Nhìn người khác ăn uống là việc rất buồn chán, Cạc Cạc đốt một đống lửa phía sau tảng đá lớn, chu đáo trải thảm lông thú xuống đất, Thiết Tâm Nguyên nhàn nhã ngồi xuống ăn bánh uống trà.
Những việc mình có thể làm thì đều đã làm rồi, không cần chường mặt ra đó làm bộ mặt đau khổ thương đời khiến không khí thêm ngột ngạt, làm việc thiện, giờ là lúc hưởng thụ tâm tình tốt.
Cháo đã hết, Hứa Đông Thăng lại thêm lúa mạch vào, gọi một nông phu cường tráng tới nấu cháo thay mình, phụ nhân hai con khi nãy tự giác ngồi xuống đốt bếp giúp đỡ.
Thiết Tâm Nguyên nhìn khuôn mặt toàn tro bếp của Hứa Đông Thăng bị nước mắt chia thành rãnh dài lem luốc, nói:” Làm việc thiện tới mức rơi lệ như huynh thực sự làm ta kinh ngạc đấy.”
Hứa Đông Thăng không che dấu mình vừa khóc, rót chén trà uống:” Ngươi làm chuyện này tốt lắm, về sau Hứa mỗ bán mạng cho ngươi.”
Không hề ngạc nhiên, vừa rồi Hứa Đông Thăng múc cháo cho người ta mà tay run rẩy, không rõ nguyên nhân nhưng chắc chắn hắn bị xúc động rất lớn.
“ Năm xưa Kinh Triệu phủ đại hạn, chết đói đầy đất, cha mẹ ta thất tán, mẹ ta dẫn hai huynh đệ chúng ta lưu lạc đồng hoang nửa năm, vận may mẹ ta không được tốt như phụ nhân kia, không gặp được người chẩn tai, đệ đệ ta chết đói.”
“ Khi cha ta tìm thấy mẹ con ta, chỉ nhận ta mà không nhận mẹ ta, ông ấy cho rằng mẹ ta sống sót được qua nạn đói, nhất định là làm việc mất mặt ông ấy.”
Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm:” Thật quá đáng.”
Hứa Đông Thăng giọng chưa hết xúc động:” Mẹ ta đưa ta cho cha ta, sau đó nhảy xuống đồi, may không chết, nhưng bị gãy hai chân, cha tin mới tin mẹ ta không làm gì có lỗi. Khi đó ta tám tuổi, hiểu không ít chuyện rồi, ta thề cả đời này không được nghèo, đôi khi nghèo còn đáng sợ hơn cái chết.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày tổng kết:” Nào là bối cảnh lưu dân đáng thương, sau đó gia sự bi thảm làm nội dung, cuối cùng tựa như vô tình nhắc tới mình không muốn nghèo, tổng kết lại, có phải là cái cớ đòi ta vàng mà huynh gửi ở Thanh Hương cốc không? Thôi được, ta không lý do gì để từ chối.”
Hứa Đông Thăng suýt nổi đóa:” Lão tử tham tiền một lần mà ngươi cười tới tận bây giờ?”
Thiết Tâm Nguyên cười phá lên:” Nhầm, ta cười cả đời, ha ha ha, Lão Hứa vì vàng mà đánh nhau với dã nhân, vì vàng mà huyết chiến với mã tặc đông hơn chục lần, vì vàng mà bất chấp lừa gạt Mục Tân trí tuệ hơn bản thân trăm lần, rồi vì vàng mà bỏ huynh đệ chạy trong bão đen ... Vì thế mỗi khi huynh nói gì, trước mắt ta lại hiện lên ánh vàng lấp lánh, cái này không thể trách ta được, đúng không?”
Hứa Đông Thăng phẫn nộ vung tay một hồi, cuối cùng bất lực nói:” Ta nói thật mà.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Ta biết huynh nói thật, trừ phần liên quan tới tiền bạc ở phía sau, ta cũng nói thật, huynh nên nói sớm cho ta biết, ta đợi huynh nói những lời này rất lâu rồi.”
Hứa Đông Thăng cười yếu ớt:” Sau này không được lấy chuyện cũ ra trêu ta nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nâng chén trà mời Hứa Đông Thăng, đứng dậy cùng hắn tuần tra hẻm núi.
Không ngừng có vật tư phong phú từ Tây Kinh vận chuyển ra, làm lưu dân yên tâm hơn nhiều. Lều bạt, áo bông, lương thực, còn có ít công cụ đơn giản, bọn họ có thể vượt qua mùa đông khắt nghiệt rồi.
