Thời gian ẩn thân Áo khoác tàng hình của Diệp Kỳ và lão Mạc chỉ có 30 phút, Diệp Kỳ tránh ở một bên nghe Hạ Dung và chú Chung bàn luận về chi tiết lễ "mừng thọ 60". Hạ Dung dựa vào sofa cười nói: "Cậu này, đại thọ 60 này của cậu nhất định phải làm cho cậu nở mày nở mặt. Cháu đã đặt khách sạn tốt nhất, đặt cả tiệc xong xuôi rồi, cũng đã gửi thư mời cho toàn bộ những bạn bè cũ của cậu. Đây là thực đơn đã được quyết định, cậu xem một chút đi."
Chú Chung cười tủm tỉm nhận lấy thực đơn, nhìn lướt qua một lần: "Cháu sắp xếp là cậu yên tâm rồi, nhưng mà cũng đừng phô trương lãng phí quá."
Hạ Dung vỗ ngực nói: "Cậu yên tâm, cháu nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa..."
Hai người bắt đầu nói chuyện phiếm, Diệp Kỳ đứng ở đó nghe tin tức, lão Mạc n hanh chóng dạo qua một vòng trong nhà chú Chung.
Chú mặc Áo khoác tàng hình , người bình thường hoàn toàn không nhìn thấy chú. Áo khoác đã che kín cả hai chân, đi lại cũng không có tiếng bước chân, chú như một luồng không khí nhẹ nhàng lưu chuyển.
Nhưng mà, chú càng đi càng cảm thấy kinh hãi.
Nơi này nào có phải nhà ở bình thường? Gần như có thể so với biệt thự được rồi.
Căn hộ này có rất nhiều phòng. Ngoại trừ phòng ngủ "kiểu tổng thống" vượt quá 60m2 ra, còn có phòng làm việc, phòng chơi cờ, phòng trà, phòng cho khách, phòng trẻ con... Thậm chí, còn có một căn phòng hơn 100m2 được trang bị các thiết bị tập gym cao cấp, mà chỉ tính riêng ban công trong phòng tập gym này thôi cũng đã dài hơn 10m, còn có nguyên một mặt tường là cửa sổ sát đất.
Căn hộ lớn nhu vậy, quả thực có thể so với mê cung, người mù đường đi vào đây có lẽ sẽ đau đầu chóng mặt.
Cũng may lão Mạc thường xuyên thiết kế nội thất, rất nhạy cảm với không gian. Chú nhanh chóng vẽ lại được sơ đồ mặt phẳng căn hộ này của chú Chung ở trong đầu. Chú bất ngờ phát hiện, căn hộ này không phải là một căn hộ nhiều phòng đơn thuần, mà được ghép nối từ ba căn hộ lại với nhau.
Nói cách khác, có người mua ba căn hộ liền nhau trên tầng này, sau đó đập hết các tường ngăn thừa ở giữa, khiến ba căn hộ này hợp lại thành một, biến thành một căn hộ mê cung lên tới 400m2, có thể so được với một căn biệt thự cao cấp.
Mắt thấy 30 phút ẩn thân sắp hết, lão Mạc quay lại chỗ Diệp Kỳ vừa đứng, thì thầm: "Tiểu Diệp, mau rút thôi."
Diệp Kỳ cũng thầm thì lại: "Dạ, cháu đi theo chú."
Trong phòng khách vẫn còn tiếng TV đang phát tin tức, chú Chung và Hạ Dung đang nói chuyện, cũng không nhận thấy trong phòng có tiếng nói bé xíu như muỗi kêu.
Diệp Kỳ và lão Mạc đi tới phòng tập gym, trộm mở cửa sổ ra rồi dùng thẻ Tốc biến bay ra ngoài.
Hai người liên tục bay nhảy một lúc, dừng lại trên tầng thượng của một tòa nhà cách đó khá xa, lúc này mới kinh hồn táng đảm mà cởi Áo khoác tàng hình . Lão Mạc lấy điện thoại ra, vẽ lại bản vẽ mặt phẳng căn nhà kia rồi gửi vào nhóm chat: [Đội trưởng Ngu, đây là nơi mà chú Chung đang ở.]
Tiêu Lâu vừa nhìn đã hiểu: [Đập thông ba căn hộ thành một sao chú?]
Từ bản vẽ có thể thấy, ở giữa là một căn hộ nhỏ, hai căn hộ lớn ở hai bên trái phải đối xứng như ảnh trong gương. Mặc dù một phần tường đã bị đập bỏ, quy hoạch và bài trí lại, nhưng đường nét của ba căn hộ vẫn còn khá rõ ràng.
Mọi người: "......"
Mua nguyên một tầng, chỉ tiền bài trí đã tốn mấy triệu. Số tiền lớn như vậy, xem ra mọi người đã coi nhẹ chuyện chú Chung giàu có tới mức nào.
Thời gian lúc này đã hai rưỡi sáng, mọi người lần lượt quay về đi ngủ. Bọn họ cũng chỉ nghỉ ngơi được mấy tiếng, đúng 8 giờ sáng, đồng hồ báo thức lại gọi mọi người rời giường.
