Sau khi Ngu Hàn Giang phân công xong, mọi người đều lần lượt bận rộn hơn hẳn.
Trưa hôm đó, Thiệu Thanh Cách theo tài xế mà bố mình phái đến về nhà, lập tức bắt tay điều tra nguyên nhân chú Chung từ chức.
Thiết lập nhân vật của y ở mật thất này là một thiếu gia nhà giàu gia tài bạc triệu, bố là một ông trùm kinh doanh bất động sản, mỗi ngày đều họp tới họp lui; mẹ là một phu nhân nhà giàu hiền hậu dịu dàng.
Nhà họ Thiệu có một biệt thự độc lập rộng tới hơn 500m² ở ngoại ô thành phố, Thiệu Thanh Cách ở trên tầng 3, nguyên một tầng này đều thuộc về y. Trong hiện thực, Thiệu Thanh Cách cũng là một cậu ấm như vậy, cho nên vô cùng quen thuộc với hoàn cảnh như vậy, y không hề cảm thấy mới lạ hay bất ngờ.
Sau khi về tới nhà, y vào phòng riêng thay một bộ quần áo ngủ thoải mái. Vừa hay bố y đang mở họp ở công ty, Thiệu Thanh Cách nhân cơ hội này tới phòng làm việc của ông để tìm manh mối.
Trong phòng làm việc của Thiệu Chính Dương chỉ toàn sách liên quan tới quản trị kinh doanh và kinh tế học, giá sách không có gì đặc biệt. Bàn làm việc của ba ngăn kéo, hai cái ở trên đặt một ít tài liệu công ty, ngăn kéo dưới cùng có khóa.
Thiệu Thanh Cách dùng thẻ Chìa khóa vạn năng để mở ngăn kéo ra. Bên trong ngăn kéo có một tập hồ sơ, bên trong là ba văn bản đã đóng dấu, bao gồm giấy đồng ý hiến tặng thận, tuyên bố miễn trừ trách nhiệm và một hiệp nghị bảo mật.
Thiệu Thanh Cách nhanh chóng lấy điện thoại ra, chụp ảnh các văn bản này rồi gửi vào nhóm chat: [Tìm thấy trong ngăn kéo bàn của bố tôi này. Nhưng người ký giấy đồng ý này không phải Vương Nguy, mà là Chu Dũng - một tử tù.]
Ngu Hàn Giang chắc chắn: [Giả đấy.]
Tiêu Lâu cũng đáp: [Gene quả thận trong người sếp Thiệu trùng khớp với gene của Vương Nguy. Người ký tên trong các văn bản này lại là tử tù Chu Dũng, điều này cho thấy hai khả năng. Một là, tổ chức buôn nội tạng kia che giấu sự thật, nói cho chú Chung quả thận này là do tử tù Chu Dũng hiến tặng. Thứ hai, chính chú Chung này đã liên thủ với tổ chức, ông ta biết nguồn gốc quả thận này bất hợp pháp, cho nên đã làm giả giấy tờ để lừa gạt bố anh.]
[Tôi cũng cảm thấy chú Chung này có vấn đề. Tôi đang tìm các tài liệu liên quan tới ông ta, nhưng trong phòng làm việc của bố tôi cũng không có manh mối gì khác. Đợi lát nữa tôi xuống tầng hỏi mẹ tôi xem sao, nếu như vẫn không có gì mới, ngày mai tôi sẽ tự mình tới công ty điều tra.]
Người mẹ này là do người giữ cửa nhét cho, cũng không phải mẹ ruột của Thiệu Thanh Cách, nhưng người giữ cửa cũng "tặng kèm" cho y không ít ký ức. Cho nê, khi nhìn thấy người phụ nữ trung niên dịu dàng này, Thiệu Thanh Cách cũng cầm lòng không đặng mà cảm thấy thân thiết.
Y ngồi xuống bên bàn ăn, mỉm cười nhìn về phía bà: "Mẹ, mẹ vất vả như thế làm gì, sao lại tự mình xuống bếp?"
Người phụ nữ nhẹ nhàng nắm lấy mu bàn tay Thiệu Thanh Cách, đau lòng mà nói: "Đều tại mẹ... Lúc mang thai con mẹ quá yếu, khiến con sinh ra đã đau ốm liên miên. Năm ngoái vừa mới ghép thận, bây giờ lại nhồi máu cơ tim... Hôm trước con đột nhiên ngất xỉu làm mẹ sợ muốn chết, cũng may là cứu lại được, bằng không mẹ phải làm sao bây giờ..."
