấy nhất thiết phải tăng thêm vốn liếng cho cuộc hợp tác này:” Lão Mạnh, đi đột kích đội xe của Da Luật Trọng Nguyên, không cần giết chết lão ta, chỉ cần lão ta biết, không phải ai cũng sợ lão, khiến lão lo lắng đề phòng là được.”
“Được!”
Mạnh Nguyên Trực hăm hở gật đầu, phải chuyện thế này mới xứng cho mình làm. Tức thì dẫn theo người rời Tây Kinh, ngoài thành có ngọn đồi nhỏ, Hỏa Nhi cùng năm mươi thợ săn ưu tú nhất trong cốc trú ở đó, nơi đó có tất cả vũ khí hắn cần.
Chẳng có việc gì làm, Thiết Tâm Nguyên cũng không ở lại doanh trại, cùng Thập Tam, Thập Thất đi dạo phố … nếu loại bỏ đi hết mưu tính, thuần túy lấy tâm thái lũ khách nhìn nơi này, Tây Kinh thực sự đáng đến một lần trong đời cho biết.
Mỗi khi hoàng đế tây tuần là thời điểm Tây Kinh náo nhiệt nhất trong năm, cũng là thời gian mà thương cổ vui mừng nhất.
Sứ tiết các nước các vùng tới Tây Kinh mang lại thời cơ làm ăn hiếm có, chỉ tính đoàn sứ tiết các bộ tộc phía tây thôi đã tới hơn hai vạn người.
Tòa thành cao lớn vẫn mang đậm phong cách Hán gia, thành lâu với mái ngói cong, những con dị thú tạo hình hung dữ cầu điềm lành. Nơi này vốn là quận Vân Trung nhà Đường, vì hoàng đế Thạch Kính Đường muốn xin viện binh Khiết Đan mà dâng lên, từ đó người Hán nơi này coi như cách trở với đồng bào ở Đại Tống.
Sáu mươi năm trước mãnh tướng Dương Vô Địch từng có ba tháng ngắn ngủi chiếm lại nơi này, nhưng đại chiến Kim Sa Than, Dương Vô Địch vì không có viện binh mà bỏ mình, sau đó trở đi quân Tống chưa bao giờ rời Nhạn Môn Quan.
Thiết Tâm Nguyên không thể lên tường thành, cũng không nhìn thấy Nhạn Môn quan cách đó ba trăm dặm, thực ra y có lên được tường thành cũng chẳng thể nhìn thấy Nhạn Môn quan.
Thân là yếu địa nhạn bắc bay về nam, núi cao ôm chặt Nhạn Môn quan vào lòng, cách tuyệt Đại Tống và phương bắc.
Giờ ngoài Nhạn Môn quan là đất người Hồ.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.