Vợ chồng Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt đi điều tra Chu Thanh Vinh theo phân công của Ngu Hàn Giang.
Năm đó, Chu Thanh Vinh bị tịch thu và hủy bỏ giấy phép hành nghề bác sĩ vì tội "ngộ sát", sau khi ra tù đã đến nhà thuốc Phúc Khang do người thân mở để hỗ trợ. Nhà thuốc này vừa hay chỉ cách khách sạn bọn họ đang ở có một con phố.
Sau khi đi vào tiệm thuốc, hai người liếc mắt một cái liền thấy được một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ngồi ở quầy thu ngân. Người đàn ông này mặt mày tuấn tú, da rất trắng, ngón tay thon dài sạch sẽ. Y đeo kính gọng bạc, mặc áo blouse trắng, thoạt nhìn rất nhã nhặn, chỉ là mặt mày có hơi lạnh lùng.
Ấn tượng đầu tiên của người khác về y cũng không tệ lắm, hoàn toàn không thể thấy ba chữ "từng ngồi tù" có liên quan gì tới y. Cũng không biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới khiến y phạm sai lầm nghiêm trọng trong quá trình phẫu thuật, khiến cho sản phụ một thi hai mạng, mà chính y cũng phải nhận hình phạt như thế.
Khúc Uyển Nguyệt và Long Sâm liếc nhau, chậm rãi đi vào.
Long Sâm đi thẳng tới trước mặt Chu Thanh Vinh, lịch sự mà hỏi: "Chào bác sĩ, mấy hôm nay vợ tôi cứ tiêu chảy suốt, anh kê giúp tôi thuốc tiêu chảy được không? Đúng rồi, cô ấy đang có thai, có loại thuốc nào không ảnh hưởng tới thai nhi không?"
Chu Thanh Vinh nhìn về phía Khúc Uyển Nguyệt, giọng nói lạnh nhạt: "Cô mang thai mấy tháng rồi?"
Khúc Uyển Nguyệt đáp: "Hai tháng."
Chu Thanh Vinh đứng dậy đi về phía tủ thuốc, tìm lấy một hộp thuốc đưa cho cô rồi nói: "Đây là thuốc Trung y, thành phần không có tác dụng phụ đối với thai nhi, cô có thể yên tâm mà uống. Một ngày ba lần, hòa tan với nước ấm. Mặt khác, những ngày này chú ý ăn uống thanh đạm một chút, cháo dinh dưỡng là được, đừng ăn đồ cay nóng hay quá kích thích, sẽ gây gánh nặng cho dạ dày và đường tiêu hóa."
Chu Thanh Vinh lại quay về chỗ ngồi xuống. Sau khi ra khỏi cửa, Khúc Uyển Nguyệt lại quay đầu nhìn y thêm một lần. Qua cửa kính, cô có thể thấy rõ sườn mặt của người đàn ông này. Chu Thanh Vinh cúi đầu, nghiêm túc xem tin tức trên chiếc máy tính bảng cầm trong tay.
Long Sâm thì thầm với Khúc Uyển Nguyệt: "Thành viên của tổ chức đều rút cả rồi, y vẫn còn ngồi trong tiệm thuốc này sao? Người này thoạt nhìn cũng không phải kẻ máu lạnh tàn độc gì, vụ án ngộ sát năm đó có lẽ thực sự chỉ là ngoài ý muốn. Em thấy thế nào?"
Khúc Uyển Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu: "Em cũng cảm thấy y không tồi tệ đến thế. Nhưng điều tra cần phải căn cứ vào bằng chứng, rất nhiều nghi phạm đều sẽ giả vờ vô tội. Chúng ta vẫn nên báo cáo kết quả này lại với đội trưởng Ngu, để anh ấy điều tra kỹ càng hơn."
Trong mắt hắn, Chu Thanh Vinh có hiềm nghi rất lớn. Người này ở trong tù từng có ơn cứu mạng với Vu Phú Quý, phù hợp với điều kiện có thể lôi kéo Vu Phú Quý gia nhập tổ chức. Hơn nữa, hắn từng là bác sĩ khoa Sản bị tịch thu và hủy bỏ giấy phép hành nghề, có khả năng rất cao đã gia nhập phòng khám chui kia để phẫu thuật lấy trứng, kiếm tiền đen.
Nhưng nếu như y thật sự là thành viên tổ chức, vậy thì tiền kiếm được từ phòng khám chui kia phải cao hơn tiền lương ở tiệm thuốc không dưới mười lần, y còn lãng phí thời gian ngồi ở tiệm thuốc làm gì? Huống chi, việc cảnh sát điều tra Trình Thiếu Phong đã kinh động tổ chức kia, những người đó đã sớm rút lui khỏi Hoa viên An Thái. Chu Thanh Vinh lại không chạy trốn, vẫn quang minh chính đại ngồi ở tiệm thuốc như vậy sao? Y thực sự tự tin rằng cảnh sát không thể tra ra được nhược điểm? Hay là, y thật sự vô tội?
