“ Thế thì ta thà làm kẻ ác để thế gian phải sợ không dám tới ức hiếp còn hơn.” Thiết Tâm Nguyên nâng vò rượu lên:” Này quân tử tiên sinh, uống nào!”
“ Nói lời to tát làm gì?” Âu Dương Tu uống một ngụm rượu, rượu ấm vào bụng, hơi nóng từ phế phổi dâng lên, toàn thân thoải mái:” Nói chính xác ngươi giờ chỉ là con chó săn của Da Luật Trong Nguyên mà thôi.”
“ Hổ lang quá nhiều, ta không kiếm con sư tử ôm tạm chân thì bị người ta nuốt sống mất.” Thiết Tâm Nguyên lấy ấn Tây chinh đại tướng quân ra ném cho Âu Dương Tu:” Nhưng sớm muộn có một ngày triều đường Đại Tống sẽ thấy văn thư đóng con dấu này, bệ hạ có khi còn phái tiên sinh tới chỗ ta làm khách.”
Âu Dương Tu đặt bát rượu xuống, xem xét kỹ một hồi nói:” Đây là ấn soái của Ngụy Diên Thục Hán, kẻ này sau khi Gia Cát Lượng chết không nghe điều khiển, phái binh đốt sạn đạo định mưu phản, kết quả bộ hạ không phục, bộ tướng Mã Đại chém chết, tru di tam tộc, nên chẳng phải thứ tốt lành.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi bật dậy lấy lại cái ấn nhìn nó thật kỹ, há mồm nói:” Của Ngụy Diên à?”
“ Đúng là của Thục Hán Chinh tây tướng quân Ngụy Diên Ngụy Văn Trường, lấy ở chỗ Hạ Tủng à?” Âu Dương Tu cười nhạt:
Thiết Tâm Nguyên quay đầu chỉ gáy:” Tiên sinh nhìn xem ta có cái tướng làm phản không?”
“ Phản hay không phản tại tâm bất tại tướng, ồ, gáy ngươi trông không tệ.”
Thiết Tâm Nguyên chửi tổ tiên mười tám đời quân khốn kiếp Hạ Tủng, tưởng nhẫn của Ban Siêu ai ngờ là Ngụy Diên, hậm hực một hồi cuối cùng phát huy tinh thần AQ nói:” Ngụy Diên cả đời chưa từng tới Tây Vực, còn Thiết Tâm Nguyên này ở Tây Vực, cái ấn này chính là đúc cho ta, sau này nó thành ấn giám tùy thân của ta, tiên sinh sau này mà thấy con dấu là biết do chính ta phát ra.”
Âu Dương Tu bật cười:” Ngươi có lòng tin với bản thân thật.”
“ Tất nhiên là thế rồi, ta rất ít khi hoài nghi bản thân.” Thiết Tâm Nguyên tu một ngụm rượu:” Phải rồi, ta có đàn ngựa đang muốn sang tay mà không có lối đây, tiên sinh hứng thú không?”
Âu Dương Tu vốn ngồi cách y một bàn, nghe thế suýt chạy lại gần:” Một con hay một đàn.”
Thiết Tâm Nguyên khịt mũi:” Một con nói làm gì, ba ngàn con.”
Âu Dương Tu run tay:” Đâu ra nhiều ngựa như thế?”
“ Ha ha ha, tiên sinh, nhắc lại lần nữa nhé, ta là mã tặc đấy.” Thiết Tâm Nguyên cười to, cố tình nói lập lờ:
Âu Dương Tu nhấp nhổm không yên, đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng cắn răng chuyển sang bàn Thiết Tâm Nguyên, giọng bất giác nhỏ xuống:” Ba nghìn chiến mã làm sao rời khỏi địa phận nước Liêu được?”
Không phải tại lão tử nhé, lão tử chưa từng nói tới hai chữ chiến mã, Thiết Tâm Nguyên ném đậu rang vào mồm:” Ta có cách, một tay giao ngựa một tay nhận tiền, giá tính theo giá Kinh Triệu phủ.”
“ Giao dịch ở đâu? Ngựa gì? Bao tuổi?” Âu Dương Tu nóng ruột hỏi liền một lèo:
“ Hoành Sơn, ngựa Tây Vực, tuổi đủ loại.”
“ Lấy gì làm chứng?”
“ Ta mang theo hai trăm con, tiên sinh có thể lây đi mười con làm chứng.”
“ Vì sao không phải là hai trăm con?”
“ Tiên sinh lấy đâu ra tiền.”
Âu Dương Tu nói từng chữ:” Lão phu danh tiếng khắp thiên hạ, ta có thể đảm bảo.”