Người phụ nữ khẽ gạt nước mắt, gật đầu nói: "Lão Chung quen biết nhiều, hỏi bạn bè khắp nơi mới tìm được thận thích hợp với con."
"Quả thận này thực sự là do tử tù hiến tặng sao mẹ?"
Thiệu Thanh Cách bất đắc dĩ mà xoa trán, bà mẹ này của y thật sự quá dịu dàng lương thiện, chẳng những cho người ta 20 triệu như đã thỏa thuận trong hợp đồng mà sau khi con trai phẫu thuật thành công, lại gửi thêm 50 triệu nữa để cảm ơn.
Cho dù có mua từ chợ đen, một quả thận cũng không đắt đến vậy.
Bà giao tiền cho chú Chung, để chú Chung chuyển cho con trai gã tử tù kia. Nhưng trên thực tế, gã tử tù kia hoàn toàn không cứu Thiệu Thanh Cách, thận không phải của gã, con gã và nhà họ Thiệu nào có liên quan gì đâu?
Số tiền này đã đi đâu? Nhất định là chú Chung đã lấy nhỉ?
Thiệu Thanh Cách tiếp tục hỏi: "Đúng rồi, vì sao chú Chung lại từ chức vậy mẹ? Con nhớ chú ấy đã đi theo bố rất nhiều năm, bố vẫn luôn tin tưởng chú ấy mà."
Thiệu Thanh Cách nhân lúc bà quay người vào bếp lấy canh cá mà chụp một tấm ảnh gửi vào trong nhóm, nhanh chóng gõ chữ: [Địa chỉ của chú Chung. Mặt khách, mẹ tôi đưa ông ta 50 triệu kim tệ, nhờ ông ta giao cho người hiến tạng. Tôi nghi ngờ số tiền này đã bị ông ta nuốt rồi.]
Con trai chú Chung này là một nhân viên công ty bình thường, con dâu là giáo viên mầm non. Cả hai đều là tầng lớp làm công, tiền lương cũng chỉ ở mức tiêu chuẩn bình thường, hôn lẽ cũng được làm rất đơn giản. Sau khi kết hôn, cả hai có một người con trai. Nhưng điều kỳ lạ chính là, đầu năm nay hai người họ đột nhiên mua một căn nhà song lập (*) hơn 200m² ở trung tâm thành phố. Hơn nữa, họ còn thanh toán toàn bộ số tiền trong một lần, không hề vay thêm.
Giá cả của căn nhà này đã vượt quá tầm tiền lương của cả hai bọn họ.
Dòng tiền trong ngân hàng của chú Chung vô cùng sạch sẽ, mỗi tháng chỉ có tiền lương mà nhà họ Thiệu trả cho ông ta. Làm quản gia của nhà họ Thiệu, tiền lương của ông ta gấp ba lần con trai, nhưng để trả đứt một lần cho một căn nhà song lập ở trung tâm thành phố thì cho dù có 10 năm liền không ăn không uống, ông ta cũng không đủ tiền.
Con trai con dâu của ông ta đều không có thu nhập ngoài, cho nên nguồn gốc số tiền này của chú Chung nhất định có vấn đề.
Tiêu Lâu suy đoán: [Chú Chung này không chừng cũng là thành viên của tổ chức buôn nội tạng kia. Không phải mẹ anh nói, ông ta quen biết rất rộng sao? Nếu không quen biết người trong tổ chức, ông ta sao có thể giúp sếp Thiệu tìm được thận tương thích nhanh như thế được.]
Thiệu Thanh Cách cũng cảm thấy suy đoán của Tiêu Lâu rất hợp lý. Ấn tượng của y với chú Chung là một người chú có dáng người hơi mập, cả ngày cười tủm tỉm rất là thân thiện. Những năm còn làm việc cho nhà họ Thiệu, ông ta đều tận chức tận trách, lúc y còn nhỏ, ông ta còn đưa đón Thiệu Thanh Cách đi học mỗi ngày.
Nhưng chú Chung thường lui tới với những ai, Thiệu Thanh Cách cũng không rõ lắm.
Thiệu Thanh Cách nhắn: [Nếu không thì tôi tự tới quê ông ta điều tra nhé?]
Ngu Hàn Giang lập tức ngăn y lại: [Không được. Nếu như chú Chung là thành viên trong tổ chức, ông ta lại biết anh, anh đột nhiên đi tìm ông ta sẽ rất nguy hiểm. Như vậy đi, lão Mạc và Tiểu Diệp cùng đi tới quê của chú Chung này một chuyến. Hai người một già một trẻ nhỏ, khó mà bị nghi ngờ.]
