Không ngờ tên này ương ngạnh quật cường thư thế, Thiết Tâm Nguyên đá cái mông phì nhiêu của hắn:” Ngươi mới ngu xuẩn, đã bao giờ nhìn thấy mặt trời treo trên trời sáu tháng không lặn chưa, ếch ngồi đáy giếng mà không biết. Con bà nó mở mắt ra mà nhìn thế giới, đừng có suốt ngày ở thư trai tơ tưởng dơ dáy tới công chúa.”
Tô Thức đột nhiên không rên rỉ nữa, nhìn Thiết Tâm Nguyên rất lâu mới rít lên:” Thiết thanh oa, thì ra ngươi chính là Thiết thanh oa, đừng cho rằng ngươi hóa trang thành thế này là lão tử không biết ngươi là ai, dù lão tử không biết tu khẩu đức, ngươi cũng không thể hại Văn đại ca như thế, huynh ấy thực sự không sao chứ?”
Không ngờ bị hắn nhận ra, làm sao tên béo này biết? Thiết Tâm Nguyên giật mình, nhổ hạt hạch đào đi:” Thông minh, nếu ngươi đã nhìn ra thân phận lão tử, không giết người bịt miệng là không xong rồi.”
Tô Thức cười nhạo:” Ngươi từng giết người rồi sao? Nghe nói Thái học toàn dạy ra phế vật, ngươi dám giết người à?”
“ Thả ta ra, ta bảo mật cho ngươi, Văn đại ca và ta nói xấu Trưởng công chúa sau lưng, ngươi đánh ta cũng là có lý, thương tình ngươi bây giờ là thứ quỷ xui xẻo, bài thơ kia tặng ngươi cũng được, cho ngươi đem đi lấy lòng công chúa.”
Thiết Tâm Nguyên tu một ngụm rượu, đầu óc xoay chuyển làm sao xử lý Tô Thức, giết hắn rõ ràng không ổn, ai lại đi giết gấu trúc:” Lão tử tới Tây Vực hơn một năm, chuyện khác chẳng có gì đáng kể, riêng giết người thì kẻ mất mạng dưới tay lão tử không một vạn cũng tám nghìn rồi. Nói đi, lão tử sơ hở chỗ nào, chúng ta còn chưa bao giờ gặp nhau?”
“ Ta sở dĩ nhận ra là vì nãy giờ vẫn suy nghĩ tại sao mình bị đánh, rõ ràng ngay từ đầu ngươi tới để kiếm cớ đánh ta, cho tới khi ngươi nhắc tới công chúa mới hiểu ra ta và Văn đại ca bị báo thù những lời ở quán thịt ngoài kia.”
“ Kỳ thực người nói những lời như thế về công chúa nhiều lắm, dù sao nàng mười tám rồi còn chưa gả, đã thành kỳ văn trong kinh, bởi thế chuyện ngươi và công chúa thanh mai trúc mã có tình ý từ nhỏ cũng không còn gì bí mật. Trên đời này còn ai không chịu được người khác nói không hay về công chúa thì chỉ có bệ hạ và Thiết thanh oa ngươi thôi.”
Tô Thức nhìn Thiết Tâm Nguyên vừa khâm phục nửa thương hại:” Ngươi một lòng với công chúa, công chúa cũng không quên ngươi. Bao năm qua người cầu hôn nàng đều bị từ chối, bọn ta còn tưởng nàng đời này vô vọng, không ngờ ngươi quay về, thực sự làm người ta khâm phục.”
Mới đầu Tô Thức phát hiện ra thân phận của Thiết Tâm Nguyên còn rất đắc ý, nói một tràng dài phát hiện tên đó chỉ nốc rượu tì tì không phản ứng lại lời mình mặt lạnh tanh, bất giác nuốt nước bọt. Tên này mấy năm phiêu bạt bên ngoài có trời mới biết biến thành loại người gì, lần này y về đây rõ ràng chỉ có một mục đích, lại chẳng ảnh hưởng tới mình, dại gì chọc vào.
Thế là không dám khua môi múa mép nữa, thề luôn:” Ta thề không tiết lộ bí mật của ngươi cho bất kỳ ai.”
Kinh chập vừa qua, hoa đào vừa nở rộ, lúc này nếu mà nói côn trùng chạy khắp nơi thì cũng hơi trái với lương tâm.
Thế nhưng khi kiểm tra thương thế của Văn Đồng, chỉ thấy một cái lỗ tròn nhỏ, trên người hay xung quanh không tìm thấy dấu vết hung khí, nếu như có ai tới gần ám toán thì Văn Đồng nói thế này, đáng nghi nhất, có khả năng nhất là Trương Kinh và Phạm Thuần Nhân.
Hai người đó không thể nào ra tay với bằng hữu, vậy là chỉ có thể là do côn trùng cắn, chuyện này chỉ có thể trách nhân phẩm bản thân quá tệ thôi.