“ Nếu là vụ làm ăn với tiên sinh, ta tất nhiên tin tưởng, vấn đề là những kẻ nắm quyền trong triều như Bàng Tịch, Hàn Kỳ, Hạ Tủng, Văn Ngạn Bác có kẻ nào là quân tử? Ta nghe nói chuyện làm ăn của Phú Bật và Hạt Chiên ở Thanh Đường rồi, chậc, ta mà là Hạt Chiên thì sẽ liều mạng với lão ta, còn về Hàn Kỳ, năm xưa ở Hoành Sơn đã thối hoắc với cái danh lừa đảo.”
“ Khiến cho bây giờ hỏi khắp bách tính phương bắc đi, nói tới người Tống, bọn họ nghĩ ngay mấy chữ gian xảo lừa lọc, các vị thật sự là đã dương danh thánh hiền đấy.”
Âu Dương Tu hơi xấu hổ, uống rượu che dấu:” Ngươi không phải là kẻ tham phú quý, nếu ngươi dẫn ba nghìn chiến mã tới Đông Kinh, thăng quan tiến chức không khó.”
“ Sảy chân một lần đã thành hận thiên thu.” Thiết Tâm Nguyên đau lòng nói:” Cả bậc trưởng giả đôn hậu như tiên sinh thấy ta thành mã tặc còn cắt bào đoạn nghĩa, nói gì tới đám ngụy quân tử kia? Về đó ta còn đường sống sao?”
“ Lại còn vô số mã tặc huynh đệ đi theo nữa, tuy làm cái việc chẳng vẻ vang gì, nhưng một lòng trung thành với ta, nếu ta vứt bỏ họ thì ngay cả làm kẻ ác cũng không nổi nữa, chuyện này đừng nhắc, đừng nhắc ...”
Âu Dương Tu thấy tiếc thay cho thiếu niên anh kiệt đi vào ngã rẽ, chỉ biết thở dài:” Nếu vậy lão phu về nước bẩm báo với bệ hạ, sau đó tới gặp ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Để Phú Bật tới làm ăn với ta đi, tiên sinh đã mang tiếng mờ ám với ngoại sinh nữ, nay còn qua lại với một tên mã tặc thì sống sao?”
Âu Dương Tu cười thảm, đúng là chuyện tốt chưa ra khỏi cửa, chuyện xấu đi xa ngàm dặm:” Ngươi thực sự có thể quyết việc này chứ? Nhất Phiến Vân đâu, không khó đoán ngươi lắm được lão mã tặc kia tán thưởng tài hoa của ngươi muốn dùng làm người kế thừa, ngươi có tiếng nói thế sao?”
“ Tiên sinh đoán không sai, Nhất Phiến Vân cực kỳ che chở nâng đỡ ta, muốn ta kế thừa tập đoàn mã tặc này, tiếc là ta lại đợi không nổi, cho lão ta ít thuốc độc, an táng rất trọng thể.”
Đáp án đơn giản này làm Âu Dương Tu chỉ mặt Thiết Tâm Nguyên không nói ra lời, cảm thấy như có gì tắc ở lồng ngực, tu hết cả vò rượu, chắp tay cáo từ.
Cuộc nói chuyện hôm nay làm Âu Dương Tu đau lòng không thôi, một kẻ đầu độc ân nhân của mình còn đắc ý nói với người khác, nếu không phải cần mua chiến mã, hắn sẽ tuôn ra những lời ác độc nhất chửi mắng thứ lòng lang dạ sói này.
Nhớ tới tài hoa của Thiết Tâm Nguyên khi mình dạy học ở Thái học, chỉ muốn đấm ngực hét lớn hỏi ông trời, vì sao một con người có thể thay đổi tới mức đó.
Tửu lượng của Thiết Tâm Nguyên không cao, nên khi rời tửu lâu thì bước chân hơi loạng choạng, về tới khách sạn, chẳng tắm rửa, thả mình vào đống chăn ấm ngủ luôn.
Yến Triệu quốc vương phủ.
Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng mặc giáp trụ, mang binh khí ngồi ở trong phòng gác cửa, như hai vị thần giữ cửa.
Nếu xuyên qua hành lang tới hậu trạch, họ sẽ nghe thấy tiếng quát tháo của Da Luật Trọng Nguyên.
Sự kiện ám sát còn chưa kết thúc, sáng hôm nay, hoàng kim lực sĩ đã lục tung vương phủ, bề ngoài nói là điều tra hung thủ, thực tế khỏi nói cũng biết là Da Luật Hồng Cơ dằn mặt Da Luật Trọng Nguyên.
Da Luật Trọng Nguyên ẩn nhẫn đã lâu rốt cuộc không nhịn được, như thú điên đập phá hết đồ đạc trong phòng, nói với Niết Cổ Lỗ:” Phải có cách, nếu không bệ hạ đăng thiên là lúc cha con ta bị băm vằm.”