“ Đại vương ta năm nay tròn mười tám, muốn tìm một vương hậu vừa ý ở Tây Vực rất gian nan, được nghe Trưởng công chúa quý quốc ung dung hoa quý, lệnh bản sứ tới thăm, nếu may mắn được đón về, là vinh quang vô thượng của Vu Điền.” Trạch Mã chọn đúng thời cơ nói ra mục đích của bọn họ:
Hà Minh vuốt râu:” Một nhà có hảo nữ trăm nhà cầu, chỉ là Vu Điền muốn đưa viên minh châu của Đại Tống ta đi không dễ dàng đâu.”
“ Vương ta vừa bình định hai mươi sáu bộ tộc, tiền tài chất đầy quốc khố, chỉ cần Tống đế đồng ý, dốc hết quốc khố ra nghênh đón Trưởng công chúa cũng có sao?”
Hộ bộ ti lang trung Tiền Lãng nghe tới tiền là sáng mắt rồi, hỏi:
- Không biết thành ý Vu Điền vương tới đâu?
Trạch Mã một tay cầm bát rượu, ngửa cổ uống một hơi lớn rất hào sảng:” Nếu Vu Điền nói ra thì khó tránh khỏi hạ thấp Trưởng công chúa, chỉ cần Trưởng công chúa nói ra, dù quốc khổ không đủ, đại quân Vu Điền quét qua sa mạc một chuyến sẽ làm công chúa vừa ý.”
“ Năm vạn quan?” Tiền Lãng thấy con số này với một tiểu quốc là lởn rồi:
Trạch Mã chúm chím cười:” Tiền lang trung hẳn biết giá trị của bạch ly ngưu, bản sứ lần này mang tới bốn con.”
Tiền Lãng hít sâu một hơi, nghe nói bạch ly ngưu là thần thú trong mắt người Thổ Phồn, trăm vạn có hiếm có một, từng có sự tích dùng bạch ly ngưu đổi cả tòa thành:” Làm sao quý quốc có nhiều như thế?”
Trạch Mã kiêu ngạo nói:” Là do vương ta diệt kẻ bất thần mà có.”
Lôi An Quốc nghe tới đó mắt nhìn sang phía Thiết Tam Bách quỳ sau lưng Trạch Mã chưa từng nhúc nhích lấy một cái, hỏi:” Mãnh sĩ này không biết tên gì?”
“ Chẳng qua là tên chiến nô, làm gì có danh tính, số hiệu là ba trăm.” Trạch Mã trả lời với vẻ xem thường:
Lôi An Quốc từng thấy Tam Bách so cung kỵ với người Khiết Đan mà chẳng thua kém, không ngờ ở Vu Điền lại chỉ xếp thứ ba trăm, từ đó có thể thấy võ lực Vu Điền không thấp.
Mặc dù rất thèm khát mỹ sắc và phong tình dị quốc của Trạch Mã, nhưng qua thời gian tiếp xúc biết giai nhân tuy phong khoáng tự nhiên, cũng không ngại vài câu nói mập mờ hàm ý, song muốn chạm cái ngón tay của nàng cũng khó, hôm nay mục đích đã đạt, thấy trăng lên giữa trời cáo từ ra về.
Đám người kia đi cả rồi, Thiết Tam Bách tới bàn cầm cốc rượu uống hết:” Tưởng chuyến đi này gian nan khổ cực, vậy mà suốt ngày hết đi dạo phố lại ăn uống, thật vô vị.”
Trạch Mã phì cười:” Đại Tống phồn hoa như thế mà ngươi lại nói vô vị, hiếm có thật đấy.”
“ Có gì hay ho chứ, ai nấy toàn mùi hương liệu khiến ta hắt hơi suốt, ăn uống càng phiền chết đi được.” Thiết Tam Bách cầm đĩa thịt dê nướng thái mỏng lên:” Thịt dê làm thế này còn ăn gì được, cho vào miệng khác gì ăn cỏ, xem đây nữa, bánh trái bé xíu, cho vào mồm tổ giắt răng, đường xá chật trội hết va người này lại đụng người kia, còn dùng ánh mắt rất khó chịu nhìn ta, nếu ở Tây Vực thì ta đã đấm gãy hết răng.”
“ Đâu chỉ ta, đám huynh đệ bực mình lắm rồi, chỉ muốn mau chóng về Tây Vực rộng lớn, cô nhanh nhanh cưới công chúa gì đó về cho tộc trưởng đi.”
Trạch Mã không thèm thảo luận vấn đề này với Thiết Tam Bách nữa, nàng khẽ đẩy cửa sổ nhìn xa xa, nội cảnh đăng hỏa vạn gia, rực rỡ hơn sao trời kia đã khiến nàng si mê lưu luyến.
Đông Kinh là tòa thành không ngủ, lúc này trống cầm canh chưa gõ, tất nhiên không phải là lúc đi ngủ.
Dưới sự kiến nghị của Lôi An Quốc, mấy người lại tới một cái ngõ nhỏ, bốn bề tiếng ca hát rộn ràng, tiếng cười khanh khách lả lơi, tiếng chào hàng í ới, huyên náo vô cùng. Thế nhưng bọn họ không vào những tửu lâu khách sạn sang trọng đèn hoa rực rỡ, mà đi vào một cái quán nhỏ bên đường đang vắng khách.
