Ngày hôm sau Âu Dương Tu thức dậy, phát hiện tâm trạng của mình phấn chấn thêm một chút, những chuyện lộn xộn trên triều đường dày vò mình bạc đầu thời gian quan, tựa hồ sau một đêm đã bị đuổi hết ra khỏi đầu.
Nếu tình thế phương bắc thực sự nghiêm trọng như Thiết Tâm Nguyên nói, chút tao ngộ của mình không đáng là gì hết.
Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi gấp, hôm nay Liêu hoàng sẽ đạp tuyết vào Tây Kinh, toàn bộ sự tiết các nơi rời thành mười dặm nghênh giá.
Quan bào, áo khoác, ngựa đều đã chuẩn bị xong, Âu Dương Tu vẫn ngồi yên không nhúc nhích, tiếng chuông nghênh giá trên tường thành đã gõ tám mươi lần, giục giã quan viên sớm ra ngoài.
Thân tùy Mã Lục ở ngoài vội vàng chạy vào, kệ tuyết đầy đầu, nói gấp:” Quan nhân, người Mông Ngột kia không phải tìm nữa, vừa rồi ở cổng thành, lão nô thấy một dã nhân đeo hồ cầm bị bắt rồi.”
Âu Dương Tu từ trầm tư tỉnh lại:” Bắt đi đâu?”
Mã Lục trù chừ nói:” Quan nhân đừng xen vào vũng nước đục này nữa, hôm qua Yến Triệu quốc vương bị hành thích, người Liêu đang rất kích động. Lão nô muốn ra thành xem, nhưng toàn bộ cổng thành bị giới nghiêm, giờ đại giá Liêu hoàng còn cách ba mươi dặm thôi, không đi là thất lễ.”
Âu Dương Tu đành đứng dậy để Mã Lục giúp mặc áo, lên ngựa rời khỏi quân trường, bất giác liếc nhìn về phía quanh trại của Nhất Phiến Vân, trong khi doanh trại khác ai nấy co ro run rẩy, ở nơi đó hai võ sĩ đứng ở trạm gác lưng vẫn thẳng tắp.
“ Vốn là người đàng hoàng, cớ chi đi làm giặc chứ?” Âu Dương Tu thầm than trong lòng, vung đao cắt một góc áo, để miếng vải rách bay đi trong tuyết, thúc ngựa phóng nhanh, Thiết Tâm Nguyên đã là cường đạo, vậy hai bên không thể có chút liên quan gì nữa rồi:
Hôm qua ăn bát mỳ rất sướng khoái, hôm nay cắt áo dứt bỏ giao tình cũng dứt khoát vô cùng.
Quan đạo hai đường, dù Thiết Tâm Nguyên có vô vàn lý do thì hắn cũng là kẻ địch, ở vấn đề đúng sai, Âu Dương Tu không do dự.
Khi Ấu Dương Tu đi qua doanh trại, Thiết Tâm Nguyên đang đắp người tuyết, nhíu mày vì không biết lấy gì làm mắt, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa, ngẩng đầu lên thấy cảnh Âu Dương Tu cắt áo vô cùng bi tráng, thế là bật cười.
Mạnh Nguyên Trực đứng luyện võ ở gần đó cũng nhìn thấy, thắc mắc:” Người ta cắt bào đoạn nghĩa rồi, ngươi còn cười là sao, xưa nay chỉ khi nào có rạn nứt không thể vượt qua, nếu không chẳng ai muốn dùng chiêu này.”
“ Vậy ta phải khóc à?” Thiết Tâm Nguyên vẫn loay hoay đi tìm cái gì đó làm mắt cho người tuyết, xung quanh toàn một màu trắng xóa, y lại ngại đào tuyết lên để tìm:
Mạnh Nguyên Trực khó hiểu:” Không đến mức, nhưng mà dù sao cũng phải vờ phẫn nộ một chút, nếu không người ta nghĩ ngươi làm chuyện trái lòng.”
“ Hắn cắt bào là chuyện của hắn, ta muốn kết giao là việc của ta, bằng vào cái gì để hành vi của hắn quyết định việc làm của ta?” Thiết Tâm Nguyên quyết định lấy ra hai viên bảo thạch đỏ làm mắt, cô công chúa ngốc kia rất thích làm chuyện bại gia đó, tất nhiên vì bảo thạch cuối cùng đều rơi vào tay y:
“ Người ta đã cắt bào tức là không chào đón, ngươi mà tới cửa còn mất mặt hơn Lão Hứa đi làm con nuôi cho người ta.”
“ Ta lại không biết hắn cắt bào đoạn nghĩa.”
Mạnh Nguyên Trực há mồm:” Ngươi rõ ràng nhìn thấy, ta cũng thấy.”