Lão Mạc trả lời: [Không thành vấn đề, đêm nay bọn chú đi luôn. Chú thấy quê ông này cũng là nơi non xanh nước biếc đấy, chú và Tiểu Diệp lấy cớ đi du lịch qua đó chơi là được.]
Diệp Kỳ đùa: [Chi phí du lịch và lộ phí, sếp Thiệu sẽ cấp cho tụi em đúng hong?]
Mọi người: ".............."
Thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều bao lì xì như vậy ở trong nhóm chat, mọi người đều bị lì xì đỏ ném cho đơ cả người.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu cũng thuận tay cướp mấy cái. Phú ông phát tiền đây này, không nhận uổng lắm.
Việc điều tra Thiệu Thanh Cách có chút tiến triển, lão Mạc và Diệp Kỳ lập tức dọn đồ xuất phát.
Phía bên Tiêu Lâu cũng nhanh chóng có tin mừng. Anh đã rà soát toàn bộ các ca ghép thận trong bệnh viện, sau khi đối chiếu so sánh các mẫu gene, cuối cùng cũng tìm được tung tích quả thận của Lưu Nhậm Viễn.
Tiêu Lâu nhắn: [Thận phải của Lưu Nhậm Viễn được ghép cho một bệnh nhân nữ, tên là La Vũ Vi.]
Ngu Hàn Giang nghi hoặc: [Nam nữ có thể dùng chung thận sao?]
Tiêu Lâu nghiêm túc giải thích: [Thận không phải là cơ quan sinh dục, cho nên thận của nam hay nữ đều giống nhau. Chỉ cần độ tuổi tương đương, thận tương thích là có thể ghép thận của nam cho nữ, hoặc là ngược lại cũng được.]
Ngu Hàn Giang đã hiểu: [Tốt rồi. Tuyến của Lưu Nhậm Viễn đã có tiến triển mới, bây giờ tôi sẽ cho người đi điều tra bệnh nhân nữ đã làm ghép thận này luôn.]
Tiêu Lâu hỏi: [Tình hình bên anh như thế nào? Trong tù có người nào khả nghi đã từng tiếp xúc với Vu Phú Quý không?]
Khúc Uyển Nguyệt và Long Sâm đang giúp Ngu Hàn Giang rà soát lại tài liệu, nhưng dù sao thì những người ở tù cùng thời gian với Vu Phú Quý quá nhiều, bọn họ lại cần phải thống kê lại toàn bộ thời gian ngồi tù, tội danh phạm phải, và cả quan hệ với Vu Phú Quý trong thời gian thụ án.
Một chồng tài liệu rất dày, ba người bọn họ xem đến đau đầu chóng mặt.
Ngu Hàn Giang nói: [Trước mắt vẫn chưa có manh mối. Phạm nhân có quan hệ tốt với Vu Phú Quý quá nhiều. Gã ta phạm tội cướp tài sản, những người liên quan pahanf lớn đều là tội phạm trộm cướp, còn có một vài tội phạm kinh tế. Trong vòng mười năm, tù nhân trong ngục thay đổi rất nhiều, bối cảnh xã hội cũng cực kỳ phức tạp. Tôi đã loại trừ những người ra tù mấy năm trước và những phạm nhân có bối cảnh gia đình đơn giản, thu nhỏ phạm vi được còn 50 người.]
Thiệu Thanh Cách đọc mà đau cả đầu.
Muốn tìm được người có quan hệ chặt chẽ với Vu Phú Quý trong số 50 người này, thậm chí còn có thể giới thiệu Vu Phú Quý gia nhập tổ chức buôn nội tạng bí ẩn kia cũng không phải chuyện đơn giản. Tiếp theo đội trưởng Ngu lại phải bận tới bù đầu.
Ngu Hàn Giang hỏi: [Tiểu Lưu đâu? @Lưu Kiều ]
Trời sắp tối rồi, chỉ còn Lưu Kiều chưa báo lại tiến độ điều tra. Ngu Hàn Giang lo lắng tag cô trong nhóm chat, nhưng Lưu Kiều vẫn không hề trả lời. Lúc này, cô bé đang trốn trong túi của Trần Diệp Hoa hệt như một ninja vậy.