Ba người đi vào, gia nhân liền đứng ở cửa ngăn cản không cho khách khứa khác tới.
Chủ quán là phụ nhân xinh đẹp chừng ba mươi, tay chân nhanh nhẹn, sau khi bê mấy bát hồn đồn lên thì vội vàng ra phố gọi người bán hoa quả và đồ ăn vặt, một lúc sau mang về đủ các món ăn ngon lành, sau đó rất thông minh thi lễ lui ra.
Bất kể kim cổ, tham gia những bữa tiệc thì thường khó mà no bụng, ba người vừa uống một bụng rượu, giờ làm bát hồn đồn nóng hổi là thích ý nhất rồi.
Ăn không nói, cả ba chỉ chuyên tâm vào bát hồn đồn phía trước, khi bụng no rồi, Hà Minh vừa đặt đũa xuống đã nôn nóng nói:” Có người dâng tới tận miểng để cắt xẻo, không xuống đao thì thật có lỗi.”
Lôi An Quốc xỉa răng, đủng đỉnh nói:” Nếu vì một hai vạn mà gả Trưởng công chúa đi thì thật mất quốc thể.”
“ Xem thế của Vu Điền thời gian qua, hẳn bỏ ra được một hai chục vạn đấy, đây là vụ mua bán tốt.”
Hà Minh không vui:” Lão Tiền, đừng nói khó nghe như thế, có phải hộ bộ các vị ai cũng đều được định giá không? Chúng ta đang nói tới Trưởng công chúa đấy, đó là viên minh châu hiếm có của Đại Tống ta.”
“ Ài, lão phu không có ý đó, chỉ là … ài …” Tiền Lãng chắp tay tạ lỗi, cười khổ giải thích:” Tướng sĩ bình nam đã qua Động Đình hồ, một tháng nữa thôi là khải hoàn về nước, quốc triều đại thưởng ngay trước mắt, nhưng quốc khố trống không rồi, lương thực thì còn đấy, nhưng chẳng lẽ chúng ta bắt mỗi tướng sĩ lại vác một bao lương thực về, các ông nghĩ xem có mất thể diện không?”
“ Cho dù có kiếm được tiền từ Vu Điền thì ông cũng đừng quên, sính lễ sẽ nhập vào nội khố, chẳng lên quan gì tới quốc khố.”
Hà Minh đặt đũa xuống, thở dài:” Hộ bộ tính toán thế nào, khao thưởng ba quân ít nhất cũng phải mười lăm vạn phải không?”
Tiền Lãng lắc đầu:” Đó là bình thường, lần này Tây quân nam hạ, nếu thưởng ít, ảnh hưởng sĩ khí, lần sau có điều binh e không dễ dàng, binh bộ và hộ bộ dự tính, ít ra phải hai mươi vạn.”
Lôi An Quốc cười âm hiểm:” Giờ có năm quốc gia muốn cầu hôn công chúa, muốn nâng giá lên không khó.”
Hà Minh nhíu mày, đám người này coi công chúa như món hàng làm ông ta không thoải mái, chỉ là tình thế ép buộc không tiện phản bác:” Chỉ là không biết tâm ý bệ hạ ra sao?”
Tiền Lãng đấm bàn:” Nếu kiếm được hai ba mươi vạn từ tay đám người cầu hôn đó, đừng nói bán công chúa, đem cả lão bà của ta vào cũng được. Bệ hạ hiện cũng rất đau lòng, nhưng hai trận tuyết lớn năm ngoái khiến bách tính tử nạn vô số, nội khố không chi nổi đồng nào, thời gian trước có quý phi họ Tiền ở phương nam tới, vì mang tới cho quốc khố chút tiền tài mà được sủng hạnh vô cùng, địa vị thăng cấp chưa từng có tiền lệ, các vị đại lão không ai ý kiến gì.”
“ Các vị không thấy bộ đường nhà ta gầy tới mức nào, thời gian trước phất mười mấy bản công văn tới châu huyện, yêu cầu thu thuế mùa hè ...
Hà Minh suýt đứng bật dậy:” Mới khai xuân đã thu thuế hè rồi sao?”
Tiền Lãng uể oải nói:” Châu phủ phía dưới trả lời hết sức kịch liệt, nói đây là loạn chính, Bao Hắc Tử ở Thái Châu bình loạn dân còn nói đây là chính sách vong quốc. Bọn họ lớn tiếng chửi bới bộ đường nhà ta là gian tặc tham ô, lòng trời thương xót, bọn họ làm sao biết, ngài ấy đã hai năm không biết bổng lộc là gì.”
Nghe những lời này cả Lôi An Quốc vốn đang cười cũng mặt như mướp đắng:” Rõ ràng là thịnh thế, khắp nơi phồn vinh, vì sao quốc gia nghèo thành như vậy chứ? Do đâu?”
“ Thịnh thế, đúng là thịnh thế thật, ai dám nói không phải, lụa từ Cẩm quan thành làm ra bán không hết, đồ gốm sứ chất cao như núi, Nông Trí Cao khốn kiếp làm loạn, phá nát Tuyền Châu, Quảng Châu, hải thuyền không đi được, Hồ thương bên ngoài không dám tới, chúng ta không bán được hàng tất nhiên là không có tiền thuế, muốn khôi phục lại ít nhất mất hai năm.”
Ba quan viên ưu sầu bất tri bất giác mà quá chén, phải do gia nhân dìu về nhà.