“ Âu Dương Tu đâu có biết ta thấy.” Thiết Tâm Nguyên tỉnh bơ nói:
Lại có người vô sỉ tới độ này, Mạnh Nguyên Trực ngây ra mất một lúc rồi cười phá lên, cảm thấy Âu Dương Tu sắp gặp xui xẻo lớn rồi:” Ngươi định lợi dụng hắn ra sao?”
Thiết Tâm Nguyên cho hai bàn tay lạnh cóng vào người:” Huynh có biết tử huyệt của Đại Tống là gì không?”
“ Được rồi nói luôn đi, ngươi biết là ta không biết mà, cái gì mà nghiêm trọng vậy?” Mạnh Nguyên Trực nghe tới chữ tử huyệt là sốt ruột, lòng hắn vẫn còn hướng về Đại Tống rất nhiều:
“ Chính là chiến mà, năm Thiên Thánh thứ nhất khi bệ hạ vừa mới đăng cơ liền ban bố ( Mã chính), trong đó quy định, nhà quan hoạn phải nuôi ba con ngựa. Khi Lưu hậu giá băng, bệ hạ phế bỏ đại bộ phận chính sách Lưu hậu định ra khi còn sống, duy chỉ có mã chính là giữ lại.”
“ Năm Khánh Lịch, trong ( mã chính) lại thêm một điều bách tính nuôi ngựa, thế là xuất hiện mã hộ. Tân chính của Phạm Trọng Yêm thất bại, cả một đám người bị đày đi biên châu, ( mã chính) không tiêu vong mà còn tăng cường.”
“ Bản thân Đại Tống cũng biết điểm yếu của mình, bao năm qua tìm cách khắc phục, huynh là võ quan trong kinh, chợ ngựa náo nhiệt ra sao chắc không lạ gì, một thớt ngựa tốt vạn kim khó cầu, con hãn huyết bảo mã của huynh ra chợ một cái, huynh thành cự phú ngay.”
“ Đáng thương cho Âu Dương Tu, cao ngạo cả đời cuối cùng phải cúi đầu trước mấy con ngựa, đoán chừng khi đó ngươi nói nhìn thấy hắn cắt bào đoạn nghĩa thì hắn cũng chối.” Mạnh Nguyên Trực hiểu ra rồi, tức thì cười ha hả:” Ngươi luôn thế, dồn người ta vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nhưng ngươi dùng ngựa hoang lừa hoàng đế, không sợ bị chặt đầu à?”
Thiết Tâm Nguyên lấy cành cây làm tay người tuyết, tỉnh bơ nói:” Ta có ý tốt mà.”
“ Ý tốt, tốt ở chỗ nào?” Mạnh Nguyên Trực định ngoáy lỗ tai nghe kỹ xem lần này Thiết Tâm Nguyên định đổi trắng thay đen ra sao:
“ Nếu ta bán cho quan viên Đại Tống mấy nghìn chiến mã, chúng sẽ hớn hở đem thiến ngay, mười năm sau chiến mã già đi, Đại Tống vẫn không có chiến mã mà cưỡi.”
“ Nếu ta bán cho chúng đống ngựa hoang, chúng tiếc của phải học cách thuần ngựa ra sao, nuôi ngựa thế nào. Giống như đạo lý, cho người ta cá không bằng dạy người ta cách bắt cá.” Thiết Tâm Nguyên đường hoàng nói:
Nghe có lý lắm, Mạnh Nguyên Trực bị Thiết Tâm Nguyên nói cho ù đầu: “ Đúng là chuyện tốt thật, nhưng mà Âu Dương Tu có tội gì chứ?”
“ Khổng nói thành nhân, Mạnh nói thủ nghĩa, chuyện liên quan tới tương lai quốc gia, hắn chịu chút ủy khuất có sao, sau này Đại Tống nuôi ngựa thành công, thế nào cũng có người minh oan cho hắn, ghi danh sử sách, đó chẳng phải bọn họ theo đuổi cả đời à?”
Mạnh Nguyên Trực hết gật lại lắc:” Trừ việc ngươi không hề có ý tốt thì lý do rất đầy đủ.”
“ Bọn chúng tống ta tới Tây Vực cũng với lý do đó, chúng dùng được sao ta không dùng được.” Thiết Tâm Nguyên cười nhạt:” Sau này huynh phải ghi điều này vào đầu, mọi việc ta làm đều là muốn tốt cho Đại Tống thôi.”
Mạnh Nguyên Trực hít sâu một hơi:” Sau này ngươi đừng dùng lý do đó đối phó với ta là được.
Thiết Tâm Nguyên thoáng cái quay lại khuôn mặt thiếu niên đơn thuần:” Chúng ta là huynh đệ ôm nhau sưởi ấm, sao lại hại huynh như thế được.”
“ Đảm bảo?”
“ Đảm bảo!”
Mạnh Nguyên Trực gãi đầu:” Hay là viết giấy cho chắc đi, ta thấy lời ngươi nói giờ khó tin lắm.”