Bao Chửng là cái loại có quan niệm đúng sai bị vặn vẹo nhất mà Thiết Tâm Nguyên từng thấy, ông ta luôn luôn đứng cùng chiến hào với lợi ích quốc gia, còn đúng sai cá nhân bị ông ta hào sảng hi sinh hết.
Loại hi sinh này nếu cần thiết, ông ta tự ngậm quả trong mồm làm heo quay trên bàn cúng cũng không thành vấn đề.
Chính vì thế ở thời đại yêu nghiệt đầy rẫy này, Bao Chửng vừa thối vừa cứng vẫn như cá gặp nước, vì phàm là người có chút địa vị, ai muốn đấu với ông ta? Thắng rồi thì mang tiếng bức hại trung lương, thua thì làm phân bón cho thanh danh của ông ta.
Đấu tranh với Bao Chửng bất kể kết quả đều là thua, cho dù giờ chưa nhìn ra trái đắng thì chục năm sau, thậm chí là nghìn năm sau vẫn thối hoắc đường phố.
Nghĩ tới Bàng Tịch là biết kết quả đáng sợ ra sao, ông ta chưa cùng Bao Chửng thực sự đối kháng lần nào, nhưng đời sau cái câu “gian thần mặt trắng Bàng thái sư” lúc nào cũng đeo trên miệng người ta.
Cứ nghĩ tới phải lần nữa đối diện với Bao Chửng là Thiết Tâm Nguyên thấy đau bao tử, nhưng mà không thừa nhận, ở Đại Tống này, quan viên thực sự tin cậy chính là ông ta.
Người ta hay nói tới sự thanh liêm chính trực của Bao Chửng, nhưng quên một điểm, ông ta cũng là người rất có thủ đoạn.
Không như Âu Dương Tu, quá thật thà, ông ta mới là quân tử thực sự, mà quân tử thì dễ đối phó hơn nhiều.
Nhà Âu Dương Tu ngay phía sau Tướng quốc tự.
Nơi này là giá đất tương đối rẻ, với bổng lộc của Âu Dương Tu, đáng lẽ không tới mức phải tiết kiệm như vậy mới đúng.
Đó là một viện tử ba dãy tiêu chuẩn, tiền sảnh là phòng khách, giữa là trung đường, phía sau là nơi gia quyến ở. Tiền sảnh rất đông người, huyên náo nhộn nhịp, người đọc sách, người uống trà, người chơi cờ, uống rượu, thậm chí có người nhìn trộm nữ quyến nhà người khác, lộn xộn như cái chợ. Nhìn thế là hiểu, vị tiên sinh này tha chó mèo hoang về nhà nuôi, không nghèo mới lạ.
Khi Thiết Tâm Nguyên đi vào, gác cửa ngủ như lợn chết, cứ để mặc cửa mở toang ra đó, chó mèo gì muốn vào cũng được, chẳng liên quan tới hắn.
Chỉ nghe vài tiếng độc sách là Thiết Tâm Nguyên biết tên này chẳng hi vọng gì vào khoa cử, cả ngắt câu còn không biết thì tốt nhất cho đi gõ mõ là đúng sở trường.
Hai người đánh cờ thì trình độ quá tầm thường mà mặt nghiêm trọng như đi tranh giải vô địch thế giới, trông đến là ghê. Sau khi Thiết Tâm Nguyên chỉ chiêu cho một tên không ngừng vò đầu bứt tai liền khiến hai người chơi cờ cãi nhau ầm ĩ, y xách mông đi thẳng không liên quan.
“ Trần đời ta mới thấy ngươi nhìn trộm nữ quyền nhà người ta mà chảy nước dãi.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ đét vai một tên béo, làm hắn sợ suýt liệt dương luôn, giật lấy một tờ giấy trong tay tên đó đọc oang oang:
“ Đêm xuân một khắc nghìn vàng
Hoa thơm tỏa ngát trăng ngàn sáng soi
Lầu son sáo nhạc chơi vơi
Chiếc đu nhún nhẩy đón mời đêm sang.”
“ Ừm, bài thơ này được đấy, nó là của ta rồi.” Thiết Tâm Nguyên gật gù tán thưởng:
Tô Thức ngẩng đầu lên nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên thì nghiến răng rít như rắn phun nọc:” Ngươi định ăn cướp thơ của ta tới bao giờ?”
