Nếu đám người Tô Thức biết Thiết Tâm Nguyên đang nghĩ gì thì không biết cười nổi không.
Trên phố lất phất mưa phùn, Thiết Tâm Nguyên nghĩ thông rất nhiều chuyện, dựa vào cái mồm chẳng thuyết phục được đám người đó, vì chính họ hẳn cũng hiểu lời nói từ mồm phát ra vô nghĩa tới mức nào.
Chỉ có để chúng tới Tây Vực một chuyến, chúng mới hiểu, thế giới này rốt cuộc biến thành cái gì.
Nói gì thì nói tài hoa, kiến thức của những tên đó là không thể phủ nhận, đó là thứ mà Cáp Mật đang rất thiếu, bọn họ vô dụng như vậy là vì ở Đông Kinh phồn hoa quá mức mà ra thôi, nếu đưa được tới Tây Vực chắc chắn sẽ khác.
Xem ra mình nên điều chỉnh chiến lược một chút, nếu kiếm được một đám sĩ tử hay quan lại đang dư thừa ở Đại Tống đưa tới phục vụ Cáp Mật, dù chỉ là có thời hạn thì ích lợi không nhỏ.
Mình bị Hạ Tủng tùy tiện dùng một cái ấn giám ném tới sa mạc, chẳng có lý gì không thể dùng lại trò cũ ném đám người này tới Tây Vực.
Còn về phần chúng muốn hay không thì Thiết Tâm Nguyên thấy không thành vấn đề.
Đến bây giờ khi ở địa vị khác, Thiết Tâm Nguyên thấy Hạ Tủng không sai, chỉ là ông ta không đủ khí phách ném cả ngàn vạn người lên sa mạc mà thôi, ông ta lựa chọn Thiết Tâm Nguyên lại thành lựa chọn sai lầm.
Tưởng tượng ra bốn tên thư sinh kia vật lộn ở Tây Vực, tâm tình Thiết Tâm Nguyên tốt lên nhiều.
Tạm thời không quan trọng nữa.
Triệu Uyển lúc này hẳn là biết mình đã tới?
Thiết Tâm Nguyên nóng ruột nhìn về phía nhà mình, cuối cùng kìm được lòng, quyết đoán quay đi, tới trạch viện ngõ Cán Trúc mà Đơn Viễn Hành chuẩn bị cho mình.
Nơi này long xà hỗn tạp, năm xưa Bao Chửng nổi cơn lôi đình quét sạch rắn chuột ở Đông Kinh cũng chẳng thay đổi được hiện trạng của nó, Toan Nghê bang không còn thì Bạch Hổ đường lên thay, Đồ hộ bang biến mất thì Loa Mã hành xuất hiện.
Kẻ sau càng hung tàn, càng bí mật hơn kẻ trước.
Ở nơi đó Thiết Tâm Nguyên mới dám tích trữ lượng lớn vật phẩm nguy hiểm.
Ba ngày nữa là sinh nhật Triệu Uyển, phải chuẩn bị quà sinh nhật cho nàng rồi.
Triệu Uyển ngồi giỏ quay lại tường thành, không khác gì bình thường, chỉ có năm con chó sủa rất dữ, hẳn là do bị xích lâu nên khó chịu, nàng lệnh hai hoạn quan đưa chúng ra nông trang của mình ngoài thành chơi một tháng.
Chuyện này làm vài lần rồi, không có gì lạ.
Trưởng công chúa như mọi khi đoan trang điềm đạm về Lan hiên, có lẽ mệt, lệnh cung nữ đóng cửa từ khách, sau khi về tới phòng ngủ nàng mới nhảy nhót như con chim non.
Viên mã não đẹp đẽ trong tay, Triệu Uyển hết nhìn lại hôn hít.
Bên trái là bé trai màu lam, bên phải là đứa bé nữ màu hồng, cả hai bụ bẫm đáng yêu đang vươn cổ hôn môi nhau, đúng là đồ xấu xa.
Thủy Châu Nhi nhìn thấy cảnh này tức cười, đợi công chúa điên đủ rồi mới nói:” Trương ma ma đã đợi bên ngoài một lúc rồi, nô tỳ xem qua danh sách sinh lễ mà Vu Điền dâng lên rồi, giá trị tận hai mươi vạn lượng bạc, công chúa có thể chuẩn bị áo cưới được rồi.”
Triệu Uyển đang nhảy nhót khựng lại, mặt tái đi:” Ngươi nói hai mươi vạn lượng?”
Cưới công chúa Đại Tống vô cùng tốn tiền.
Đó là nhận thức chung của tất cả mọi người.