Thi thể của bé Trần Vũ Thanh vẫn luôn đặt ở nhà xác, chiều nay Trần Vũ Hoa mới cùng người của nhà tang lễ tới mang thi thể của con gái đi. Lưu Kiều đã tới chờ ở cửa khoa Nhi từ trước, đến khi Trần Diệp Hoa đi ra, cô bé lập tức biến thành tí hon rồi dùng thẻ Thân nhẹ như én , nhảy vào trong túi áo khoác của chị ta nhanh như chớp.
Trần Diệp Hoa đi theo xe của nhà tang lễ. Bọn họ tới trung tâm hỏa táng, hỏa thiêu thi thể của Trần Vũ Thanh. Sau đó, chị ta ôm tro cốt của con gái về linh đường đã sắp xếp xong xuôi. Trong khung ảnh trắng đen trên tường, nụ cười tươi tắn của cô bé bảy tuổi này chói mắt vô cùng. Toàn bộ linh đường không một bóng người, Trần Diệp Hoa đi từng bước vào linh đường. Chị đứng trước di ảnh của con gái, lặng lẽ rơi nước mắt.
Chị ta khóc thật lâu, Lưu Kiều ở trong túi áo của chị không dám động đậy, chỉ dám dỏng tai lên nghiêm túc lắng nghe.
Đột nhiên, Lưu Kiều nghe thấy tiếng bước chân truyền tới. Tiếng giày da đạp lên sàn nhà, có lẽ là một người đàn ông.
Trần Diệp Hoa quay đầu lại, vừa nhìn thấy đối phương liền suy sụp mà hét lên: "Là anh à? Tên khốn nạn nhà anh còn dám tới đây sao! Sao anh còn mặt mũi đến gặp tôi và con gái tôi hả?! Vũ Thanh mới 7 tuổi thôi, con bé cứ vậy mà đi rồi!"
Tiếng hét tới khản giọng của người phụ nữ nghe như cào xé trong tai.
Người đàn ông ôm chặt lấy chị ta, Lưu Kiều trốn trong túi áo suýt chút nữa bị kẹp cho bẹp dí. Cô bé lập tức dịch sang bên cạnh, lại nghe người đàn ông kia dịu giọng nói: "Anh xin lỗi, A Hoa. Anh biết là anh nợ em, nợ cả Vũ Thanh... Anh không ngờ trái tim tương thích lại khó tìm như vậy..."
Trần Diệp Hoa rõ ràng đã mất lý trí, cô mạnh mẽ giằng khỏi vòng tay của người đàn ông, nghẹn ngào cắt lời hắn ta: "Đừng nói nữa, nhà họ Trình các người không có một mống nào là tốt cả..."
Người đàn ông trầm giọng nói: "Chuyện năm đó cũng không hoàn toàn là do anh mà, làm sao anh biết tên súc sinh Trình Thiếu Vũ này đến bạn gái của anh cũng không tha cơ chứ?! Hắn trước giờ đều không xem anh là em trai, chỉ bởi vì anh được mẹ kế sinh ra!"
Nhắc tới chuyện này, người đàn ông lộ ra sự phẫn nộ, hắn rít giọng: "Anh còn có thể làm gì khác, anh có thể lựa chọn người sinh ra mình sao?! Từ nhỏ hắn đã ỷ vào việc mình là con trai trưởng để gây khó dễ anh khắp nơi. Hắn còn mắc bệnh tim bẩm sinh, anh không dám phản kháng, chỉ sợ hắn có gì bất trắc thì bố sẽ lột da anh! Có một người anh trai như vậy anh cũng đã đủ xui xẻo, anh chỉ hận không có ngày hắn phát tác bệnh tim rồi chết quách đi cho rồi!"
Lưu Kiều ở trong túi chợt nghe được một đống drama: "................"
Nhưng bây giờ Lưu Kiều không thể gửi tin nhắn cho Tiêu Lâu, cô bé chỉ có thể cố gắng làm như không tồn tại. Cô bé co lại thành một ngón tay, nằm trong túi "nữ chính" của câu chuyện này mà nằm hóng drama, tiếp tục nghe lén hai người nói chuyện.
_____________________________
(*) Nhà song lập được hiểu là một "ngôi nhà lớn" có tới ba mặt sân vườn và có một bức tường chung với những căn nhà nằm ngay bên cạnh. Tuy cùng nằm trên một mảnh đất, chung một bức tường nhưng mỗi căn nhà lại có lối đi riêng, không gian bên trong và thiết kế nội thất hoàn toàn khác nhau.