Thiết Tâm Nguyên cười khẩy:” Một tên nhìn gia quyến người khác tới chảy nước dãi dù ta làm gì cũng không áy náy với lương tâm.”
Tô Thức sừng sộ:” Ngươi biết cái gì, có biết phụ nhân kia là ai không, có biết ta muốn làm gì không?”
“ Đã làm ra dâm thi đêm xuân một khắc ngàn vàng, chẳng lẽ còn đang tán tụng người ta à? Có điều không trách, nữ nhân đó trước nở sau cong, lại còn ưỡn ẹo giữa đám nam nhân, rất thích hợp với loại trẻ con mới lớn như ngươi ảo tưởng.”
“ Ngươi biết cái rắm, đó là Trương thị, người làm hỏng thanh danh tiên sinh đấy.”
Thiết Tâm Nguyên ồ lên, nhìn kỹ nữ nhân đó bất kể dung mạo hay vóc dáng đều khá lắm, tiếc là viết chữ lẳng lơ rõ to trên trán:” Chính là yêu phụ đó à, nếu ả ta đã cùng tiên sinh lên công đường rồi, sao vẫn còn ở đây?”
“ Vì ả ta nói bị thế tôn của Ngô Việt vương bức ép, nên phải làm thế, nay oan khuất của tiên sinh được rửa sạch, ả không còn nhà để về, nếu tiên sinh không thu nhận, chỉ có cách bán vào thanh lâu hoặc chết mà thôi.” Tô Thức nói gần như rít qua kẽ răng:
Thiết Tâm Nguyên tặc lưỡi:” Nữ nhân thế này mà bán vào thanh lâu là thành hồng quan nhân ngay, với thanh danh của ả bây giờ, đủ duy trì một thanh lâu.”
Tô Thức gật đầu liên tục:” Ta cũng nghĩ như thế đấy, loại nữ nhân ngay cả thể diện cũng không cần này làm gì có chuyện tự tử.”
“ Nếu thế ngươi còn quyến rũ ả làm cái gì? Không sợ dẫn hỏa thiêu thân à?”
“ Ta chưa có gia thất, người khác biết chỉ có hâm mộ mà thôi, đợi ta dụ dỗ được ả, sẽ bố trí ở nơi khác cho ả tự sinh tự diệt.”
Thiết Tâm Nguyên nheo mắt, giọng nghi ngờ:” Ngươi chắc chắn không phải là vì thích mỹ sắc của ả chứ?”
Tô Thức sầm mặt:” Lòng này có trời đất chứng giám.”
“ Tốt!” Thiết Tâm Nguyên lấy ra một cái ống và hộp châm đưa cho hắn:” Thổi một cái có hiệu quả, thổi hai cái bệnh trừ, thổi ba cái hết hậu họa, cứ thế mà làm, tiên sinh có nhà chứ? Có à? Tốt ta vào trò chuyện với tiên sinh một chút.”
Trương thị chẳng thèm để ý mỹ nam kế của Tô Thức, ả thích một nam tử cao lớn để râu quai nón trọng viện tử, nên một phen biểu diễn của Tô Thức không khác gì biểu diễn cho người mù xem.
Cái tên béo kiêu ngạo có lẽ ngớ ngẩn cho rằng mình đáng được tất cả nữ tử yêu thích, nên mới hi sinh bản thân thi hành mỹ nam kế, tiếc là đã dùng cách ngu nhất giúp tiên sinh.
Tài hoa của Tô Thức tất nhiên khiến không ít nữ tử si mê, có người thích nam tử có tài hoa, cũng có nữ tử không quan tâm, họ chỉ thích nam nhân cường tráng mạnh mẽ, Trương thị rõ ràng là loại phía sau, với nữ nhân quá quen với Âu Dương Tu bụng đầy kinh luân thì không có mấy sức sát thương.
Độc châm đơn giản hơn nhiều, trúng một cái đau không thiết sống, trúng hai cái khiến người ta không còn lạc thù làm người, một khi phóng cái trâm thứ ba, bất kể Trương thị ở Âu Dương gia với mục đích gì thì cũng mau mau rời khỏi nơi khủng bố này.
Nấm, độc châm và thuốc nổ là tam đại pháp bảo của Thiết Tâm Nguyên, không tùy tiện sử dụng, một khi dùng trăm lần trúng cả trăm.