"Bùm!"
Một quả pháo hoa bay lên giữa không trung rồi bùng nở thành đóa hoa cực lớn, soi sáng bầu trời.
Thanh Hương cốc huyên náo ngay lập tức trở nên yên tĩnh, ai nấy ngước đầu lên trời nhìn trời đêm, luyến tiếc hoa lửa tan biến.
"Bùm! Bùm!"
Lại có hai tiếng nổ nữa, hai ánh sáng vọt lao vút lên không trung rồi nở xòe thành hai đóa hoa, một vàng một xanh, đẹp vô cùng.
Vậy là còn một lúc nữa thôi là Tết sẽ tới.
Cái Tết đầu tiên của Thanh Hương cốc.
Thiết Tâm Nguyên ngây ra nhìn pháo hoa, lòng bồi hồi khó tả, càm giác pháo hoa lúc này không chỉ là pháo hoa, là báo hiệu thiêng liêng.
Xem tới đợi pháo hoa thứ ba, nắm tay Nữu Nữu, hai huynh muội cầm chén rượu quỳ xuống:” Hài nhi cung chúc mẫu thân thọ tỉ nam sơn, thanh xuân còn mãi.”
Vương Nhu Hoa nhận lấy chén rượu, uống hết rồi nói:” Thanh xuân như bông hoa lửa kia, bùng nở đẹp đẽ rồi biến mất, mong con ta khi thanh xuân vẫn còn, tráng chí chưa hết, thi triển hùng tài, sáng tạo ra một mảnh đất lành ở Tây Vực.”
Thiết Tâm Nguyên cùng Nữu Nữu dập đầu:” Kính cẩn tuân lệnh mẹ.”
Lúc này ngoài cổng một đám đông láo nháo đi vào, có cả nam cả nữ, đồng loạt quỳ xuống trước thềm nhà.
Vương Nhu Hoa nhìn cả một đám đông quỳ trước mặt, mắt ươn ướt, xoa đầu Lý Xảo ở gần nhất:” Các con tuy không phải mẹ sinh ra, nhưng tình cảm mẹ con bao năm cũng không khác gì con đẻ, ta mong các con sống lâu trăm tuổi, hạnh phúc an khang, sống sao không uổng kiếp này.”
Lý Xảo tiếp lời:” Mẹ cứ yên tâm, bọn con nhất định hiệp trợ Nguyên ca nhi lập nên vĩ nghiệp muôn đời.”
Vương Nhu Hoa mắt ươn ướt gật đầu, đi tới xoa đầu A Đại, A Nhị:” Con là đứa thiệt thòi nhất, mong con sau này được sống thoải mái trước mặt mọi người, không cần trốn tránh nữa.”
A Đại, A Nhị khấu đầu:” Đa tạ mẫu thân.”
Vương Nhu Hoa quay sang nhìn sáu người Thiết Nhất, vẻ mặt chuyển sang uy nghi:” Chỉ cần mẹ con ta có miếng ăn, các ngươi không lo bị đói.”
Sáu người Thiết Nhất đứng thẳng, đồng loạt vỗ ngực.
Mọi người đang nói chuyện thì Hỏa Nhi từ ngoài đi vào, toàn thân là mùi khói.
Keng một cái ném ống sắt trong lòng xuống, than vãn với Thiết Tâm Nguyên:” Đồ đồng nát, bắn một quả pháo hoa thôi cũng nổ, nếu không chạy nhanh là ta thành lợn quay rồi.”
Lý Xảo nhặt ống sắt lên xem xét, rất nhanh đã chỉ ra vấn đề:” Tại làm không đủ chắc, chỗ nối cũng bị nhiệt độ cao làm chảy rồi.”
Hỏa Nhi khinh bỉ:” Lại còn lọt khí nữa, đáng lẽ phải bắn cao được năm mươi trượng, rốt cuộc được chừng hai mươi trượng đã nổ, nhìn mặt ta là biết nguy hiểm ra sao.”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, y hứa với Triệu Uyển khi sinh nhật nàng sẽ biểu diễn pháo hoa cho nàng xem, tình hình có vẻ không khả quan:” Liệu có thể làm xong trước khi Uyển Nhi tới không?”
Hỏa Nhi chỉ cái mặt đen nhẻm của mình không ai quan tâm, há miệng một hồi bất lực chấp nhận, giờ tên này đầu óc toàn là công chúa thôi, đâu còn huynh đệ:” Nể mặt công chúa, ta không chấp với ngươi, thời gian ngươi đi Đông Kinh, ta ...”
Nói tới đó hắn đảo mặt một vòng đổi lời:” À Xảo ca sẽ làm xong.”
“ Mọi người ra đó mà xem, đám dã nhân chưa bao giờ nhìn thấy pháo hoa lên cơn rồi, đang hò hét đòi bắn thêm, Tát Già thượng sư còn hỏi ta có làm được pháo hoa Phổ Hiền bồ tát cưỡi voi trắng không, bao nhiêu tiền cũng mua, thần kinh ai làm nổi thứ đó ...”
