Thiết Tâm Nguyên không lạ gì khảm nhi tỉnh, trước khi tới Đại Tống, y từng ba năm uống nước ở khảm nhi tỉnh rồi, nước giếng ngọt mát, nước sông mãi mãi không sao sánh được.
Khảm nhi tỉnh là một công trình kiến trúc chứa nước lợi dụng nước ngầm dưới lòng đất, chủ yếu dùng để tưới tiêu ruộng đồng, một phát minh tuyệt vời ở vùng đất khô cằn này.
Mùa xuân hạ vô số tuyết đọng và nước mưa chảy xuống sơn cốc, thấm vào trong hoang mạc, mọi người lợi dụng độ dốc, khéo léo sáng tạo khảm nhi tỉnh. Do chạy ngầm dưới lòng đất, khảm nhi tỉnh sẽ không ảnh hưởng bởi thời tiết nóng nực hay cuồng phong mà bốc hơi, lưu lượng ổn định, đảm bảo nói tự chảy tưới nước vào ruộng.
Nhưng khảm nhi tỉnh trước kia mà Thiết Tâm Nguyên thấy sáng choang ánh đèn, có chiếc ghế cho người nghỉ ngơi, có biển chỉ dẫn bằng hai tiếng Trung- Anh.
Nơi này chỉ có một màu đen kìn kịt.
Nhìn xương cốt tán loạn trong góc, e rằng cái khảm nhi tỉnh này dùng không ít sinh mệnh hoàn thành.
Thiết Tâm Nguyên quỳ bên dòng nước lẩm bẩm:” Tính toán sai rồi, số mã tặc ở mã tặc đồ hẳn là chính xác, nơi này có ít nhất bốn năm nghìn tên mã tặc.”
Mạnh Nguyên Trực vốc ngụm nước âm ấp lên uống:” Nơi này không biết có gì khiến lão già đó hao phí tâm lực lớn như vậy.”
“ Tâm tư của mã tặc, làm sao chúng ta hiểu, có lẽ phải đợi khi chúng ta già như lão ta mới biết vì sao Nhất Phiến Vân lại xây một cái khảm nhi tỉnh cực kỳ lãng phí này.”
“ Sao lại lãng phí, có cái giếng này, nuôi sống vạn người không thành vấn đề.”
Thiết Tâm Nguyên cười nhạt:” Hừ, nơi này mấy chục dặm chỉ có đất vàng và đất cát, căn bản không thể trồng trọt được, nói cách khác, cái giếng này chỉ dùng để uống mà thôi. Ở nơi cực kỳ thiếu nước thế này, đây là sự lãng phí trí mạng.”
Khi hai người đang nói chuyện thì sâu trong khảm nhi tỉnh ánh lửa lay động, thám báo thở hồng hộc chạy về, giọng chưa hết bàng hoàng:” Cuối ... Cuối ... Là một tòa thành.”
Thiết Tâm Nguyên giật mình, thành trì? Thế này thì vượt ngoài dự liệu quá xa rồi.
Vội vàng cùng Mạnh Nguyên Trực chạy đi, chưa tới mười dặm liền nhìn thấy một tòa thành xây dựa vào núi, mặc dù chưa xây dựng xong, nhiều nơi vẫn đầy loạn thạch, tường thành mới chỉ xây một nửa.
Vách đá đối diện có vô số cái hang như tổ ong, có vẻ đẹp nguyên thủy chấn động.
Mạnh Nguyên Trực nhìn một cái là biết chuyện hỏng rồi:” Người nơi này rất đông, chúng ta không đối phó được.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Thắng thì không được, hủy thì rất dễ, chỉ cần phá cái khảm nhi tỉnh này là xong.”
“ Nhưng Tây Hải ...”
“ Vứt bỏ, vứt bỏ hoàn toàn, đây không phải là nơi thích hợp cho người ở, chiếm được cũng không đáng.”
Mạnh Nguyên Trực còn chút luyến tiếc, cái khảm nhi tỉnh này rồi tòa thành dang dở kia, không biết bao nhiêu công sức mới làm được, nếu không có Thiết Tâm Nguyên ở đây, hắn biết mình sẽ chỉ lặng lẽ rút quân chứ, không bao giờ có thể ra quyết định nhanh chóng và lạnh lùng như vậy.