Hơn trăm võ sĩ rất tích cực giúp lưu dân dụng lều, nhặt cùi, trả lời lưu dân vì sao thiếu gia nhà mình giàu có như vậy.
“ Ở Thiên Sơn ba năm đầu trồng cấy đều của mình, năm thứ tư mới phải nộp một thành lương thực, đất rộng mà chẳng mấy ai cầy cấy nên tốt lắm, cày kéo qua một cái là cho hạt xuống chỉ đợi thu hoạch thôi.”
Lạp Tề Phổ ngậm đinh đóng một cái bàn, dùng tiếng Hán trúc trắc nói chuyện.
“ Đất tốt làm sao mà không ai trồng trọt?” Với người Hán quen bán mặt cho đất bán lưng cho trời thì lời này không tin:
“ Ta cũng muốn làm ruộng, nhưng hai tay này không nghe điều khiển, cầm cái cuốc cuốc mạnh quá, bám cả vào đất, kéo cày cũng lệch, ngã liên tục, lão tử lại đi chăn gia súc cho nhàn.”
“ Ha ha ha ...” Xung quanh không ít người bật cười:
“ Cười cái &$#, thử nói chuyện chăn gia súc với lão tử xem, cho các ngươi đàn dê chục con thôi cũng chẳng quản nổi.” Lạp Tề Phổ đá đít lão nông cười mình:” Chủ nhân nhà ta cứ nói, người biết trồng trọt ở Tây Vực là bảo bối, không như bọn ta toàn vô cụng.”
Ở Tây Kinh thực sự là không còn đường sống nữa rồi, lão nông cắn răng nói:” Lạp Tề Phổ huynh đệ, thấy lão hán có tới đó được không, nghe nói người Tây Vực hung dữ lắm.”
“ Ha ha ha, còn ai hung dữ hơn chủ nhân nhà ta nữa, quan tâm người khác hung dữ làm gì? Nếu muốn đi thì tìm chủ nhân thương lượng, cho ngươi ngựa dê, đợi bọn ta về nhà đi theo.”
Thiết Tâm Nguyên còn quá trẻ, lưu dân tất nhiên tự động bỏ quên y, Hứa Đông Thăng tuy trông hung ác, nhưng cao lớn đáng tin hơn nhiều, nhất là vừa rồi hắn múc cháo cho mọi người mà nước mắt đầm đìa, ai cũng thấy.
Không ít người túm tụm bàn bạc một hồi tìm Lạp Tề Phổ:” Huynh đệ, nhờ ngươi đi thương lượng với chủ nhân, bọn ta không cần gì cả, tới Tây Vực sẽ chăm chỉ làm việc, no cái bụng là đủ.”
"Chỉ cần no bụng" là mong ước lớn nhất của người Tây Vực rồi, đất đai Tây Vực khắc nghiệt hơn Tây Kinh không biết bao lần.
Lưu dân không biết điều đó, bọn họ giờ đều mong đợi những người như Lạp Tề Phổ giao thiệp với chủ nhân, để cho bọn họ đi theo kiếm cái ăn.
Nghe thuộc hạ báo cáo, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy toàn thân ấm áp, mặc dù là do y mặc áo lông điêu đen, nhưng mà y cố chấp cho rằng do hạnh phúc mang lại.
Một ít lương thực sắp mốc người ta chuẩn bị vứt bớt, ít quần áo cũ chất đầy kho, một ít bò dê gầy chẳng đáng tiền ở Tây Kinh, đổi được hơn vạn nông phu thì vụ mua bán này lãi lớn rồi.
Tưởng tượng xem đám nông phu không ruộng, một khi sở hữu ruộng đất của riêng mình, trời ơi bọn họ sẽ nhiệt tình như thế nào.
Thiết Tâm Nguyên sụt sịt, không phải y cảm động mà là cảm thật rồi, nói với Hỏa Nhi:” Mai nấu cháo cho thêm ít thịt vụn.”
Hỏa Nhi nhíu mày:” Tiếp tục thế này tới Đại Tống thì chúng ta trắng tay mất, lấy gì cưới công chúa của ngươi về.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Không sao, quan viên người Tống dễ lừa tiền lắm, cho dù tới Hoành Sơn không tìm được đàn ngựa hoang cũng không sao, nhà Lão Hứa ở Kinh Triệu phủ thiếu gì tiền của ...”