Nhìn Triệu Uyển bị mình nói cho chỉ mím môi không đáp được câu nào, Vương Tiệm dùng tay áo chấm nước mắt, càng nói càng thương tâm:” Bệ hạ là hoàng đế, là người tôn quý nhất thiên hạ, vì thế dù lòng có trăm ngàn khổ sở cũng không thể nói ra được, vì đó là uy nghiêm của hoàng quyền.”
“ Đây vốn không phải là chuyện nô tài có thể can dự vào, nhưng công chúa đã muốn nô tài nói thẳng, vậy nô tài sẽ nói. Công chúa thân là công chúa Đại Tống, lại không nghĩ cho Đại Tống, suốt ngày dùng thủ đoạn nhỏ làm khó bệ hạ, bệ hạ cũng khổ sở lắm chứ, nhưng có ai hiểu cho bệ hạ không?”
“ Đừng để nô tài nhìn thấy con khỉ đó, nếu không nô tài nhất định sẽ đánh y một trận, làm việc lén lén lút lút, tính toán thiệt hơn thì xưng vương cái gì chứ? Nếu y muốn làm vương thì tới Nhân Thọ điện nhìn tấm biển bốn chữ chính đại quang minh rồi hẵng nói.”
Thế nào là tên nô tài tốt?
Vương Tiệm chính là minh chứng rõ ràng cho điều đó.
Hắn trung thành với Triệu Trinh, không muốn hoàng đế bị thiệt, càng không muốn chia rẽ Triệu Uyển và Thiết Tâm Nguyên, vì thế hôm nay phải tới đây làm người xấu.
Chỉ vài câu nói thôi đã vẽ ra hình tượng một người cha trí tuệ, kiên cường, hết mực yêu thương con cái, nhưng vì thân phận hoàng đế mà chẳng thể hiện ra được. Đồng thời cũng đã giải thích hết cho hành vi vô tình của hoàng đế bao năm qua, khiến cho tới cả Tiểu Châu Nhi ở bên chẳng liên quan gì chỉ nghe thôi cũng phải mắt nhòe lệ.
Vừa nói vừa len lén đưa mắt quan sát, hai mắt công chúa đỏ hoe, vẻ mặt ăn năn day dứt, nhưng không thấy công chúa lập tức khóc lớn đi tìm hoàng đế thỉnh tội, lòng Vương Tiệm thất vọng, không thẹn là nữ nhi của bệ hạ, khó lừa hơn bọn ngốc trong cung nhiều.
Những lời này nói với Thục phi, e rằng nữ nhân đó cam lòng chết vì hoàng đế.
“ Ta sẽ không để phụ hoàng chịu thiệt.” Triệu Uyển ném quân bài trong tay đi, chạy vào phòng ngủ, không lâu sau lấy ra danh sách lễ vật:” Phụ hoàng ta đã hi sinh nhiều như thế, sính lễ quyết không thể ít hơn ba mươi lăm vạn.”
Vương Tiệm thở phào, xem ra thành công rồi, hắn biết công chúa sẽ có thứ này, nhìn qua danh sách, an lòng nhiều, không có thứ lừa người như lưu ly, mà là điền ngọc và mã não, nhất là hai trăm con ngựa Thanh Đường, ba trăm con trâu cao nguyên.
Không phải nói vàng bạc không chói mắt, mà hai thứ này có tiền cũng không thể mua được.
Mặc dù số lễ vật này còn xa mới được ba mươi vạn, nhưng tất nhiên Vu Điền không ngay lập tức lộ bài tẩy, nhìn vào danh sách này có thể thấy quan gia muốn nâng sính lễ lên ba mươi vạn chắc chắn không thành vấn đề.
Trên thế giới này, trừ tiền giám của Đại Tống ra, không đâu có thể liền một lúc lấy ra ba mươi vạn quan tiền, kỳ thực ngay cả tiền giám với khả năng hiện tại cũng khó làm được.
Bởi thế dùng điền ngọc và mã não thay thế một phần là hợp lý, huống hồ riêng vàng ròng đã tới nghìn cân.
Chỉ là vì sao có mười vạn ngân tệ cần Đại Tống lấy đồ ra đổi? Vương Tiệm nghi hoặc nhìn Triệu Uyển.
Triệu Uyển lau nước mắt, xấu hổ nói:” Phụ hoàng thế nào cũng cần trả lễ, không có hồi môn khó coi lắm.”
Vương Tiệm nhìn quanh, hạ giọng xuống:” Công chúa có nhiều tiền như thế, cần gì hồi m ...”
Chưa nói hết bắt gặp ánh mắt phủ sương mù của Triệu Uyển, vội sửa lại, nói theo ý nàng:” Không có hồi môn là không được.”