Pháo hoa rất đắt, một quả tốn những một kim tệ, còn là loại kim tệ có hàm lượng vàng cao nhất.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng chuông rộn rã liên hồi báo hiệu năm mới đã tới.
Lập tức từ phía sân phơi vang lên tiếng đọc kinh trầm hùng, nghe nói đọc kinh xong bọn họ sẽ bố thí cháo, bên trong cháo có kim tệ và ngân tệ, ai may mắn sẽ được.
Sủi cảo đón năm mới ở phủ thành chủ cũng được bê lên, nhân thịt dê, rất to, Thiết Tâm Nguyên ăn ba cái là no rồi.
Nhìn bốn phía không thấy Cạc Cạc và Úy Trì Văn, hai cái đứa này mải mê tâm sự với Nhất Phiến Vân quá rồi.
Cho hai bát xủi cảo lớn vào hộp cơm, Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị đi thăm bọn chúng, hồ ly theo sau rời phủ thành chủ đã có quy mô sơ bộ.
Hai bên đường không ít người nằm, kiểm tra thì đều là ma men, may mà mặc áo lông cừu rất dày, không lo nhiễm lạnh, chưa bao giờ bọn họ có ngày lễ tưng bừng như vậy, quá chén là bình thường.
Vất vả cả năm rồi, đây là khoái lạc mà họ xứng đáng được hưởng.
Trên tường thành có tiếng quân tốt hô lớn báo danh, Thiết Nhất đang tuần tra tên tường thành, sau khi chúc Tết Vương Nhu Hoa xong là hắn lập tức quay về với chức tránh tướng thủ thành của mình.
Đi vào hang sói, đám vệ binh đang thập thò nhìn Thiết Nhị ở trong căn phòng nhỏ, Thiết Tâm Nguyên cũng tò mò ngó đầu nhìn.
Thiết Nhị xưa nay sùng đạo lại đang rót rượu uống một mình, trước kia vì giáo quy nên hắn không bao giờ uống rượu, giờ có cái thú vui này đáng quý lắm. Hẳn là đi chơi chợ Tết với Thiết Tâm Nguyên bị đầu độc, đây là thứ đầu độc tốt cho hắn, nên đuổi đám vệ binh đi, nhẹ bước theo cầu thang xoắn ốc xuống tầng hai.
“ Cáp Lợi Mãi của Bạch Mã tộc là thủ lĩnh mã tặc lớn nhất mà ta để lại ở phía nam Thiên Sơn, khụ, khụ ... Cho ta bát nước.” Giọng khàn khàn của Nhất Phiến Vân vang vang trong nhà giam:
“ Nói xong cho ngươi nước, nhanh lên, lão tử còn về ăn sủi cảo nữa.” Cạc Cạc làm bộ mặt hung dữ thúc giục:
“ Nghỉ một chút đi, cũng không cần vội nhất thời.” Thiết Tâm Nguyên đi tới đưa hộp thức ăn cho Úy Trì Văn:
Mùi trong phòng giam vô cùng khó ngửi, khắp mặt đất toàn phân dê, Nhất Phiến Vân cũng ô uế vô cùng, thấy Cạc Cạc muốn đưa tay mở nắp hộp lấy bánh ăn, Thiết Tâm Nguyên đánh bạt tay nó:” Ra ngoài ăn, nhớ rửa tay.”
Cạc Cạc vội vàng chạy ngay, Thiết Tâm Nguyên dùng thìa gỗ múc nước cho Nhất Phiến Vân uống, sau đó ngồi dưới ánh đèn xem ghi chép của Úy Trì Văn, không thèm tra hỏi.
Trong phòng giam chỉ có tiếng thở nặng nhọc của Nhất Phiến Vân, cùng giọt nước tí tách nhỏ xuống chòm râu, Nhất Phiến Vân phờ phạc ngẩng đầu lên:” Ngươi sẽ giết ta phải không?”
“ Ừm.” Thiết Tâm Nguyên lơ đễnh thuận miệng đáp:
Ai ngờ đại đạo Nhất Phiến Vân hung danh bao chùm khắp sa mạc ba mươi mấy năm trời, vậy mà không ngờ tới một ngay bị đám tiểu tử coi như trò đùa, làm lão ta cảm giác rất thất bại:” Ta đầu hàng, ta nhận thua.”
“ Không cần đâu.”
“ Lời cần nói ta đã nói hết, ta không còn uy hiếp nào nữa, nay ta chỉ là ông già ốm yếu, ngươi tha cho ta cũng đâu hại gì.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Người già mà đều như ông thì trên đời ai sống nổi nữa? À phải chưa nói, nhi tử ông cũng bị huynh đệ ta thiêu cháy thành tro rồi, không tới cứu ông được đâu.”
“ Nó nó ...” Nhất Phiến Vân ngoẹo đầu sang bên, ánh mắt như cá chết, nước mắt trào ra, lão đã quá kiệt quệ để có phản ứng gì đó mạnh mẽ hơn rồi, tin dữ này càng như đòn cuối cùng đánh gục lão:” Ta ... Ta muốn ăn thịt ngươi ...”