Vì cẩn thận, Trương Kinh và Phạm Thuần Nhân nhận ra Tô Thức không ở bên cạnh thì cùng nhau đi tìm, chẳng mấy chốc tìm thấy Tô Thức mình mẩy bùn đất bẩn thỉu.
“ Bị ngã, nếu không phải tại hạ nhìn thấy còn ngã vỡ đầu.” Thiết Tâm Nguyên hùng hồn giải thích:
Tô Thức lẩm bẩm:” Bị thứ súc sinh làm trượt chân, hại lão tử bị ngã.”
Tuy mồm vẫn thối như vậy, nhưng không dám phản bác lời Thiết Tâm Nguyên, trong lòng Tô Thức kỳ thực đã rung chuông báo động từ lúc nhìn thấy ánh mắt kia của Thiết Tâm Nguyên, hắn không muốn kéo thêm hai bằng hữu vào chuyện này.
Với thân phận mã tặc của Thiết Tâm Nguyên muốn đưa công chúa đi chỉ có hai con đường, cướp và tư bôn.
Hai đường này có cái nào không phải là phạm đại kỵ hoàng gia?
Thiết Đản ở dưới gốc cây hoa đào phía sau, xoay xoay ống trúc, chỉ cần đợi hiệu lệnh là ra tay, cái trò này Xảo trang bọn họ luyện thuần thục từ nhỏ, nam nữ đều giỏi.
“ Úy Trì huynh tới từ Tây Vực, rất am hiểu các nước ở ngoại vực, tiểu đệ không dám độc hưởng, nên mời tới cùng mọi người tụ hội.”
Phạm Thuần Chân không có chút nghi ngờ gì, cảm khái:” Trung Nguyên bị đám hổ lang vây quanh, từ sau thời Cao Tiên Chi Đại Đường chiến bại đã không nghe thấy tin tức Tây Vực nữa, hôm nay phải bù lại sự nuối tiếc này.”
Thiết Tâm Nguyên lễ độ chắp tay:” Chư vị là bậc lương tài nước Tống, nếu có thể tới Tây Vực, học theo Ban Định Viễn, thế nào cũng làm nên một phen công tích truyền đời.”
Trương Kinh tự biết mình:” Úy Trì huynh nói quá rồi, hùng phong Hán Đường đã qua rất lâu, Đại Tống bảo toàn được gấm vóc đã khó, nói cho dương oai ngoại vực.”
Hai người kia thấy Thiết Tâm Nguyên tuy dáng vẻ người Hồ, nhưng nói năng văn hoa nhã nhặn, cử chỉ không khác gì người đọc sách, có thiện cảm ngay, nhiệt tình vừa hỏi chuyện Tây Vực, vừa đi tới tửu lâu.
Thấy Thiết Tâm Nguyên thi thoảng quay đầu nhìn, Tô Thức hừ một tiếng:” Đừng nhìn nữa, cho dù ngươi vào được trong đó cũng không gặp được công chúa, ngươi đã gửi được một bài thơ vào đó là may rồi, chớ lòng tham vô đáy, nếu không bị hoạn quan coi là đăng đồ tử đuổi ra ngoài.”
Ba mươi mẫu đào viên được cung nga dùng màn xanh chia làm hai khu vực nam nữ.
Rất bất công là bên nữ có thể vén rèm nhìn trộm bên nam, còn bên nam mà dám làm thế thì sẽ bị chửi bới, rồi hoạn quan đánh đuổi, nghiêm trọng hơn là bêu rếu khắp nơi.
Trong khi đám quý nữ dẫn nha hoàn hứng thú nhìn trộm nam nhân thì Triệu Uyển buồn chán tới sắp ngủ gật rồi.
Bên kia rèm có người dùng tiếng Khiết Đan hát tình ca, giọng hát du dương hào sảng, có người dùng kèn hồ lô Đại Lý diễn tấu âm nhạc mỹ diệu ... Tất cả lọt vào tai Triệu Uyển chỉ giống ru ngủ.
“ Trưởng công chúa không biết, Giao Chỉ và Đại Tống cách nhau một dòng sông, cảnh sách rừng rậm mỹ lệ vô cùng, Hoàng Long tự càng huy hoàng, có tiếng nam thiên đệ nhất tùng lâm, khi mặt trời mọc, sương mù chưa tan, tựa như đất thần tiên ...”
Triệu Uyển ngáp dài:” Tiền Tần nương nương, đừng giới thiệu nữa, cứ như người tới Giao Chỉ rồi vậy, Lĩnh Nam là chốn ma thiêng nước độc, chướng khí quanh năm, đi qua một chuyến cũng thập tử nhất sinh, nói gì tới Giao Chỉ xa hơn nữa, Đại Tống được mấy người biết nơi đó thực sự thế nài.”