Triệu Uyển thương cảm nói:” Đại Tống ta mấy năm qua thiên tai liên miên, thêm vào binh họa phương nam, tiền bạc eo hẹp, nên bản cung tự chủ trương mua lương thực và vải vóc ở Kinh Triệu phủ. Như thế phụ hoàng ta chẳng những có thể giải quyết vật tư tồn đọng, còn có chút tiền dùng, phụ hoàng không phải cấp tiền tới nơi đó.”
Vương Tiệm trầm ngâm:” Nhưng như thế thành sính lễ chỉ có hai mươi vạn, đám đại thần không đồng ý.”
Triệu Uyển thỏa hiệp:” Vậy bắt người Vu Điền mua nhiều hơn, mua hết kho ở Kinh Triệu phủ là được.”
Vương Tiệm kêu khổ không thôi:” Công chúa, kho ở Kinh Triệu phủ chỉ quan trọng sau Đông Kinh thôi, nơi đó cung ứng cho Tây quân cùng duy trì hòa thị với Thanh Đường và Tây Hạ, không thể bán hết sạch được.”
Triệu Uyển chống cằm nói:” Mua có hai mươi vạn mà không có chỗ bán, đâu có nhiều, Đại Tống ta sao nghèo thế?”
Vương Tiệm nghe câu này phun cả trà ra ngoài:” Công chúa thử tìm nơi nào ngoài Đại Tống có thể cung cấp lượng hàng hóa giá trị hai mươi vạn quan tiền xem.”
“ Vậy tức là thiên hạ toàn quỷ nghèo.” Triệu Uyển thở dài:
Vương Tiệm vò đầu, nhìn ánh mắt trong veo của công chúa là biết những lời lay động lòng người mình nói trước đó đều đổ sông đổ biển. Công chúa hoàng gia khác thì nghĩ cho hoàng triều, cô công chúa này chưa gả đi quanh co một vòng toàn làm lợi cho con khỉ kia, mình không cẩn thận là mắc bẫy rồi.
“ Chuyện này quá lớn, để y với bệ hạ thương lượng, hai chúng ta không quyết định được.”
Triệu Uyển khó xử:” Y đang ở Tây Vực.”
“ Công chúa, con khỉ đó mà không ở Đông Kinh, nô tài cắt đầu dâng lên bệ hạ.” Vương Tiệm nói chắc như đinh đóng cột:” Nô tài quá hiểu y, chẳng qua không muốn làm hỏng chuyện tốt của công chúa thôi, chỉ cần là người trong cung, ai không muốn công chúa vui vẻ gả đi, sống thật tốt.”
“ Chỉ là chuyện này trọng đại, không nói cho rõ ràng sẽ để lại hậu họa vô cùng, cho dù không gặp bệ hạ cũng nên gặp nô tài chứ, tên vô lương tâm đó, uổng cho nô tài luôn coi y như con cháu trong nhà.”
“ Y không ở Đông Kinh.” Triệu Uyển nói từng chữ:
“ Công chúa không tin nô tài, làm nô tài thật đau lòng ...” Vương Tiệm định nói nữa, nhưng thấy Triệu Uyển mặt dửng dưng, cười méo xẹo:” Thôi được, vậy chỉ cần công chúa chuyển ý nô tài cho y, công chúa, xin nghĩ cho bệ hạ nhiều hơn, trong lòng bệ hệ rất khổ.”
Nói xong vái thật sâu rồi rời đi.
Đến khi trời sáng Thiết Tâm Nguyên liền biết chuyện xảy ra ở chỗ Triệu Uyển, một tờ giấy viết hết những lời Vương Tiệm nói, bút tích là của Triệu Uyển.
Xem xong Thiết Tâm Nguyên đốt ngay, đẩy cảnh cửa nhỏ đi sang nhà láng giềng.
Đó là nhà hai ông bà già, lão gia gia đang vừa ho vừa chẻ củi, lão bà bà thì ngồi dưới mái hiên thêu thùa, khi Thiết Tâm Ngyên đi vào, họ vẫn làm việc của mình, cứ như y là không khí vậy.
Thiết Tâm Nguyên liên tiếp đi qua ba viện tử mới tới đường lớn ngoài ngõ Trúc Can, lập tức có sáu người đi vào viện tử y sống, nổi lửa bắc bếp nấu cơm, như đó là nhà mình từ bao đời.
Kim Câu đổ phường trứ danh vẫn mở, Thiết Tâm Nguyên đi vào, cười toe toét như thằng ngốc máu me cờ bạc, ném ra một đĩnh bạc rồi lên tầng hai thuộc về hào khách.