Trước kia chẳng phải như thế, thời thái tổ giả công chúa luôn ban thưởng lớn, như Tào gia đón trưởng công chúa Lỗ quốc còn được một vạn bạc trắng, sáu vạn thếp lụa, một vạn khoảnh ruộng.
Đến thời thái tông liền có nhiều biến hóa, Tống thái tông sau khi nối ngôi huynh trưởng, xử lý đám chất tử của mình, ngay lập tức bán đám chất nữ cho tài chủ đông nam.
Sử sách ghi chép rõ ràng, năm đó thuế nhập vào quốc khố tăng thêm sáu mươi vạn quan.
Thái tông đem nữ nhi thái tổ bán với giá cao, cũng đồng thời đào một cái hố lớn cho khuê nữ của mình.
Đám thần tử lòng vẫn hướng về thái tổ không dám lên tiếng chuyện thái tông lên ngôi, nhưng ở chuyện gả công chúa thì thái độ cực kỳ cứng rắn, ông đã lấy lý do đường hoàng bán chất nữ của mình lấy tiền, vậy khuê nữ của mình phải tuân theo lệ đó.
Phải nói thái tông rất quyết đoán, thấy làn sóng chỉ trích mình đang lớn dần, ngay tức thì đem khuê nữ của mình bán lấy giá tốt.
Người vô sỉ thì vô địch, thái tông làm thế rồi, đại thần thấy không ổn, nhưng không thể chỉ trích ông ta thiên vị nữa.
Chỉ khổ cho công chúa Đại Tống danh giá, từ đó chỉ là món hàng để bổ xung quốc khố.
Nhưng người muốn cưới công chúa, nếu không có gia tài trăm vạn là không thể cưới nổi, vì ở Đại Tống, tài sản cố định rất nhiều, nhưng tiền bạc rất ít, liền một lúc bỏ ra chục vạn đối với đại gia tộc cũng là chuyện chết người.
Chỉ đám cự cổ và diêm thương đông nam mới có thực lực này.
Phò mã cũng là quan, nhưng quan chức này không có quyền tham nghị chính sự, nếu tự ý hỏi tới quân sự càng là đại tội, quan chức này chỉ có thể giúp hoàng đế nuôi ngựa, quản lý mã xa, hoặc là quản lý kho nội phủ, không khác gì gia nô.
Nên với sĩ tử tâm cao khí ngạo mà nói, quan chức này là sự xỉ nhục.
Không trả nổi sính lễ đắt đỏ cũng chính là nguyên nhân công chúa Đại Tống không gả ra ngoài.
Hiệp ước Thiền Uyên quy định, Đại Tống mỗi năm hỗ trợ cho người Khiết Đan mười vạn lượng bạc, hai mươi vạn thếp lụa. Đại Tống và Tây Hạ nghị hòa, mỗi năm lại phải ban cho Tây Hạ năm vạn lượng.
Nên chẳng hoàng đế nào ngu xuẩn trả lại số tiền đó thông qua cưới công chúa.
Thế nên hoàng đế Tây Hạ mới cưới công chúa Khiết Đan rồi giết chết, nếu cưới công chúa Đại Tống thì không nỡ rồi, giá đắt quá mà.
Song châu báu với Tây Vực mà nói tiền chẳng mấy giá trị, trẻ con Tây Vực thi thoảng chăn dê thấy đá quý bên suối chẳng thèm nhặt, nơi đó quan trọng là vật tư.
Thiết Tâm Nguyên có cả mỏ vàng lớn, vẫn phải sai Trạch Mã đi lừa da thú của Thanh Đường về cho tộc nhân làm áo tránh rét.
Lương thực, muối, vải vóc, các loại vật tư sinh hoạt, dù là sợi dây thừng buộc bằng gân trâu ở Tây Vực cũng có giá trị hơn vàng bạc nhiều.
Hai mươi vạn lượng vàng bạc, nghe đã thấy là con số kinh khủng, nhưng bất kể thế nào hoàng đế vẫn cần thể diện, thế nào cũng phải ban thưởng ít vật tư.
Thông thường là giảm nửa giá, ngoài chợ kia vải mộc chất đống như núi, đem ban thưởng rất tốt.
Bằng vào hai mươi vạn lượng bạc, Thiết Tâm Nguyên đem đi mua vật tư ở chợ biên giới thì chưa chắc được một nửa, cho nên thực ra chỉ cần cưới được công chúa về là y lãi lớn.
Tất nhiên Tống đế cùng quần thần cũng nghĩ mình được lợi, thế là cả nhà đều vui.
Năm mươi vạn quan, đủ để hỗ trợ quân phí Khiết Đan và tiền tặng Tây Hạ một năm.
Đem đổi một cô công chúa lấy một năm bình an biên cương.