Ngu Hàn Giang cau mày suy tư.
Rất nhanh, đồng nghiệp mà hắn nhờ kiểm tra thông tin bất động sản đã gửi kết quả tới: [Đội trưởng Ngu, ba căn hộ 1601, 1602, 1603 ở tòa 11 Sơn trang Cẩm Tú, thị trấn Thanh Thủy mà anh bảo chúng tôi tra đều thuộc về Hạ Dung. Mặt khác, chúng tôi tra được dưới tên Hạ Dung còn có một biệt thự ven biển.]
Đồng nghiệp điều tra Hạ Dung cũng có năng suất rất cao, gửi tin nhắn tới: [Đội trưởng Ngu, chức vụ hiện tại của Hạ Dung là ông chủ của "CLB Thiên Nhai". Câu lạc bộ giải trí mà y mở ở thị trấn Thanh Thủy này có quy mô rất lớn. Ở đây có ba tầng, bao gồm các dịch vụ rửa chân, tắm và massage.]
Đồng nghiệp điều tra hộ khẩu báo cáo: [Hạ Dung mồ côi cha mẹ từ nhỏ, được cậu mình là Chung Vĩnh Cường nuôi lớn. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, y thi đỗ vào Đại học Y, nhưng sau khi tốt nghiệp thì không làm bác sĩ, nghe nói là về quê, bỏ y đi làm kinh tế.]
Ngu Hàn Giang cau mày hỏi: [Đại học y? Khóa nào, khoa nào thế?]
Đồng nghiệp đáp: [Khoa gây tê, cùng khóa với Trình Thiếu Phong.''
Đồng nghiệp phụ trách điều tra bên ngân hàng cũng nhanh chóng gửi tin nhắn đến, nói: [Đội trưởng Ngu, chúng tôi tra ra được Hạ Dung không có lịch sử vay ở ngân hàng. Tài khoản cá nhân của y trong mấy năm nay có rất nhiều giao dịch với số tiền lớn, đều là mua bán bất động sản. Tháng 11 năm ngoái, có một người phụ nữ tên Tống Tiểu Thanh đã mua lại giá cao hai căn nhà cũ của y ở thị trấn, giá tiền cao gấp mấy lần giá thị trường. Tôi đã gửi cho anh giấy tờ sang tên bất động sản. Mặt khác, dòng tiền trong công ty của y không phát hiện dị thường, cũng không có dấu hiệu trốn thuế.]
Ngu Hàn Giang nhìn bốn phần tài liệu này, khẽ nheo nheo mắt.
Hắn cầm lấy điện thoại, tổng kết lại kết quả điều tra cho đồng đội mình: [Dưới tên Hạ Dung không có khoản vay, y là pháp nhân của "CLB giải trí Thiên Nhai", tài khoản công ty mỗi tháng dao động trong khoảng 100 triệu kim tệ, khấu trừ đi tiền lương nhân viên, lợi nhuận thuần đại khái khoảng 30 triệu. Nói cách khác, chỉ dựa vào câu lạc bộ cao cấp này, mỗi năm y có thể kiếm được hơn 300 triệu. Giá một căn hộ cao cấp nhất trong Sơn trang Cẩm Tú cũng rơi vào khoảng 300 triệu ấy, lấy thu nhập của y, một lần mua đứt ba căn, thêm cả biệt thự thì cũng không kỳ lạ.]
[Cái này sẽ giao lại cho Cục Phòng chống tệ nạn xã hội điều tra, trọng điểm mà chúng ta cần điều tra vẫn là tình hình kinh tế của Hạ Dung này. Bây giờ tôi đến thị trấn kia cũng không kịp... Tiểu Diệp và lão Mạc, CLB Thiên Nhai đến tối hẳn là vô cùng náo nhiệt, đêm nay sau khi các kỹ năng reset, hai người lại dùng 30 phút ẩn thân của Áo khoác tàng hình tới thăm dò tình hình bên trong trước.]
[Tù thu nhập những năm gần đây của Hạ Dung mà nói, y có thể mua nhiều bất động sản như vậy cũng không kỳ lạ. Điều kỳ lạ là, thứ nhất, y mua ba căn hộ đập thông làm một, trang hoàng thành biệt thự cao cấp, nhưng vì sao lại để cho cậu mình ở?]
Ngu Hàn Giang nhanh chóng gõ chữ: [Thứ hai, trong lúc còn học tập ở Đại học Y, Hạ Dung và Trình Thiếu Phong có quen biết qua lại gì với nhau không? Thứ ba, vì cớ gì mà mấy năm gần đây y có rất nhiều lần mua bán bất động sản? Chỉ đơn giản là ăn chênh lệch để kiếm tiền, hay là đang rửa tiền đây? Thứ tư, y mồ côi cha mẹ, chỉ được cậu mình nuôi lớn, mở một câu lạc bộ xa hoa như thế mà lại chưa từng vay tiền ngân hàng, vậy vốn ban đầu của y từ đâu mà có?]
Ngu Hàn Giang chỉ ra tất cả những vấn đề, các đồng đội nhìn mà kinh hồn táng đảm.