Người ta làm thủ lĩnh là hoàn toàn xứng đáng.
Không phải Mạnh Nguyên Trực có tâm tư soán nghịch gì, chỉ là trước đây luôn có chút không phục:” Thế cũng tốt, không còn nước thì bọn chúng phải rời khỏi nơi này tác chiến với chúng ta, ta chỉ lo ngươi sắp đi tới nơi rồi.”
Một dòng nước nuôi sống một mảnh đất, đó là miêu tả chân thực nhất về Tây Vực.
Không ai dám, cũng không ai nỡ lòng đi phá một cái khảm nhi tỉnh xây dựng hoàn thiện, dù là tên mã tặc hung ác nhất cũng không làm thế, với người Tây Vực mà nói, đó là sự tôn kính tối thiểu với đấng sáng tạo.
Đời sau người ta tính ra được khắp Tây Vực chỉ có hơn năm nghìn dặm khảm nhi tỉnh, gọi nó là kỳ tích công trình cổ đại sánh ngang Vạn Lý Trường Thành.
Một kẻ không tin thần thánh, không có tín ngưỡng như Thiết Tâm Nguyên chẳng hề có chướng ngại tâm lý đó, Hạng Vũ cũng cho một mồi lửa thiêu trụi cung A Phòng đấy thôi, hủy đi xây lại là được.
Cáp Mật bị huy hoại ba lần mới xây được tường thành thực sự.
Hủy nguồn nước là thủ đoạn đối phó với kẻ địch hữu hiệu nhất, Thiết Tâm Nguyên không vì ai ai cũng coi trọng khảm nhi tỉnh mà nương tay với nó.
Nghĩ là làm luôn, sau khi cùng Mạnh Nguyên Trực xác định hướng đi của khảm nhi tỉnh, bọn họ lấp lại cái hố mình đã đào.
Chỉ là linh dương chạy hết mất rồi.
Tất cả khảm nhi tỉnh đều thẳng, sau khi xác định cửa thoát nước, người đào giếng sẽ đốt một ngọn đèn sau lưng, rồi cứ thế đào vào cái bóng của mình.
“ Ta chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày mình hủy đi cái khảm nhi tỉnh dài mấy chục dặm.”
Trên đường trở về Mạnh Nguyên Trực luôn mồm quấy rầy lỗ tai Thiết Tâm Nguyên, giờ hắn bị Tây Vực hóa nặng lắm rồi, chẳng còn giống người Tống chút nào nữa.
Thiết Tâm Nguyên đành phải dừng chiến mã kiên nhẫn giải thích với Mạnh Nguyên Trực và cả đám võ sĩ mặt nghiêm trọng:” Cái khảm nhi tỉnh đó chảy vào Tây Hải là một sai lầm, nó không bồi dưỡng ra được ốc đảo, không nuôi được bò dê, chỉ nuôi một đám mã tặc hung ác.”
“ Vì thế chúng ta phải hủy cái giếng tội ác đó, không có gì đáng tiếc, cũng không hề đắc tội với thần linh, các ngươi không thấy những bộ xương trắng dưới đó à? Nếu chúng ta không hủy cái giếng đó, làm sao người chết yên lòng? Sau này chúng ta sẽ đào một cái khảm nhi tỉnh khác của chúng ta, mà không trả giá bằng mạng người, đó không phải tốt sao?”
Lời của Thiết Tâm Nguyên không hề có được hiệu quả nên có.
Người Tây Vực thực tế, nếu không nhìn thấy hiện thực trước mắt, bọn họ sẽ quật cường bảo vệ suy nghĩ của mình.
Khi Thiết Tâm Nguyên tìm thấy giếng ngước ở sau một ngọn đồi, chính mình chôn thuốc nổ xuống đó, châm dây dẫn cháy rời đi, nếu y tự mình làm, e ra lệnh cũng có người từ chối.
Đi được một quãng, tiếng nổ làm mặt đất rung chuyển, tất cả võ sĩ đều đau khổ nhắm mắt lại.
Tầng đất vàng rất yếu ớt, giếng nước hình ống càng khuếch đại âm thanh, tiếng uỳnh uỳnh sụp đổ không ngớt vang vọng bên tai.
Nước giếng nhanh chóng tràn ra, men theo triền núi tìm lối thoát, cuối cùng tụ lại vào trong một sơn cốc nho nhỏ.